Trên mặt Ngụy Tuyết Hinh tràn đầy lo lắng.
Nàng ta có một đôi mắt hạnh, khi đáy mắt rưng rưng, trông vô cùng yếu đuối đáng thương: “Nghe biểu ca nói muội rơi xuống nước, trong lòng ta lo lắng vô cùng, nên đến xem thử. Nhìn Dao muội muội xem, mới hai ngày ngắn ngủi đã gầy đi thế này, trong người còn khó chịu không?”
Kiếp trước, Lục Dao đã bị hành động dầm mưa đến thăm này của nàng ta làm cho cảm động rối tinh rối mù, ôm lấy nàng ta thân thiết hồi lâu.
Cái kỹ năng diễn xuất này, cho dù biết là giả tạo, Lục Dao cũng không nhìn ra được sơ hở. Chẳng trách kiếp trước lại thua trong tay nàng ta.
Lục Dao trong lòng không thể không khâm phục: “Hinh tỷ tỷ không cần lo lắng, muội không sao.”
Đi cùng Ngụy Tuyết Hinh còn có muội muội của Tưởng Tĩnh Thần, Tưởng Tĩnh Thư, năm nay cô bé mười ba tuổi. Ngũ quan nàng thanh tú, tính tình bẩm sinh nhút nhát. Dù lo lắng không thôi, nhưng thấy Ngụy tỷ tỷ đang nói chuyện với biểu tỷ, cô bé chỉ lặng lẽ đứng đợi một bên, đôi mắt to lại nhìn Lục Dao không rời.
Lục Dao véo nhẹ mũi nàng, “Biết trời sẽ mưa ướt mà còn chạy tới.”
“Muội lo cho tỷ tỷ mà.”
Tiểu nha đầu bẽn lẽn cười.
Lục Dao gõ nhẹ lên trán nàng, rồi quay đầu dặn dò Hề Hương tìm hai bộ y phục mới mang tới cho các nàng thay. Đổi y phục xong, cả hai người đều cảm thấy ấm áp hơn nhiều. Ngụy Tuyết Hinh và Lục Dao đều mười bốn tuổi, vóc người cũng tương đương nhau, nên nàng mặc y phục của Lục Dao rất vừa vặn.
Tưởng Tĩnh Thư vì vóc người nhỏ bé hơn một chút nên mặc vào trông hơi rộng. Lục Dao giúp nàng xắn tay áo lên, “Muội cứ mặc tạm đi, về nhà rồi thay.”
Tưởng Tĩnh Thư ngoan ngoãn gật đầu, mím môi cười nhẹ, lúm đồng tiền trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú thoáng ẩn hiện.
Lục Dao thích ngắm nàng cười, bất giác cũng cong môi, “Mau ngồi đi.”
Nàng có làn da trắng hơn tuyết, ngũ quan tinh xảo, đôi mắt tựa như biết nói, khi cười lên lại càng rung động lòng người. Ngụy Tuyết Hinh tuy cũng xinh đẹp, nhưng luôn cảm thấy so với Lục Dao vẫn thiếu một điều gì đó. Mỗi lần nhìn thấy nụ cười vô lo vô nghĩ của Lục Dao, trong lòng Ngụy Tuyết Hinh lại không khỏi có chút chua xót.
Ánh mắt nàng ta bất giác dừng lại trên những món trang sức đặt trên bàn trang điểm.
Phụ thân nàng lúc sinh thời chỉ là một quan hầu giảng của Hàn Lâm Viện, hàm tòng ngũ phẩm. Gia đình vừa không phải danh môn vọng tộc, cũng chẳng phải hàng tân quý. Năm nàng bảy tuổi, phụ mẫu lại gặp chuyện chẳng lành. Vì cô cô của nàng con nối muộn màng, dưới gối chỉ có một người con trai, bèn cầu xin ân điển, đón nàng về Tưởng phủ. Nhờ vậy, nàng mới có chốn dung thân.
Cô cô tuy chưa từng để nàng thiếu ăn thiếu mặc, nhưng những món trang sức quý giá thì đừng mong nghĩ tới. Thật ra cũng không phải cô cô đối xử tệ với nàng, mà là vì cô cô đã mất đi ân sủng, cuộc sống của chính mình còn gian nan, có tốt với nàng đến đâu, những thứ cho nàng cũng chỉ có hạn. Thế nhưng, Lục Dao lại có thể dễ dàng sở hữu tất cả những thứ tốt đẹp nhất.
Bảo sao nàng không ghen tị cho được?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)