Tống Duy An nằm trên giường, hai mắt vô thần nhìn chằm chằm mạng nhện trên nóc nhà, lỗ tai lắng nghe âm thanh hỗn loạn ngoài phòng, hắn rõ ràng chỉ là cảm thấy rất mệt nên mới ngủ một giấc, nhưng khi tỉnh lại, lại phát hiện bản thân đang ở một nơi không phải là phòng bệnh trong bệnh viện, mà là một gian phòng rách nát.
Đang lúc cảm thấy đầu đau dữ dội, thì có một giọng nữ bén nhọn vang lên trong phòng, "Ôi chao! Xung hỉ đúng là hữu dụng nha, phu lang mới vừa vào cửa, tân lang quan liền tỉnh lại."
Tống Duy An quay đầu, nhìn về nơi giọng nói phát ra, trước cửa có hai người đứng ngược sáng thấy không rõ diện mạo, nhưng Tống Duy An vẫn có thể nhìn ra được kiểu dáng quần áo mà bọn họ đang mặc trên người tuyệt đối không phải là kiểu dáng của người ở thế giới hiện đại sẽ mặc, rất muốn cố gắng mở to mắt để nhìn rõ hơn, nhưng thân thể lại lần nữa vô lực rơi vào hôn mê.
Trong lúc mơ màng, Tống Duy An phảng phất như cưỡi ngựa xem hoa vậy, cũng xem hết ký ức ngắn ngủi của một đời người, điều làm cho Tống Duy An hoảng sợ nhất chính là hình ảnh cuối đời của người này lại trùng điệp với hình ảnh lần trước hắn tỉnh lại nhìn thấy.
Tống Duy An là ở hai năm trước mới bị kiểm tra ra bệnh nan y, trong hai năm cuối đời chỉ còn lại ốm đau và mùi thuốc khử trùng của bệnh viện, hắn biết mình không còn nhiều thời gian, nhưng lại chưa từng nghĩ tới ngay cả lần gặp mặt cuối cùng để từ biệt người nhà cũng không có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)