“Dao Dao?”
Thấy dáng vẻ ngây ngốc của con gái, Tưởng thị sợ tới mức tim như ngừng đập, vội vàng giữ lấy vai con, giọng nói cũng có chút run rẩy: “Con không khỏe ở đâu à? Con đừng dọa nương mà!”
Nhìn ánh mắt quan tâm của mẫu thân, Lục Dao cuối cùng cũng hoàn hồn. Nàng không nhịn được nữa, nước mắt lăn dài trên gương mặt trắng nõn, nhào vào lòng bà khóc nức nở. Kể từ ngày thành thân, khi phát hiện biểu ca và Ngụy Tuyết Hinh sớm đã có với nhau một mụn con, Lục Dao đã luôn muốn về nhà. Được Tưởng thị ôm vào lòng, bao nhiêu tủi hờn trong nàng cuối cùng cũng vỡ òa.
Nàng khóc không thể kiềm chế, Tưởng thị tưởng con gái sợ hãi, vô cùng đau lòng, vừa vỗ lưng con an ủi, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Dao Dao đừng khóc, không sao rồi, thật sự không sao rồi.”
Tưởng thị trước nay luôn dịu dàng, giọng nói không nóng không vội, khiến người nghe rất dễ chịu. Nghe tiếng dỗ dành khe khẽ của bà, Lục Dao dần nín khóc, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Nương, cha đâu rồi?”
“Đúng là ngã đến ngốc rồi sao? Con không nhớ chuyện cha con theo Thái tử xuống Giang Nam rồi à?”
Tưởng thị chỉ nghĩ con gái sợ hãi, hoàn toàn không nhận ra điều khác thường của nàng, bà xoa đầu nàng, giọng điệu đầy yêu thương: “Nhớ cha rồi à?”
Lục Dao gật đầu, rúc trong lòng bà không muốn ra. Kể từ sau khi thành thân, số lần nàng về nhà mẹ đẻ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Sợ bà lo lắng, những chuyện rối rắm kia lại không tiện nói ra. Đã lâu rồi nàng không được gần gũi với bà như vậy, trong lòng Lục Dao ngập tràn niềm vui.
Bị bệnh hai ngày, sắc mặt nàng gầy đi không ít, khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay, trên người cũng chẳng có chút thịt. Thấy con gái như một chú mèo con cứ cố sức rúc vào lòng mình, lòng Tưởng thị mềm nhũn. Vốn còn trách con ham chơi rơi xuống nước, định bụng mắng một trận, lúc này lại không nỡ nói một lời nặng. Giờ nhớ lại, trong lòng vẫn không khỏi sợ hãi, bà ôm con gái rồi lặng lẽ rơi lệ.
Lục Dao vốn có tính cách rộng rãi, khóc một trận, nỗi uất ức trong lòng cũng tan đi. Thấy mẹ lại khóc, Lục Dao không nhịn được, bật cười: “Nương, sao nương lại khóc nữa rồi? Con không sao mà? Chẳng trách bà nội nói hồi nhỏ con là mít ướt, chắc là giống nương rồi.”
Tưởng thị gõ nhẹ lên đầu nàng, lẩm bẩm một câu không biết lớn nhỏ, nhưng cũng ngừng khóc: “Lần sau còn dám đứng gần hồ nước như vậy nữa không?”
Lục Dao không thể không xin tha: “Nương, con biết sai rồi, con thề lần sau nhất định sẽ cẩn thận hơn.”
Nàng trước nay miệng lưỡi ngọt ngào, chẳng mấy chốc đã dỗ được Tưởng thị vui vẻ trở lại, trong lòng bà cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến một trận bước chân dồn dập, hai thiếu niên vội vã bước tới.
Họ trạc mười bảy, mười tám tuổi. Thiếu niên đi phía trước mặc một bộ áo gấm màu nguyệt bạch viền vàng, thân hình cao lớn, gương mặt lạnh lùng, trên nét mặt thanh tú mang theo một tia lo lắng, chính là biểu ca của Lục Dao, Tưởng Tĩnh Thần.
Theo sát phía sau là ca ca của Lục Dao, Lục Minh. Hắn nhỏ hơn Tưởng Tĩnh Thần một tuổi, chân cũng không dài bằng, tuy đi sau một bước nhưng sắc mặt lại vô cùng lo lắng.
Giờ này, đáng lẽ họ phải ở thư phòng đọc sách, nhưng vì lo lắng chuyện Lục Dao rơi xuống nước nên mới xin phép phu tử một lần.
Nha hoàn gác cửa nhìn thấy họ, liền thông báo vào trong: “Phu nhân, thiếu gia và biểu thiếu gia đến.”
Nghe thấy ba chữ “biểu thiếu gia”, mặt Lục Dao “xoạt” một tiếng, trắng bệch. Đôi tay nhỏ trắng nõn bất giác nắm chặt lấy chăn bông. Nghĩ đến những lần bị Ngụy Tuyết Hinh tính kế, đáy mắt nàng ánh lên một tia lạnh lẽo. Cứ nói nàng thù dai cũng được, làm liên lụy người vô tội cũng chẳng sao, nàng không có cách nào đối xử với hắn như trước kia được nữa.
Nàng trùm chăn kín đầu, giọng nói rầu rĩ vang lên: “Nương, con muốn ngủ một lát.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)