"An tiểu tử, nếu ngươi có ý tưởng gì cũng có thể nói ra nghe thử." Đường Diệu Huy nhìn đứa nhỏ không có song thân làm chỗ dựa, trong lòng cũng là không đành lòng.
Tống Duy An ho khan vài tiếng, nhưng bàn tính trong đầu lại đánh đến vang dội, qua một hồi lâu mới mở miệng, "Nếu đã muốn đem nhị phòng phân ra, vậy của hồi môn lúc trước của cha ta có phải cũng thuộc về ta hay không?"
Sau khi sư phó của Tống Vĩnh Cường qua đời, trong nhà chỉ còn lại một mình tiểu song nhi, tương đương với việc tiền để dành cả đời của sư phó hắn đều đi theo song nhi cùng nhau gả vào nhà họ Tống, chuyện này lúc ấy ở trong thôn cũng không biết có bao nhiêu người hâm mộ đâu, Tống lão bà lại lấy lý do không có phân gia, liền đem toàn bộ của hồi môn đều thu lại.
Chẳng qua thứ mà Tống Duy An thật sự thèm muốn chính là một ngọn núi trong đó, của hồi môn chỉ là cái cớ mà thôi, Tống Duy An cũng không trông cậy có thể lấy lại được những thứ khác, nhưng đỉnh núi kia hắn nhất định phải lấy lại cho được, ông ngoại của Tống Vệ An là một người si mê trà, trước kia vừa đến lúc thanh nhàn liền thích ra ngoài tìm kiếm các loại trà mà mình không có về trồng, về sau, Tống Vĩnh Cường cũng kế thừa sở thích sưu tầm trà của ông.
Nếu như ký ức của Tống Vệ An không có sai, trên núi còn có vài cây Bạch trà nổi tiếng, người trong thôn chỉ nhận biết trà xanh bình thường, đương nhiên không biết giá trị của ngọn núi kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)