<!---->Tiền Thế Tân quay đầu nhìn Tiền Bùi, Tiền Bùi mỉm cười với hắn, nói: “Nếu thích thì phải buộc chặt nó, nếu không nhỡ rớt thì sẽ không kêu vang nữa. Theo ta thấy, buộc ba nút là đủ rồi, nhưng nếu ngươi thích, buộc bốn nút cũng không sao.”
Tiền Bùi nói: “Hầu Vũ sắp xếp như thế, như vậy lúc hắn nói chuyện với ta cũng dễ dàng hơn.”
Tiền Thế Tân vẫn chưa hoàn hồn từ trong khiếp sợ, hắn chỉ biết trợn to mắt nhìn Tiền Bùi.
Tiền Bùi lại nói: “Ta nghe nói trong nha môn có đại loạn, Hầu Vũ đã chết. Ta đoán chắc chắn ngươi sẽ gặp phiền toái. Dẫu gì thì những điều Hầu Vũ biết, còn nhiều hơn ngươi. Không có hắn, đúng là tổn thất lớn.”
Tiền Thế Tân vẫn chưa dám tin: “Là ông?”
“Ngay từ đầu đã là ta, nếu không ngươi cho là đám chuông yên ổn được thế nào. Có là rồng cũng không áp được rắn nhà, bọn họ là người ngoại lại, dù sao cũng phải tìm người biết gốc biết rễ có thể làm việc. Biển người mờ mịt, họ có thể tìm ai? Có ai đáng tin? Tự nhiên phải đến tìm ta rồi. Ta có thể bố trí chỗ ở cho bọn họ, thu xếp thân phận cho họ, chọn người đặc sắc giúp họ.”
“Ông đã đề cử ta?”
“Không. Lúc ta gặp mặt Huy vương, ngài ấy có nhắc chuyện này với ta nhưng ta đã từ chối. Ta đã chừng này tuổi rồi, được ngưỡng mộ đầy kẻ đợ bỡ, muốn làm gì thì làm, ta không hứng thú với quan chức, cũng không thiếu tiền, ta cần gì phải khổ cực phí sức khuấy nước đục như vậy. Ai làm hoàng đế hay có đánh nhau hay không, cũng có liên quan gì đến ta đâu.”
Tiền Thế Tân không nói câu nào.
Tiền Bùi nói tiếp: “Ta biết ngươi cảm thấy làm huyện lệnh là chôn vùi tài năng, ngươi muốn vị trí cao hơn. Ta cũng cảm thấy ngươi hẳn phải thế. Con trai của ta, vốn nên hô phong hoán vũ mới đúng. Ta sống thoải mái, thì con trai ta cũng phải được như ý. Ta luôn nhớ kỹ chuyện này, ta có biện pháp đối phó Diêu Côn, không cần dựa vào người khác. Hơn ba năm trước, khi danh vọng của ngươi dần cao, vây cánh đầy đủ, ta mắc sai lầm, ngươi trừng trị ta nghiêm khắc, ta và ngươi lật mặt chia nhà, được bách tính khen ngợi, người người tán dương, đây chính là thời cơ tốt. Ta chỉ cần để Diêu Côn cáo bệnh từ quan, đồng thời tiến cử ngươi với hoàng thượng, coi như chuyện xong xuôi. Nhưng bọn họ lại cứ tới nói với ta là đã bàn xong chuyện với ngươi rồi, ngươi sẽ giúp Mẫn Đông Bình hoạt động ở Bình Nam. Sau khi chuyện thành công, Bình Nam chính là của ngươi.”
Tiền Thế Tân nhếch môi, xem thường việc phụ thân tự bảo lo nghĩ vì tình thân ruột thịt. Nếu ông ta thật sự có lòng vì mình thì đã không hoang dâm vô độ rồi, làm liên lụy đến thanh danh của hắn, khiến hắn mất mặt trước bách tính, không ngóc đầu lên được giữa chúng đồng liêu. Phụ thân như thế, chẳng qua chỉ là một tiểu nhân tùy hứng làm bậy, không chút liêm sỉ, vô đạo đức tham lam. Nếu không phải vì có phụ thân như thế, hắn cũng sẽ không cảm thấy cuộc đời này chỉ có thể làm đến huyện lệnh là cao nhất. Rõ ràng hắn có học thức uyên bác, cần chính yêu dân, tiền đồ vô lượng, nhưng hết lần này đến lần khác phụ thân lại làm nhiều chuyện ác, khiến hắn phải xấu hổ. Hắn từng muốn thuyên chuyển đến ngoài quận nhận chức khác, nhưng nhiều lần bị ngăn trở. Hắn cảm thấy cũng vì tiếng xấu bên ngoài của phụ thân liên lụy đến mình. Nếu không phải là như thế, việc gì hắn phải bí quá hóa liều, làm ra chuyện như thế.
“Tình hình thành ra như vậy rồi, giờ ông nói trước đây thế này thế nọ, thì có lợi gì. Dù ông có nói láo dễ nghe đến đâu thì có thể thế nào chứ? Lấy chuyện này uy hiếp ta thả ông, tuyệt đối không thể. Chẳng những ta không thả ông, mà ta còn muốn bắt ông về nhốt ở huyện Phúc An, càng xa càng xa càng tốt. Ngoài việc ông làm ta mất mặt, liên lụy đến ta thì còn có thể làm được gì!”
Tiền Bùi cười nói: “Ta có thể để Diêu Côn lên làm thái thú, cũng có thể để ngươi lên làm huyện lệnh, còn có thể để Diêu Côn dẫn ngươi đi khắp nơi, để toàn quan thương trong Bình Nam nịnh nọt lấy lòng ngươi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



