Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cuối cùng, Ngô Thúy Hoa đã bỏ ra một nghìn hai trăm tệ để mua lại công việc của Tống Kim Việt.
Công việc ở ban tuyên truyền vừa nhàn hạ, lại là "bát cơm sắt" vững chãi, lương tháng ba mươi tệ, một nghìn hai này bỏ ra đúng là đáng đồng tiền bát gạo!
Tống Kim Việt thương lượng với Ngô Thúy Hoa là tạm thời giấu kín chuyện này, đợi mấy ngày nữa hãy để con gái bà ấy đến xưởng đi làm.
Có xưởng trưởng Lưu che chắn, chẳng ai biết Tống Kim Việt đã bán công việc cho con gái Ngô Thúy Hoa cả.
Thấy Tống Kim Việt đi ra, Thẩm Vũ Nhu và Lục Mạn Mạn vội vàng đón đầu với vẻ mặt nôn nóng.
“Kim Việt, thế nào rồi? Đã sang tên công việc cho Mạn Mạn chưa?”
Tống Kim Việt tỉnh bơ đáp: “Ừ, xưởng trưởng bảo đợi tôi đi khỏi là có thể đến xưởng làm việc rồi.”
“Tốt quá rồi, mẹ ơi, con có việc làm rồi, con không phải xuống nông thôn nữa!”
Lục Mạn Mạn kích động đến mức suýt nhảy cẫng lên.
Bọn họ đã đặt vé tàu đi Hương Giang vào mười ngày sau, vốn tưởng mọi chuyện đã vạn sự như ý, ai ngờ bên trên đột ngột ban hành chính sách mới, phải chọn một nhóm thanh niên trí thức chưa có việc làm ở Thượng Hải để đưa xuống nông thôn.
Lục Mạn Mạn vừa tốt nghiệp cấp ba, hoàn cảnh lại phù hợp hoàn toàn, nếu trước đợt về nông thôn mà không giải quyết xong vấn đề việc làm thì chắc chắn sẽ bị bắt đi lao động ở vùng sâu vùng xa.
Nếu danh sách xuống nông thôn có sau khi họ đi Hương Giang thì đã đành, đằng này nó lại có ngay trước lúc đó.
Mấy tấm vé tàu này Lục Vệ Quốc phải tốn bao công sức mới mua được với giá cắt cổ, muốn vượt biên sớm thì lại phải tốn thêm một khoản tiền khổng lồ nữa. Với cái tính tình keo kiệt của ông ta thì đời nào chịu bỏ ra khoản tiền oan uổng đó.
Hơn nữa, hiện tại ông ta mới chỉ chuyển được một phần gia sản của nhà họ Tống sang Thanh Thành. Chừng nào chưa chuyển hết tài sản đi, ông ta nhất quyết không chịu rời đi.
Nói cho cùng thì vẫn là do quá tham lam.
Đã không thể đi sớm, họ chỉ còn cách mua cho Lục Mạn Mạn một công việc.
Nhưng ngặt nỗi lúc dầu sôi lửa bỏng thế này có tiền cũng chẳng mua được việc, thế là họ đành đánh chủ ý lên người Tống Kim Việt, ép cô giao công việc ra để thay Lục Mạn Mạn xuống nông thôn chịu khổ.
Ngay từ đầu, Tống Kim Việt đã là kẻ bị bỏ rơi.
Kể cả khi nghe ngóng được tin tức và quyết định vượt biên sang Hương Giang, Lục Vệ Quốc cũng chỉ mua đúng bốn tấm vé.
Tống Kim Việt, chưa bao giờ nằm trong kế hoạch của ông ta.
“Mẹ, mình mau về nhà báo tin vui này cho cha đi.”
Thẩm Vũ Nhu gật đầu: “Giờ này chắc cha con cũng sắp về rồi, mẹ con mình về ngay thôi.”
Hai người nói xong liền khoác tay nhau rời đi, chẳng thèm bố thí cho Tống Kim Việt lấy một cái liếc mắt.
Mục đích đã đạt được, Tống Kim Việt đối với họ chẳng còn giá trị lợi dụng nào nữa, họ cũng chẳng cần phải giả lả nịnh nọt làm gì.
Là do các người nghe không thủng, đâu thể trách tôi được.
Tống Kim Việt không về nhà cùng họ mà quay người đi đến cửa hàng bách hóa.
Ông bố tồi kia đưa cho cô rất nhiều phiếu, trong đó có nhiều phiếu địa phương chỉ dùng được ở Thượng Hải. Trước khi rời khỏi đây, cô phải tiêu cho bằng hết đống phiếu này mới được.
“Chị ơi, cho em năm mươi cân bột mì, năm mươi cân gạo, gà vịt cá và thịt lợn mỗi loại hai mươi cân, hai mươi cân muối, hai mươi cân đường, hai mươi cân kẹo sữa Đại Bạch Thố.”
“Lấy thêm hai thùng dầu ăn, các loại gia vị nấu nướng mỗi thứ một ít, thêm năm hộp sữa mạch nha, cả nồi niêu xoong chảo lấy cho em một bộ, thêm ba mươi thước vải nữa.”
“Mỹ phẩm dưỡng da và trang điểm cứ lấy loại tốt nhất. À đúng rồi, có đồng hồ hiệu Thượng Hải không? Lấy cho em một chiếc.”
Tống Kim Việt liến thoắng một tràng dài, tiêu sạch sành sanh đống phiếu địa phương mà gã bố tồi đưa, sau đó lại chọn thêm một số thứ mình cần.
Nhà cô có năm sáu cái đồng hồ, nhưng toàn là hàng nhập khẩu như Rolex với Cartier. Thời buổi này mà đeo mấy thứ đó ra đường chẳng khác nào tự tìm đường chết, đành phải khiêm tốn mua một chiếc hiệu Thượng Hải để đeo vậy.
“Tạm thời cứ thế đã, chị cho người chuyển đến đầu ngõ phía Đông giúp em nhé.”
Tống Kim Việt nhất thời chưa nghĩ ra còn thiếu gì, đành mua trước mấy thứ này, đợi nhớ ra sẽ mua tiếp.
Cô nhân viên bán hàng đứng bên cạnh nghe mà mắt tròn mắt dẹt, miệng há hốc nhét vừa cả nửa nắm đấm.
“Em gái ơi, em… em mua nhiều thế thật ạ?”
Tống Kim Việt gật đầu chắc nịch: “Ở đây có đủ hàng chứ?”
“Đủ thì có đủ, nhưng em mua nhiều một lúc thế này liệu có ăn hết không? Trời đang nóng, thịt thà không để được lâu, biến chất ăn vào đau bụng đấy ạ.”
Chị gái nhân viên lo Tống Kim Việt mua nhiều thịt quá ăn không hết nên tốt bụng nhắc nhở.
“Không sao, nhà em đông người, ăn vài bữa là hết veo ấy mà.”
Tống Kim Việt tỉnh bơ bịa chuyện.
Sở dĩ cô dám gom một lúc nhiều thực phẩm và thịt như vậy là vì không gian có chức năng khóa tươi, bất kể để bao lâu cũng không bị hỏng, vẫn tươi rói như lúc mới mua.
“Vâng, thế em đợi một lát, chị đi kiểm kê hàng ngay đây.”
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn của cô, nhân viên Tiểu Lý liền đi kiểm hàng.
Tranh thủ lúc chờ đợi, Tống Kim Việt lại lượn lờ trong cửa hàng bách hóa một vòng. Không lượn thì thôi, lượn một cái lại mua thêm được kha khá đồ.
Đợi mười mấy phút sau, Tiểu Lý cầm hóa đơn chạy chậm đến trước mặt cô.
“Em gái ơi, đồ em cần chị kiểm xong cả rồi. Nhưng thật ngại quá, thịt thà hôm nay bán hết sạch rồi, em muốn mua thì phải đợi hai hôm nữa.”
Tiểu Lý vẻ mặt áy náy, nói xong liền ngó nghiêng xung quanh, sau đó ghé sát tai Tống Kim Việt nói nhỏ: “Nếu nhà em cần thịt gấp thì có thể ra chợ đen xem sao, ở đó đắt hơn bách hóa một chút nhưng không cần phiếu.”
Tống Kim Việt mỉm cười với chị ấy: “Cảm ơn chị đã chỉ chỗ.”
Cuối cùng, Tiểu Lý gọi mấy người công nhân khuân đồ đến đầu ngõ như Tống Kim Việt dặn.
Chỗ này vắng vẻ ít người qua lại, đợi công nhân đi khuất, Tống Kim Việt quan sát xung quanh xác định không có ai mới thu hết đồ vào không gian.
Xong xuôi đâu đấy, cô lại đi một chuyến đến chợ đen, định bụng tích trữ ít thịt vào không gian.
Đến chợ đen lại là một màn mua sắm tưng bừng, nào là gà vịt cá, tôm to, cua, mỗi loại làm hai mươi cân. Dù sao không gian cũng rộng, mua bao nhiêu cũng chứa hết.
Ngoài mua thịt, Tống Kim Việt còn mua mười mấy con gia cầm sống, gà con, thỏ con, cuối cùng dưới sự chào mời nhiệt tình của ông chủ, cô mua thêm hai chú heo con đáng yêu.
Phải công nhận ông chủ này cũng tốt tính, còn tặng kèm cho cô hai gói thuốc phối giống cho heo đực nữa chứ.
Nghĩ đến cái sân nhỏ rào tre cực "chill" trong không gian, Tống Kim Việt lại mua thêm ít hạt giống hoa cỏ và rau củ quả, cái gen trồng trọt khắc sâu trong xương tủy cuối cùng cũng trỗi dậy.
Thu hết đồ đạc vào không gian xong, cô vừa ngân nga hát vừa đi bộ về nhà.
Quả nhiên tiêu tiền làm người ta vui vẻ thật đấy.
Tống Kim Việt tiêu tiền sướng tay bao nhiêu thì Lục Quang Tông - kẻ đang bị chặn đường đòi nợ ở góc tường - lại thê thảm bấy nhiêu, hắn ta cười không nổi nữa rồi.
“Anh Bưu, cầu xin anh thư thả cho em vài ngày, mấy hôm nữa em nhất định sẽ trả hết nợ mà!”
Lục Quang Tông co rúm ở góc khuất, quỳ xuống cầu xin gã đàn ông béo xăm trổ đầy mình trước mặt cho khất nợ thêm vài ngày.
“Thằng ranh con, câu này mày nói bao nhiêu lần rồi, mày nghĩ ông đây còn tin được à? Nể mặt nhà họ Tống, ông đã thư thả cho mày mấy ngày rồi. Hôm nay mà không trả tiền thì đừng trách ông không khách sáo!”
Anh Bưu cầm đầu hừ lạnh một tiếng, đám đàn em bên cạnh lập tức rút dao ra khỏi túi.
Nhìn con dao sáng loáng trên tay tên tóc vàng, Lục Quang Tông sợ run cầm cập: “Anh Bưu, có… có chuyện gì từ từ nói, trên người em thật sự không có tiền. Cho… cho em thêm vài ngày nữa, em em em… em nhất định sẽ trả mà!”
“Đã không có tiền thì đừng phí lời với nó nữa. Theo quy tắc sòng bạc, chặt ba ngón tay nó cho tao.”
Anh Bưu ra lệnh một tiếng, tên tóc vàng cầm dao cười âm hiểm tiến lại gần Lục Quang Tông.
“Đừng… đừng qua đây, xin các anh đừng qua đây.”
Trán Lục Quang Tông toát mồ hôi lạnh, hắn ta lắc đầu nguầy nguậy cố lùi lại phía sau, cuối cùng lùi sát vào góc tường không còn đường thoát.
“Lên, giữ chặt nó.”
Tên tóc vàng ra lệnh cho mấy tên đàn em khác, bọn chúng lập tức lao lên đè chặt vai Lục Quang Tông, kéo một cánh tay của hắn áp chặt lên tường.
“Phi! Con trai Lục Vệ Quốc mà không có tiền à? Mày lừa quỷ đấy phỏng? Đã không coi anh Bưu ra gì thì để lại ba ngón tay đi!”
Tên tóc vàng nói xong liền vung dao chém xuống tay Lục Quang Tông.
“Đừng mà!”
Đũng quần Lục Quang Tông nóng lên, hắn sợ đến mức tè ra quần.
Mắt thấy con dao sắp chém xuống tay mình, hắn vội vàng gào lên: “Anh Bưu chẳng phải muốn tìm đàn bà đẹp sao? Em có một người, đảm bảo anh Bưu sẽ hài lòng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)