Tưởng thị dịu dàng cười, xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng: “Vẫn còn giận ca ca con à?”
Lục Dao lúc này mới nhớ ra, trước khi rơi xuống nước, nàng vừa mới nổi cáu với ca ca.
Nàng từ nhỏ đã thích vẽ tranh, cha nàng luôn nuông chiều nàng, còn cố ý mời danh sư về dạy. Sư phụ dạy vẽ của nàng là Thục Sơn cư sĩ, người được mệnh danh là ‘Họa thánh’.
Lục Dao bắt đầu học từ năm bốn tuổi, mười năm miệt mài cũng coi như có chút thành tựu. Khi nàng đến tiệm tranh thủy mặc mua giấy Tuyên Thành, lại phát hiện tranh của mình đang được rao bán. Gặng hỏi một hồi mới biết là do ca ca nàng thiếu tiền nên đã đem tranh của nàng bán đi. Lúc tức giận, nàng không thích để ý đến ai, Tưởng thị đương nhiên cũng biết chuyện này.
Lục Dao ló cái đầu nhỏ ra khỏi chăn, lắc đầu. Chuyện đã qua bốn năm rồi, nàng sớm đã không còn giận nữa.
“Con chỉ thấy mệt thôi.” Nàng có dung mạo kiều diễm, đôi mắt long lanh ngấn nước. Tưởng thị cho rằng nàng khẩu thị tâm phi, liền ngứa tay véo nhẹ má nàng.
“Nương!” Lục Dao ôm mặt, lườm bà một cái.
Tiểu nha đầu lớn lên xinh đẹp, khi đôi mắt long lanh chuyển động, con ngươi trong như suối nguồn dường như biết nói. Lòng Tưởng thị mềm nhũn, bà cười rồi thu tay về: “Con giận cũng phải thôi, lần này ca ca con quả thật đã đi quá giới hạn, nương sẽ thay con làm chủ.”
Bà sửa lại chăn cho Lục Dao: “Con cứ ngủ một lát đi, tỉnh lại rồi nói.”
Lục Dao gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào gối, còn không quên dặn dò: “Nương muốn phạt thì cứ phạt bạc của huynh ấy, nếu không ca ca sẽ không chừa đâu.”
Còn nói không thù dai, Tưởng thị buồn cười không thôi: “Biết rồi.”
......
Lục Minh và Tưởng Tĩnh Thần vừa bước vào Trúc Lâm Hiên thì Tưởng thị liền đi ra. Bà khoác một bộ y phục gấm thêu hoa văn chim công, trên đầu là búi tóc linh xà, cài nghiêng một cây trâm ngọc dương chi, quả là ung dung quý phái.
Tưởng Tĩnh Thần cẩn thận nhìn cô mẫu một cái, thấy mắt bà tuy có sưng đỏ nhưng thần sắc đã tốt hơn nhiều, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm, bèn lên tiếng hỏi thăm. Tưởng thị trước nay vẫn rất quý người cháu trai này, bà dịu dàng nói: “Mau ngồi đi, mưa lớn như vậy sao lại chạy về đây?”
Lục Minh lo lắng nắm lấy cánh tay bà: “Nương, muội muội rốt cuộc thế nào rồi?”
Tưởng thị lườm hắn một cái: “Người thì tỉnh rồi. Nhưng mấy bức tranh của con bé, con thật sự bán đi rồi sao?”
Bà trời sinh tính tình hiền dịu, ngay cả lúc tức giận giọng nói cũng rất nhẹ nhàng. Lục Minh tuy không sợ bà, nhưng cũng biết rõ lần này mình quả thật có chút hoang đường. Hắn nhận sai với thái độ vô cùng tốt: “Nương, con biết sai rồi, lần sau tuyệt đối không tái phạm nữa.”
Thấy hắn thật sự có ý hối cải, Tưởng thị cũng không truy cứu nữa: “Lần này phạt con hai tháng không được lĩnh bạc, xem con có nhớ dài hay không.”
Lục Minh kêu rên một tiếng. Hắn vốn đã thiếu tiền tiêu, đây chẳng phải là muốn lấy mạng hắn sao? Hắn nháy mắt ra hiệu với Tưởng Tĩnh Thần, muốn biểu ca giúp mình cầu xin, nhưng Tưởng Tĩnh Thần lại làm như không thấy, thần sắc trước sau vẫn điềm nhiên: “Chưa được Dao Dao cho phép đã tự ý bán tranh của muội ấy đi, chỉ phạt đệ bạc hai tháng, đã là cô mẫu nương tay rồi. Theo ta thấy…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)