Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dốc Hết Gia Sản Theo Chàng Trưởng Quan Lạnh Lùng Chương 10: Dọn Sạch Gia Sản, Để Lại Cho Đám Vô Ơn Mấy Cái Quần Lót

Cài Đặt

Chương 10: Dọn Sạch Gia Sản, Để Lại Cho Đám Vô Ơn Mấy Cái Quần Lót

Sau ba tiếng hô "tám mươi", ổ khóa đã bị đập bung.

Tống Kim Việt tung cước đá cửa xông vào, không ngờ phát hiện ngăn kéo và tủ quần áo trong phòng thế mà cũng bị khóa sạch!

Cô vác búa sắt đập nát bét mấy cái ổ khóa, lôi từ trong ngăn kéo ra được hai cuốn sổ tiết kiệm và một xấp tem phiếu. Tổng cộng số tiền trong hai cuốn sổ là hai vạn bảy ngàn đồng.

Lục Vệ Quốc, cái thứ chó má ấy, nắm trong tay đống tiền như thế mà hôm qua dám tính dùng tám trăm đồng để tống cổ cô đi, lại còn định cướp luôn công việc của cô, bắt cô về nông thôn chịu khổ thay cho Lục Mạn Mạn.

Cứ đợi đấy, bà đây thù dai lắm!

Mấy cái đồng hồ đeo tay của gã cha tệ bạc, thu hết!

Trang sức, mỹ phẩm, túi xách của Thẩm Vũ Nhu, gom sạch!

Quần áo, giày dép mua bằng tiền nhà họ Tống, lấy luôn!

Tủ quần áo, sô pha, bàn ghế, giường chiếu… cứ cái gì mua bằng tiền của nhà họ Tống là cô vơ vét bằng sạch!

Đợi hôm nào mang ra chợ đen bán rẻ, quyết không để mấy kẻ khốn nạn này được hời!

Tống Kim Việt tống hết đồ đạc trong phòng vào không gian, chỉ chừa lại vài cái quần lót vứt chỏng chơ dưới đất cho bọn họ.

"Dọn dẹp" xong phòng gã cha tệ bạc, cô lại vác búa sang phòng Lục Mạn Mạn và Lục Quang Tông càn quét một lượt, kết quả y chang, sạch banh không còn một mống, chỉ sót lại mấy cái quần lót.

Cuối cùng, cô mò đến thư phòng. Đống đồ cổ đắt tiền trưng bày ở đây đã bị gã tráo thành đồ giả, còn hàng thật thì bị gã giấu nhẹm đi rồi.

Nhưng xui cho gã là năm cô mười tuổi, gã đón mẹ con Thẩm Vũ Nhu về nhà họ Tống. Lúc ấy cô giận dỗi, nhân lúc họ đang chuyển đồ liền quậy tung phòng ngủ và thư phòng của gã lên, vô tình chạm phải cơ quan mật thất.

Hóa ra từ lúc mẹ cô bệnh nặng nằm viện, Lục Vệ Quốc đã nhăm nhe chiếm đoạt gia sản nhà họ Tống rồi!

Tống Kim Việt quen đường cũ đi tới trước bàn làm việc, cúi xuống ấn cái nút bí mật nằm khuất bên dưới.

"Cạch" một tiếng, giá sách sát tường tách ra hai bên, để lộ mật thất ẩn phía sau.

Tống Kim Việt bật đèn, bước vào trong.

Đập vào mắt là từng hàng rương gỗ đỏ, đếm sơ qua cũng phải đến ba mươi lăm rương.

Chắc mẩm đống đồ cổ bị đánh tráo đều nằm cả trong này.

Nhìn đống bảo vật lóa mắt trong rương, Tống Kim Việt suýt thì rớt cả hàm. Cô biết nhà họ Tống gia nghiệp lớn không thiếu tiền, nhưng không ngờ lại giàu nứt đố đổ vách đến mức này.

Đống này đâu còn có thể đo đếm bằng tiền được nữa.

Mấy món đồ cổ hay tranh chữ kia, tùy tiện lấy một món mang đến đời sau cũng đủ để trưng bày trong bảo tàng cho người ta chiêm ngưỡng rồi!

Thu, thu hết, thu sạch vào không gian!

Tống Kim Việt vung tay, gom sạch bách bảo vật trong mật thất vào không gian. Quay lại thư phòng, cô tiện tay khuân luôn đồ đạc bên ngoài, để lại đúng cái vỏ rỗng tuếch, đến cái hang chuột cũng chẳng tha.

Dọn sạch nhà cũ nhà họ Tống xong, cô nhớ ra gã cha tệ bạc còn một căn nhà nữa ở Thượng Hải.

Trước khi dọn vào nhà họ Tống, ba mẹ con Thẩm Vũ Nhu vẫn sống ở đó.

Lịch vạn niên bảo hôm nay là ngày đẹp để chuyển nhà, thế thì tiếp tục thôi!

Tống Kim Việt ra khỏi nhà, đi về phía căn nhà riêng của Lục Vệ Quốc ở Thượng Hải.

Vừa ra cửa, cô đã phát hiện có kẻ bám đuôi. Cô cố tình đi đường vòng, rẽ vào một con ngõ vắng rồi lách mình trốn vào không gian.

"Người đâu? Sao lại biến mất rồi?"

"Ai mà biết được, rõ ràng vừa thấy nó đi hướng này, chớp mắt cái đã chẳng thấy đâu."

"Đồ ăn hại, có mỗi một con ranh cũng canh không xong, còn không mau tìm đi! Nó là người anh Bưu chỉ đích danh đấy, để mất dấu là anh Bưu không tha cho chúng mày đâu!"

Mấy gã kia nói xong liền ba chân bốn cẳng chạy về phía trước tìm kiếm.

Bọn chúng là người anh Bưu phái đến canh chừng Tống Kim Việt. Tuy Lục Quang Tông bảo mấy ngày nữa cô mới về nông thôn và hứa chắc chắn sẽ giao người, nhưng anh Bưu vẫn chưa tin hẳn. Gã cho đàn em rình mò quanh nhà họ Tống, giám sát nhất cử nhất động của cô để phòng hờ cô chuồn khỏi Thượng Hải sớm.

Nghe bên ngoài không còn động tĩnh, Tống Kim Việt mới từ không gian bước ra.

Lời mấy gã kia nói cô nghe rõ mồn một. Đang lo dọn sạch nhà cửa xong không có ai gánh tội thay, ai ngờ mấy "kẻ thế mạng" lại tự dẫn xác tới.

Tống Kim Việt nhếch môi cười, tiếp tục đi đến căn nhà riêng của Lục Vệ Quốc.

Tìm được nhà, Tống Kim Việt dễ dàng cạy khóa, nghênh ngang bước vào bắt đầu công cuộc vơ vét.

Thỉnh thoảng gã cha tệ bạc đi công tác xa vài ngày mới về, những lúc ấy Thẩm Vũ Nhu lại sang đây ở một hai hôm, mồm thì bảo là "hoài niệm".

Nhưng theo Tống Kim Việt đoán, chắc là bà ta đến đây hú hí với nhân tình thì có.

Từ hôm qua đoán được Lục Quang Tông không phải con ruột của gã, cô đã để ý kỹ tướng mạo hai người.

Quả nhiên chẳng có nét nào giống nhau.

Gã cha tệ bạc nhờ cái mặt tiền sáng sủa mới được mẹ cô để mắt tới, nhan sắc miễn bàn.

Còn Lục Quang Tông thì xấu đau xấu đớn, chắc chắn là con của Thẩm Vũ Nhu với gã nhân tình kia rồi.

Không biết đến lúc gã biết mình bị "cắm sừng", lại còn nuôi con tu hú suốt mười mấy năm thì mặt mũi sẽ đặc sắc thế nào nhỉ.

Hi hi, kể cũng đáng mong chờ đấy chứ.

Tống Kim Việt phá khóa vào phòng, thực hiện chính sách "nhổ lông vịt", cái gì đáng tiền là thu hết vào không gian. Riêng mấy cái nồi niêu xoong chảo bọn họ từng dùng thì cô chê bẩn, đập nát bét hết!

Thậm chí đến lớp vôi tường cô cũng cạo sạch một lớp, để lại bốn bức tường trơ trọi nham nhở.

Nhìn kiệt tác của mình, Tống Kim Việt gật đầu hài lòng, sau đó thần không biết quỷ không hay rời đi.

Cái thời buổi chưa có camera này, làm việc xấu đúng là chẳng cần chột dạ.

Vừa về đến gần nhà cũ họ Tống, cô lại chạm mặt mấy tên côn đồ lúc nãy.

Tìm quanh một vòng không thấy cô đâu, bọn chúng đành quay lại đây ngồi canh.

Thấy Tống Kim Việt quay về, cả đám thở phào nhẹ nhõm.

Cô giả vờ như không biết gì, bình thản đi vào nhà.

Tận mắt thấy cô vào trong, mấy tên côn đồ nhìn nhau.

"Hú hồn, cứ tưởng mất dấu rồi chứ."

"Lần này phải nhìn cho kỹ vào, không được để xảy ra sai sót gì nữa, nếu không anh Bưu lột da chúng ta đấy!"

Bọn chúng đang xì xầm thì từ trong nhà họ Tống vọng ra tiếng hét thất thanh.

"Chết rồi! Nhà có trộm! Người đâu, mau bắt trộm với!"

Tống Kim Việt mặt cắt không còn giọt máu chạy bổ ra ngoài, vừa chạy vừa la làng bắt trộm.

Hàng xóm nghe tiếng động thi nhau chạy ra xem. Một bà thím thấy bộ dạng hoảng loạn của cô liền giữ lại.

"Kim Việt, có chuyện gì thế? Bình tĩnh, có gì từ từ nói."

"Thím Trương ơi, trộm… nhà cháu có trộm! Khóa cửa bị đập nát, đồ đạc trong nhà bị khuân sạch rồi! Đấy toàn là kỷ vật ông bà ngoại với mẹ để lại cho cháu, mất hết rồi thì cháu sống sao nổi đây!"

Tống Kim Việt vừa nói nước mắt vừa rơi lã chã như mưa, làm như bị sốc nặng lắm, người lảo đảo suýt ngã quỵ xuống đất, may mà có thím Trương và một thím khác đỡ kịp.

"Kim Việt, cháu đừng vội, báo cảnh sát, giờ chúng ta đi báo cảnh sát nhờ các đồng chí ấy bắt trộm!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc