Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Khoan đã."
Nghe thấy lời Lục Quang Tông, anh Bưu mới lên tiếng ngăn gã đàn em tóc vàng lại.
Gã tóc vàng dừng tay đột ngột, mũi dao sắc lẹm khựng lại, chỉ còn cách ngón tay Lục Quang Tông đúng một ly.
Lục Quang Tông mắt dại đi, ngã phịch xuống đất. Mồ hôi trên trán hắn túa ra như tắm, cả người thẫn thờ như mất hồn.
"Mẹ kiếp, thế mà đã đái ra quần rồi!"
Gã tóc vàng khinh bỉ nhổ toẹt xuống đất một bãi nước bọt, vừa xoay xoay con dao găm trên tay vừa lùi về phía sau anh Bưu.
Anh Bưu vuốt chòm râu dê dưới cằm, đôi mắt ti hí như hạt đậu xanh nheo lại thành một đường chỉ: "Mày vừa nói con đàn bà nào cơ?"
Lục Quang Tông lúc này đã sợ vỡ mật, hồn vía lên mây, cứ chìm đắm trong suy nghĩ hỗn loạn của mình nên chẳng nghe lọt tai lời anh Bưu nói.
Thấy thế, gã tóc vàng tung cước đá thẳng vào ngực hắn.
"Điếc à? Anh Bưu hỏi mày đấy!"
"Hít hà…"
Lục Quang Tông hít sâu một hơi lạnh buốt, tức thì tỉnh cả người.
"Nói mau, mày định dâng con nào cho anh Bưu? Liệu hồn, nều mày mà lừa anh ấy thì tao cho mày biết tay!"
Lục Quang Tông nuốt nước bọt ừng ực, bò lồm cồm đến chân anh Bưu, túm chặt lấy vạt áo gã.
"Tống… Tống Kim Việt. Anh Bưu, người em nói là Tống Kim Việt. Cho em một trăm lá gan em cũng không dám lừa anh đâu ạ."
Nghe đến cái tên này, anh Bưu không giữ được bình tĩnh nữa. Gã cúi xuống túm lấy cổ áo Lục Quang Tông xốc lên: "Tống Kim Việt? Con gái nhà họ Tống hả?"
Lục Quang Tông gật đầu lia lịa: "Đúng… đúng thế! Chính là nó!"
"Chát!"
Anh Bưu vung tay tát thẳng vào mặt Lục Quang Tông. "Mẹ kiếp, mày tưởng ông mày dễ lừa lắm hả? Dâng Tống Kim Việt cho ông, thằng cha già Lục Vệ Quốc của mày chịu để yên chắc?"
Rơi vào tay anh Bưu, để xem mày còn hống hách được mấy ngày.
"Đời này không nếm được mùi vị của đại tiểu thư nhà họ Tống thì nếm thử con gái cô ta cũng không tệ. Con gái của cô cả nhà họ Tống, dáng dấp cứ gọi là mơn mởn. Ông mày sống hơn năm mươi năm rồi chưa thấy ai xinh đẹp hơn hai mẹ con nhà đấy."
Anh Bưu liếm hàm răng vàng ệch, mặt lộ rõ vẻ dâm tà.
"Năm xưa cô cả nhà họ Tống là đệ nhất mỹ nhân Thượng Hải, nổi tiếng một thời. Anh Bưu đến dạm ngõ ba lần đều bị lão già Tống Trăn đuổi thẳng cổ. Chúng mày bảo xem, nếu lão già Tống Trăn biết anh Bưu lấy cháu gái lão, có khi nào tức đến mức đội mồ sống dậy không hả?"
Gã tóc vàng làm bộ tiểu nhân đắc chí, cười hô hố phụ họa.
"Ông tin mày thêm lần nữa. Ngoan ngoãn dâng Tống Kim Việt cho ông, nợ nần trước kia coi như xí xóa. Còn nếu dám giở trò… kết cục thế nào chắc không cần tao phải nhắc lại đâu nhỉ?"
"Không cần đâu ạ, cho em một trăm hai mươi lá gan em cũng chẳng dám lừa anh Bưu."
Lục Quang Tông cười nịnh nọt. Thấy tâm trạng anh Bưu có vẻ khá lên, hắn bồi thêm: "Nhưng anh thư thư cho em mấy hôm. Mấy ngày tới nhà em phải về quê một chuyến, ba ngày nữa mới lên. Anh Bưu cứ yên tâm, về cái là em giao Tống Kim Việt tận tay cho anh ngay."
Lúc Tống Kim Việt về đến nhà, Thẩm Vũ Nhu đã thu dọn xong hành lý cho cả nhà bốn người. Bà ta bảo phải về nhà cũ họ Lục để cúng tổ tiên. Cô mang họ Tống, lại vừa cắt đứt quan hệ với Lục Vệ Quốc nên tất nhiên không cần đi theo.
Mang tiếng là cúng bái, thực chất là đi tẩu tán tài sản.
Trong sách viết, Lục Vệ Quốc lần lượt chuyển tài sản của nhà họ Tống về nhà cũ họ Lục, sau đó lại chuyển từ nhà cũ đến Thanh Thành. Đợi di dời xong xuôi, cả nhà gã mới từ Thanh Thành đi tàu thủy trốn sang Hương Cảng. Gã cha tệ bạc này tính tình cẩn thận, chưa xác định đám người kia có đáng tin hay không thì đời nào chịu nhả hết đống của cải giấu ở nhà cũ ra.
Lần này gã về quê, chắc là đã chốt xong thỏa thuận với người móc nối, chuẩn bị chuyển nốt số tài sản còn lại ở nhà cũ đến Thanh Thành.
Chuyển đến Thanh Thành thì hay quá. Lúc đi Tây Bắc cô sẽ tiện đường ghé qua, thu hết vào không gian, đỡ mất công đi đường vòng về nhà cũ họ Lục.
Lục Quang Tông đã ghé qua nhà bạn thay đồ, đợi vết tát trên mặt bớt sưng mới dám mò về.
Thẩm Vũ Nhu hỏi thì hắn ấp úng bảo lỡ làm bẩn áo.
Lục Vệ Quốc nhìn cái bộ dạng bất tài vô dụng của hắn thì giận sôi máu, nhưng giờ đang gấp rút chuyện tài sản nên chẳng rảnh hơi đâu mà dạy dỗ.
Nếu gã biết thằng con quý tử chưa hề cai nghiện cờ bạc, suốt ngày lấy cớ đi học để ra ngoài sát phạt đỏ đen thì chắc gã tức đến mức lật tung cả cái mái nhà này lên mất!
"Mẹ, bao giờ thì Tống Kim Việt về nông thôn?"
Thẩm Vũ Nhu thắc mắc: "Tầm bốn ngày nữa là có danh sách rồi, chắc cũng nhanh thôi. Sao tự dưng con lại hỏi chuyện này?"
"Có gì đâu, dù sao cũng sống chung dưới một mái nhà mười năm, hôm nào nó đi con ra ga tàu tiễn nó một đoạn."
Biết chắc Tống Kim Việt chưa đi trước khi mình về nên Lục Quang Tông thở phào nhẹ nhõm.
"Được rồi, dọn xong cả thì ra ga thôi, muộn nữa là lỡ tàu đấy."
Lục Vệ Quốc ra lệnh một tiếng, bốn người xách túi lớn túi bé ra khỏi cửa.
Chân trước họ vừa bước ra, chân sau Tống Kim Việt đã đứng trước cửa phòng Lục Vệ Quốc và Thẩm Vũ Nhu.
Quả nhiên, cửa đã bị khóa trái.
Không chỉ phòng hai người đó, mà phòng của Lục Mạn Mạn và Lục Quang Tông cũng khóa chặt.
Rõ ràng là đang đề phòng cô đây mà.
Chẳng sao cả, cô đã chuẩn bị từ trước rồi.
Tống Kim Việt lôi từ trong không gian ra cây búa sắt vừa mua ở chợ đen, thản nhiên thổi vào lòng bàn tay hai cái, rồi vung tay giáng mạnh xuống ổ khóa.
"Tám mươi!"
"Tám mươi!"
"Tám mươi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)