Lục Dao đâu có thèm chút đồ đó của hắn. Thấy hắn trước sau vẫn cà lơ phất phơ, nàng không nhịn được mà hờn dỗi nói: “Nghèo đến mức phải bán cả tranh, còn có tiền mua đồ cho muội sao?”
“Sắp tới là sinh thần của tổ mẫu, nếu không phải vì muốn tìm một món quà sinh nhật ra trò cho bà, ta cũng không đến mức phải bán tranh của muội đi. Muội muội tốt, muội tha cho ca ca lần này được không? Ca ca đã nói với chủ tiệm rồi, bảo ông ấy giữ lại cho ta thêm một tháng, đợi ta gom đủ bạc sẽ chuộc tranh về.”
Hắn nói đương nhiên là thật. Kiếp trước những bức tranh đó cũng quả thật đã được hắn chuộc về.
Hắn là đích trưởng tư duy nhất của tam phòng, mỗi tháng có thể lĩnh hai mươi lượng bạc, ngày thường ăn mặc đi lại đều do phủ chi trả. Theo lý mà nói, không nên nghèo đến vậy. Nhưng không chịu nổi thói giao du rộng rãi của hắn, tháng nào cũng cùng một đám bạn bè đi ăn chơi tơi bời, ra tay lại hào phóng, thỉnh thoảng còn phải mua đồ cho các muội muội trong nhà, lúc này mới thực sự không đủ tiêu.
Lục Dao nhất thời có chút nản lòng.
Thấy nàng ôm hộp, thở ngắn than dài, Hề Hương che miệng cười trộm: “Cô nương định cho thiếu gia mượn tiền sao?”
Trong mấy nha hoàn, Hề Hương là người hoạt bát nhất. Nghĩ đến việc chẳng còn mấy ngày nữa nàng ấy sẽ chết thảm ngoài đường, lòng Lục Dao có chút chua xót. Đã sống lại rồi, lần này nàng nhất định phải bảo vệ tốt những người bên cạnh mình. Nàng cong môi, giả vờ thoải mái nói: “Đương nhiên là không phải. Cho huynh ấy mượn thì chắc chắn là một đi không trở lại. Ta chỉ xem xem mình còn bao nhiêu gia sản thôi.”
Nàng bảo Hề Hương cất hộp đi, rồi nhìn quanh một lượt: “Lan Hương đâu?”
Hỏi xong, nàng liền nhớ ra. Lúc nàng rơi xuống nước, bên cạnh có Lan Hương hầu hạ. Tuy là do nàng tự mình bất cẩn ngã xuống hồ, nhưng Lan Hương chắc chắn sẽ vì thế mà bị phạt. Vì tội trông coi không chu toàn, nàng nhớ Lan Hương không chỉ bị phạt nửa năm tiền tiêu vặt, mà còn lãnh hai mươi trượng.
Thân con gái da thịt mềm mại, hai mươi trượng đánh xuống suýt nữa lấy đi nửa cái mạng của nàng ấy. Lúc này chắc nàng ấy vẫn còn đang dưỡng thương trong phòng.
Lục Dao ít nhiều có chút áy náy, muốn đi thăm nàng ấy.
Vân Hương vội vàng ngăn lại. Nàng là đại nha hoàn của Lục Dao, xử sự trước nay luôn ổn thỏa: “Cô nương, không được. Bên ngoài vẫn còn mưa, người vừa mới tỉnh, nếu lại dầm mưa, nhỡ đau đầu nữa thì không hay.”
Khả năng càm ràm của nàng ấy còn lợi hại hơn cả Tưởng thị. Lục Dao đành bất lực: “Ta không đi là được. Vậy ngươi mang bình Kim sang dược trong phòng ta đưa cho nàng ấy đi. Bảo nàng ấy nghỉ ngơi thêm hai ngày, đợi vết thương lành hẳn rồi hẵng qua đây cũng không muộn.”
Vân Hương nhận lấy thuốc, khụy gối: “Nô tỳ thay Lan Hương cảm tạ cô nương.”
Lục Dao xua tay, không muốn nghe những lời này.
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tràng tiếng bước chân. Ngụy Tuyết Hinh cứ thế ướt sũng xông vào, tóc mái dính bết trên trán. Nàng ta có một đôi mắt hạnh, gương mặt xinh đẹp vì dầm mưa mà như đóa hoa đào trắng phớt hồng, giọng nói lại mang theo chút lo lắng: “Dao Dao, muội không sao chứ? Thật là làm ta sợ chết đi được.”
Thần sắc nàng ta vô cùng chân thành. Trước kia Lục Dao đã cảm động rất nhiều lần, nhưng giờ biết tất cả đều là giả tạo, Lục Dao cong môi, nở một nụ cười ngây thơ: “Tỷ tỷ, mưa lớn như vậy, sao tỷ lại đến đây?”
Nàng ta không phải thích diễn lắm sao? Vậy thì nàng sẽ diễn cùng nàng ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)