Ngụy Tuyết Hinh lặng lẽ liếc nhìn cây bộ diêu, rồi cất tiếng cười trong trẻo khen ngợi, “Bộ diêu này của muội muội thật là đẹp.”
Cây bộ diêu này do chính tay lão chủ của Trân Châu Phường chế tác, nghe nói nghìn vàng khó được, là do lão thái thái vừa mới ban thưởng cho nàng.
Lục Dao nhìn theo ánh mắt của nàng, dừng lại trên cây bộ diêu hình bươm bướm được khảm châu báu. Cánh bướm mỏng như cánh ve, sắc ngọc trai cũng vô cùng hoàn mỹ, trông thập phần tinh xảo.
Trước kia, hễ Ngụy Tuyết Hinh khen món đồ nào, Lục Dao sẽ liền tặng nó cho nàng. Cũng vì lẽ đó mà nàng ta đã được không ít đồ tốt. Ở kiếp trước, sau khi Ngụy Tuyết Hinh nói câu này, Lục Dao cũng đã tặng cây bộ diêu cho nàng ta. Vào ngày sinh thần của lão thái thái, Ngụy Tuyết Hinh còn cố ý cài nó lên đầu. Cây bộ diêu này ngay cả Lục Phỉ mà lão thái thái còn không nỡ cho, kết quả lại nằm trên đầu nàng ta, trong lòng bà lúc ấy tư vị ra sao cũng có thể đoán được.
Lục Dao trước nay vốn hào phóng, căn bản chưa từng để tâm đến những thứ này. Lão thái thái thật lòng thiên vị nàng, tuy trong lòng có chút không vui, nhưng đồ đã tặng đi rồi, chẳng lẽ lại bắt nàng ta trả lại sao, đành nhắm mắt cho qua.
Thật vậy, trong phủ có bao nhiêu tỷ muội nàng không gần gũi, lại đi thân thiết với một người chẳng họ hàng thân thích. Lão thái thái dù có yêu thương nàng đến đâu, thấy nàng đối với một người ngoài hết lòng hết dạ như vậy, trong lòng cũng tuyệt không dễ chịu.
Mãi sau này Lục Dao mới nghĩ thông suốt những điều đó. Nếu Ngụy Tuyết Hinh là người biết tri ân báo đáp thì đã đành, đằng này lại là kẻ lòng dạ rắn rết.
Sống lại một đời, Lục Dao tự nhiên sẽ không ngốc nghếch như vậy nữa.
Lục Dao mím môi cười, đôi mắt sáng lấp lánh, tràn đầy niềm vui sướng sau khi được khen, “Đúng là rất đẹp.”
Ngụy Tuyết Hinh hơi sững người, nụ cười càng thêm chân thành, “Với tay nghề bậc này, cũng chỉ có muội muội mới có phúc khí để đeo.”
Lục Dao lại tỏ vẻ nghiêm túc, “Tỷ nói vậy là không phải rồi, cây trâm trên đầu tỷ cũng rất đẹp mà. Theo muội thấy, nữ nhi chúng ta nên đeo những thứ giản dị một chút, bộ diêu này của muội, quá lộng lẫy rồi.”
Nàng thở dài, nói tiếp: “Nếu là món đồ khác, chỉ cần tỷ thích, muội liền tặng cho tỷ. Nhưng cây bộ diêu này lại là do lão thái thái đặc biệt ban thưởng, mong Hinh tỷ tỷ lượng thứ.”
Cây trâm trên đầu Ngụy Tuyết Hinh tuy cũng được khảm ngọc trai, nhưng chỉ có một viên, sắc ngọc lại không thể so sánh với của Lục Dao. Nghe nàng nói vậy, niềm vui sướng khi nhận được cây trâm tức thì tan biến, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch, “Muội muội nói gì vậy? Chẳng lẽ muội cho rằng ta đang vòi vĩnh muội sao?”
Nước mắt nàng ta tức khắc lăn dài, mỹ nhân rơi lệ, quả thật đáng thương.
Ngụy Tuyết Hinh gượng cười, sau đó liền bình thản chuyển chủ đề.
Một lát sau, nàng ta bâng quơ hỏi một câu, “Phỉ tỷ tỷ và các muội ấy không tới sao?”
Nói xong, nàng ta vội lấy tay che miệng, nhỏ nhẹ nói: “Trời mưa lớn như vậy, các tỷ ấy không tới cũng là điều dễ hiểu.”
Lần châm ngòi này lại không được khôn khéo cho lắm.
Vốn dĩ Lục Dao cũng không nghĩ nhiều, nhưng ở kiếp trước, chính vì nghe câu này của nàng ta mà Lục Dao đã suy nghĩ miên man.
Năm đó nàng mới mười bốn tuổi, sau khi bị rơi xuống nước suýt chết, trong lòng một tiểu cô nương tự nhiên là sợ hãi. Các tỷ muội trong nhà ngại mưa lớn không đến, còn Ngụy Tuyết Hinh và biểu muội lại tới, thân sơ xa gần liền thấy rõ. Cũng chính từ lần đó, nàng mới thật sự xem Ngụy Tuyết Hinh như tỷ muội ruột thịt.
Thật ra ngẫm kỹ lại, Ngụy Tuyết Hinh đã châm ngòi không biết bao nhiêu lần, chỉ trách mình không biết nhìn người, luôn bị nàng ta đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Đời này, Lục Dao sẽ không mắc lừa nữa.
Các tỷ muội trong nhà không phải là không quan tâm nàng. Hôm qua sau khi nàng rơi xuống nước, mọi người đã đến một lần, sáng nay cũng đã ghé qua một lượt. “Sáng nay các tỷ ấy đã tới rồi.”
Thấy nàng không những không nghĩ nhiều, ngược lại còn nói tốt cho họ, Ngụy Tuyết Hinh liền cụp mắt xuống, “Xem ta này, giờ này chắc các tỷ ấy đang nghe phu tử giảng bài nhỉ?” Mưa lớn như vậy, dĩ nhiên là được nghỉ học.
Lục Dao thu lại nụ cười, “Hinh tỷ tỷ, những lời này sau này vẫn nên ít nói thì hơn. Muội tin tưởng nhân phẩm của tỷ, biết tỷ tuyệt không phải cố ý châm ngòi. Nhưng lọt vào tai người khác, vạn nhất họ cho rằng tỷ cố ý thì sẽ không hay.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



