Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vì công việc của Lục Mạn Mạn, Lục Vệ Quốc đành phải làm theo yêu cầu của Tống Kim Việt, chuẩn bị cho cô một đống phiếu nhét đầy cả hộp bánh quy.
Ngày hôm sau, khi Tống Kim Việt ngủ dậy thì Thẩm Vũ Nhu và Lục Mạn Mạn đã ngồi đợi sẵn ở phòng khách rồi.
“Kim Việt dậy rồi đấy à, phiếu con cần dì đã chuẩn bị xong rồi. Chọn ngày không bằng gặp ngày, hay là chúng ta đến nhà máy làm thủ tục luôn bây giờ đi.”
Thấy Tống Kim Việt đi xuống, Thẩm Vũ Nhu cười tươi rói đứng dậy.
Thái độ của Lục Mạn Mạn cũng ân cần hết mức: “Đúng đấy em gái, giờ này xưởng trưởng cũng đi làm rồi, chị em mình mau qua đó thôi.”
“Dừng lại ngay, mẹ tôi chỉ đẻ mỗi mình tôi thôi, bớt thấy sang bắt quàng làm họ đi.”
Tống Kim Việt lườm Lục Mạn Mạn một cái, giọng đầy mỉa mai: “Hai người vội đi đầu thai hay gì mà hối ghê thế? Công việc có chạy đi đâu mất được đâu. Tôi đói rồi, còn không mau đi chuẩn bị bữa sáng cho tôi.”
Lục Mạn Mạn mặt nóng dán mông lạnh, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Cô ta đang định mở miệng thì bị Thẩm Vũ Nhu kéo tay lại, bà ta nói nhỏ: “Mạn Mạn, đừng manh động, lấy được công việc trước đã.”
Nhắc nhở Lục Mạn Mạn xong, Thẩm Vũ Nhu cười như không cười nhìn Tống Kim Việt: “Được rồi, để dì đi làm bữa sáng cho con ngay đây.”
Tống Kim Việt ngồi xuống ghế sô pha, đổ đống phiếu trong hộp bánh quy ra kiểm tra một lượt, xác định không thiếu cái nào mới cất lại.
“Tôi khát rồi, cô đi rót cho tôi cốc nước đi.”
Cô sai bảo Lục Mạn Mạn thuận tay vô cùng. Lục Mạn Mạn nghiến răng nghiến lợi lườm cô một cái, cuối cùng vẫn phải cam chịu đi rót nước.
Tranh thủ lúc Lục Mạn Mạn đi rót nước, Tống Kim Việt nhanh tay thu hết phiếu vào không gian.
Lúc ăn sáng Tống Kim Việt cũng chẳng để cho hai người họ rảnh rỗi, chốc chốc lại kêu quên cái này, lát sau lại bảo quên cái kia, bắt hai người họ chạy lên chạy xuống lầu mười tám bận, đến lúc ra khỏi cửa thì cả hai đều mệt phờ râu.
Trước khi đến nhà máy, ba người ghé qua ngân hàng rút ba vạn tệ trong sổ tiết kiệm ra.
Nhìn ba vạn tệ chui tọt vào túi Tống Kim Việt, Thẩm Vũ Nhu đau xót như đứt từng khúc ruột.
Đó là toàn bộ tiền tích góp bao nhiêu năm nay của bà ta đấy! Thế mà lại rơi vào túi con ranh này.
Nhưng nghĩ đến việc mấy ngày nữa số tiền này sẽ quay về tay mình, trong lòng bà ta mới dễ chịu hơn đôi chút.
Rút tiền xong, ba người đi về phía nhà máy nơi Tống Kim Việt làm việc.
Đến cổng nhà máy, Tống Kim Việt đột nhiên dừng lại.
“Sao không đi nữa? Tống Kim Việt, không phải mày muốn đổi ý đấy chứ?!”
Lục Mạn Mạn kích động cao giọng.
“Đồ ngu, la lối cái gì? Vào làm thủ tục mình tôi là được rồi, cô đi theo vào định cho cả thiên hạ biết cô đi cửa sau à?”
Thấy bảo vệ cổng đang nhìn về phía này, Thẩm Vũ Nhu vội vàng kéo Lục Mạn Mạn lại gần mình, cười làm lành với Tống Kim Việt.
“Là dì suy nghĩ không chu đáo, Kim Việt mau vào đi, dì và Mạn Mạn đợi ở ngoài.”
Cắt đuôi được hai người họ xong, Tống Kim Việt đi thẳng đến phòng làm việc của xưởng trưởng.
“Kim Việt, sao cháu lại đến đây? Mau ngồi đi. Đã bảo không cần vội đi làm, cứ dưỡng bệnh cho tốt đã cơ mà.”
Hai hôm trước Tống Kim Việt bị cảm vừa xin nghỉ ốm, thấy cô đến, xưởng trưởng vô cùng ngạc nhiên, vội vàng mời cô ngồi xuống.
“Sức khỏe cháu không sao rồi ạ, hôm nay cháu đến là có việc muốn nhờ chú Lưu giúp.”
“Con bé này, khách sáo với chú làm gì. Chúng ta đều là người một nhà, có việc gì cần giúp cứ nói.”
Xưởng trưởng gác công việc trong tay sang một bên, ra ghế sô pha ngồi cùng Tống Kim Việt.
Ông cụ Tống có ơn tri ngộ với xưởng trưởng Lưu, năm xưa nếu không nhờ ông cụ đề bạt thì cái nhà máy này cũng không mở được.
Mà xưởng trưởng Lưu lại là người biết ơn báo đáp, bao năm nay luôn dốc lòng dốc sức đền đáp người nhà họ Tống, đối xử với Tống Kim Việt chẳng khác nào con đẻ.
“Chú Lưu, cháu muốn bán công việc này.”
Tống Kim Việt đi thẳng vào vấn đề, nói rõ mục đích của mình.
Động tác rót nước của xưởng trưởng khựng lại: “Xảy ra chuyện gì rồi? Đang yên đang lành sao lại bán việc?”
Tống Kim Việt biết chú Lưu thật lòng tốt với mình nên cũng không giấu giếm, kể lại hết chuyện xảy ra trong nhà cho ông nghe.
“Thật là quá quắt, quá quắt lắm rồi! Lục Vệ Quốc đúng là kẻ ăn cháo đá bát, dám đối xử với cháu như thế. Kim Việt cháu yên tâm, có chú Lưu ở đây, không ai cướp được công việc này khỏi tay cháu đâu! Cháu cứ yên tâm ở lại nhà máy làm việc, chú đi đòi lại công đạo cho cháu ngay đây!”
Biết được hành vi xấu xa của đám người Lục Vệ Quốc, xưởng trưởng Lưu tức giận vỗ bàn một cái, nói xong định đứng dậy đi tìm Lục Vệ Quốc tính sổ.
“Chú Lưu, chú đừng nóng giận, nghe cháu nói đã.”
Tống Kim Việt vội kéo tay xưởng trưởng Lưu lại, để ông ngồi xuống.
Xưởng trưởng Lưu cố nén cơn giận trong lòng: “Kim Việt, cháu nói đi.”
“Kim Việt, thật ra cháu không cần rời Thượng Hải đâu, cứ yên tâm ở lại nhà máy. Từ nay về sau cháu là người nhà họ Lưu, chú với thím sẽ coi cháu như con gái ruột.”
Biết Tống Kim Việt muốn rời Thượng Hải lánh nạn, xưởng trưởng Lưu bày tỏ thái độ của mình.
“Chú Lưu, cháu biết chú với thím thật lòng thương cháu, nhưng cháu đã quyết rồi, xử lý xong chuyện ở đây cháu sẽ đi ngay.”
Tống Kim Việt khéo léo từ chối ý tốt của xưởng trưởng Lưu, cô không muốn làm liên lụy đến họ.
Để ông không lo lắng, cô bịa đại một lý do nghe rất nghiêm túc: “Chú Lưu yên tâm, cháu có một người ông cậu đang làm việc trong quân đội, hôm kia vừa liên lạc bảo cháu đến đó sống một thời gian. Có ông cậu che chở, cháu sẽ không sao đâu ạ.”
Lúc này xưởng trưởng Lưu mới yên tâm, gật đầu nói: “Được, nếu cháu đã có dự tính rồi thì chú không cản nữa. Nhưng cháu phải nhớ, nhà họ Lưu mãi mãi là nhà của cháu, muốn về lúc nào thì về. Chú với thím, cả anh Phượng Tường chị Phượng Ngọc đều là người nhà của cháu.”
Tống Kim Việt là người sống tình cảm, đối diện với sự quan tâm đầu tiên sau khi đến thế giới xa lạ này, hốc mắt cô hơi nóng lên.
“Cháu biết rồi ạ, chú với thím cũng phải bảo trọng, đợi qua cơn sóng gió này cháu sẽ về thăm mọi người.”
Nghĩ đến đứa trẻ mình nhìn từ bé đến lớn sắp phải rời đi, xưởng trưởng Lưu cũng không kìm được đỏ hoe mắt.
“Cái con bé này, đang yên đang lành tự nhiên lại đòi đi, chú còn chưa chuẩn bị tâm lý gì cả.”
“Thôi mà, có phải cháu đi luôn không về đâu. Chú Lưu, mình giải quyết chuyện công việc trước đã, mẹ kế với chị gái kế của cháu vẫn đang đợi ở cổng đấy.”
“Trong xưởng có ai muốn mua công việc không ạ? Nếu thấy được thì hôm nay cháu bán luôn. Bọn họ muốn dùng tiền của nhà họ Tống để mua lại việc làm từ tay cháu ư? Nghĩ hay thật đấy.”
Xưởng trưởng Lưu lau khóe mắt: “Đúng là có một người đấy, là nhân viên lâu năm trong xưởng, hai hôm trước vừa hỏi chú xem có công việc nào thích hợp cho con gái cô ấy không. Để chú gọi người vào.”
Một lát sau, một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi bước vào.
“Xưởng trưởng, chú gọi tôi có việc gì thế?”
Ngô Thúy Hoa đi vào, vẻ mặt nghi hoặc nhìn xưởng trưởng Lưu và Tống Kim Việt đang ngồi trên ghế sô pha.
“Không phải cô muốn tìm việc cho con gái sao? Cháu gái tôi đang làm ở ban tuyên truyền của xưởng mình, giờ muốn bán lại công việc để đi nương nhờ họ hàng, cô có mua không?”
Hai mắt Ngô Thúy Hoa sáng rực lên, còn có chuyện tốt thế này sao?
“Mua mua mua, xưởng trưởng, tôi mua!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






