Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngoài trời lại nổi sấm, thanh âm rất lớn, Lục Dao không nghe rõ cuộc đối thoại của họ. Nàng cụp mắt xuống, hàng mi dài không kìm được mà run rẩy.
Ngụy Tuyết Hinh là cháu gái của nhị cữu mẫu của nàng. Sau khi phụ mẫu qua đời, nàng ta vẫn luôn sống ở Tưởng phủ. Lục Dao thường xuyên đến Tưởng phủ tìm biểu ca biểu muội chơi, cũng đã gặp Ngụy Tuyết Hinh không ít lần, lâu dần cũng trở nên thân thuộc.
Ai ngờ vào ngày thành thân, nàng lại biết được, Ngụy Tuyết Hinh đã mang thai, và cha của đứa bé chính là biểu ca của nàng!
Tin tức này đối với Lục Dao mà nói, chẳng khác nào sét đánh ngang tai. Tuy biểu ca hết lần này đến lần khác giải thích, rằng hắn và Ngụy Tuyết Hinh chỉ là say rượu làm càn, nhưng chuyện này đã trở thành cái gai trong lòng Lục Dao. Nếu không phải vì ngoại tổ mẫu sức khỏe không tốt, không chịu nổi bất kỳ sự kích động nào, Lục Dao đã sớm hòa ly với hắn.
Nàng hận biểu ca rõ ràng đã làm ra chuyện hoang đường như vậy mà còn cố tình giấu diếm. Nếu hắn sớm tìm nàng nhận lỗi, xét tình nghĩa từ nhỏ đến lớn, nàng chưa chắc đã chán ghét hắn đến thế. Nhưng hắn lại cố tình chọn cách che giấu.
Lục Dao vốn tưởng mình sẽ không ngủ được, ai ngờ lại ngủ thiếp đi thật. Vừa mới tỉnh giấc, nha hoàn đã đến thông báo.
Lục Dao tuy không muốn gặp hắn, nhưng cũng biết rõ không thể trốn tránh mãi được. Nàng để Hề Hương đỡ mình ngồi dậy: “Để họ vào đi.”
Một người là ca ca ruột, một người là biểu ca từ nhỏ đã có hôn ước, khuê phòng của Lục Dao bọn họ đã đến không ít lần, tự nhiên không có gì xa lạ.
Hai thiếu niên được nha hoàn dẫn vào phòng trong. Tưởng Tĩnh Thần vừa nhìn đã thấy ngay Lục Dao.
Thiếu nữ ngồi trên mép giường, trên người mặc một chiếc áo bông kép cổ tỳ bà viền vàng, bên dưới là váy lụa đuôi phượng màu trăng non. Đôi mắt nàng long lanh như nước mùa thu, da tựa mỡ đông, môi như cánh anh đào. Tuổi còn nhỏ mà đã mị cốt thiên thành. Vì chuyện rơi xuống nước, nàng còn có thêm một phần vẻ đẹp mong manh bệnh tật. Dù là người nhìn nàng lớn lên, Tưởng Tĩnh Thần cũng không khỏi ngẩn người.
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực của hắn, hơi thở Lục Dao khựng lại, đôi môi đỏ bất giác mím chặt.
Lục Minh tuy vẫn còn chút ngượng ngùng, nhưng hắn vốn mặt dày, vẻ ngoài hoàn toàn không nhìn ra sự gượng gạo. Ngược lại, hắn còn thân mật bước tới, xoa nhẹ đầu nàng: “Đúng là ngốc chết đi được, đi đường cũng có thể ngã xuống nước, may mà người không sao.”
Lục Dao lườm hắn một cái, thần sắc mệt mỏi. Tưởng Tĩnh Thần cẩn thận nhìn rồi lại đến gần hơn một chút, đưa tay ra định sờ trán nàng: “Vẫn không khỏe à?”
Lục Dao nghiêng đầu đi, không muốn bị hắn chạm vào.
Không khí bỗng trở nên có chút khó xử.
Lục Dao ngẩng đầu nhìn hắn một cái, thần sắc nhàn nhạt: “Biểu ca, ta lớn thế này rồi, không được sờ đầu ta nữa.”
Đáy mắt Tưởng Tĩnh Thần ánh lên một tia nghi hoặc, bản năng nhận ra sự lạnh nhạt của nàng. Hắn chỉ nghĩ là do nàng vẫn chưa khỏe, liền cười nói: “Được, biểu ca không sờ nữa là được chứ gì.”
Cái dáng vẻ này, dường như chuyện gì cũng nghe theo nàng. Lục Dao không hiểu sao có chút phiền lòng. Kiếp trước cũng như vậy, tỏ ra như mọi việc đều có thể chiều theo ý nàng, không ngờ… Lục Dao không nhịn được mà cười lạnh. Tuy giận hắn, nhưng những chuyện đó bây giờ vẫn chưa xảy ra, dù có tức giận đến đâu cũng không thể nổi giận vô cớ.
Nàng không khỏe, Lục Minh và Tưởng Tĩnh Thần cũng không ở lại lâu, nói vài câu rồi định rời đi. Lúc đi, Tưởng Tĩnh Thần còn từ trong lòng lấy ra một gói nho khô nhỏ đặt lên bàn.
Lần nào đến hắn cũng mang cho nàng một ít đồ ăn vặt. Trước kia Lục Dao rất thích, nhưng mấy năm sau khi thành thân, nàng không còn ăn đồ của hắn nữa, Tưởng Tĩnh Thần sau này cũng không mua nữa. Lần nữa nhìn thấy những thứ này, Lục Dao cụp mắt xuống, khẽ nói lời cảm ơn.
“Khách sáo với biểu ca làm gì.” Tưởng Tĩnh Thần giơ tay lên, định xoa đầu nàng, nhưng nhớ lại lời nàng nói, giữa đường lại thu tay về, thần sắc lại vô cùng tự nhiên: “Muội cứ nghỉ ngơi cho khỏe, hôm nào biểu ca lại đến thăm.”
Lục Minh cười cười, không khách khí mà mở gói nho khô ra, ném mấy viên vào miệng, trêu chọc nói: “Mưa lớn như vậy mà không ướt, không phải biểu ca lúc nào cũng mang theo bên người đấy chứ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










