Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dốc Hết Gia Sản Theo Chàng Trưởng Quan Lạnh Lùng Chương 6: Kích Hoạt Không Gian Linh Tuyền

Cài Đặt

Chương 6: Kích Hoạt Không Gian Linh Tuyền

Hiện ra trước mắt cô là một bãi đất trống trải và một khoảng sân nhỏ được quây bằng rào tre. Bên cạnh sân có con suối nhỏ, khói trắng lượn lờ, nước suối trong veo, trông chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh.

Tống Kim Việt mừng rỡ nhìn cảnh tượng trước mắt: “Đây là… không gian?”

Cô đang sầu vì gia sản bạc triệu không có chỗ cất, cái không gian này đến đúng lúc quá. Thu, thu hết, gom sạch sành sanh!

Tống Kim Việt ném chuyện ngón tay bị thương ra sau đầu, nhấc chân bước về phía sân nhỏ rào tre.

Trong sân có hai cái cây, giữa hai thân cây treo một chiếc xích đu, phần còn lại đều là đất trống, có thể trồng chút hoa cỏ.

Chỉ mới nhìn lướt qua một vòng mà Tống Kim Việt đã có thể tưởng tượng ra cảnh tượng hoa tươi leo đầy hàng rào, còn mình thì ngồi trên xích đu ngắm cảnh, nghĩ thôi đã thấy thư thái biết bao.

Vốn dĩ cái sân nhỏ này đã khiến cô rất hài lòng rồi, nhưng không ngờ khi bước vào trong nhà tre, cô lại càng ngạc nhiên hơn nữa.

Phòng ngủ, nhà bếp, nhà vệ sinh, cái gì cũng có. Quan trọng hơn là nhà bếp lại còn có chức năng nấu nướng tự động một chạm, chỉ cần có nguyên liệu thì muốn ăn gì cũng được.

Đây đúng là tin vui cho mấy đứa mù nấu nướng rồi!

Tống Kim Việt dạo một vòng quanh nhà tre, hài lòng gật đầu liên tục.

Bước ra khỏi nhà tre, dòng suối róc rách lại thu vào tầm mắt, nước suối trong vắt nhìn thấy đáy, trông có vẻ rất ngọt lành.

Ban nãy đôi co với gã bố tồi và đám người kia cả buổi nên giờ cô cũng thấy hơi khát nước thật.

Tống Kim Việt quay vào nhà tre lấy một cái cốc, sau đó đi ra bờ suối. Cô dùng nước suối rửa sạch vết máu trên ngón tay trước, cứ tưởng vết đứt dài như thế gặp nước sẽ xót lắm, nào ngờ khoảnh khắc nước suối chạm vào vết thương thì chỗ da thịt đang đau nhói bỗng nhiên liền lại!

Tống Kim Việt kinh ngạc trừng lớn mắt. Cái này… cái này chẳng lẽ là nước linh tuyền thường hay xuất hiện trong tiểu thuyết sao??

Cô vội vàng múc thêm một cốc nữa, ngửa cổ ực ực uống cạn một hơi.

Một cốc nước xuống bụng, cảm giác mệt mỏi trên người tức thì tan biến.

Chắc chắn là nước linh tuyền có tác dụng cường thân kiện thể rồi!

Tống Kim Việt uống liền tù tì thêm hai cốc nữa, uống đến khi no căng bụng mới thôi.

Nghĩ đến việc đống tài sản khổng lồ đã có chỗ cất giữ, cô nóng lòng thoát khỏi không gian, thử dùng ý niệm thu giường và tủ trong phòng vào.

Nhìn chiếc giường và tủ quần áo biến mất ngay trước mắt, đôi mắt Tống Kim Việt sáng rực lên. Cô lại dùng ý niệm hô một câu "ra", chiếc giường và tủ quần áo vừa biến mất lập tức xuất hiện trở lại chỗ cũ.

Quả nhiên là không gian trữ vật!

Nhớ lại lúc nãy mình bị mảnh kính vỡ cứa đứt tay, chẳng lẽ…

Tống Kim Việt xắn tay áo lên, lúc này mới phát hiện chiếc vòng ngọc gia truyền đeo trên tay đã biến mất, trên cổ tay trắng ngần lại có thêm một vết bớt nhỏ màu đỏ.

Kiếp trước vòng ngọc bị Lục Mạn Mạn trộm mất, hèn gì trong sách cô ta ở Hương Giang phất lên như diều gặp gió, hóa ra là nhờ cái bàn tay vàng này.

Nhưng giờ bàn tay vàng đã về tay cô, Lục Mạn Mạn còn muốn dựa vào hào quang nữ chính để làm cục cưng của cả thế giới như trong sách ư? Mơ đi cưng!

Có được không gian trữ vật nên tâm trạng Tống Kim Việt cực kỳ tốt, cô tiếp tục dọn dẹp bãi chiến trường dưới đất.

Cô cẩn thận nhặt cuốn album bị vỡ dưới đất lên, lấy những tấm ảnh bên trong ra.

Trong ảnh, Lục Vệ Quốc và Tống Vãn Tình trai tài gái sắc, Tống Kim Việt ngây thơ đáng yêu, cả nhà ba người trông vô cùng hạnh phúc.

Nhưng có ai ngờ đâu, đằng sau sự hạnh phúc ấy lại là chuyện mèo mả gà đồng trước khi cưới, ngoại tình sau khi hôn nhân?

Tống Kim Việt vuốt ve người phụ nữ đang cười ngọt ngào trong ảnh - người mẹ đã sinh ra và yêu thương cô ở thế giới này - trong lòng dâng lên cảm xúc ngổn ngang trăm mối.

“Mẹ, mẹ yên tâm. Dù là tên Lục Vệ Quốc muốn chiếm đoạt gia sản để ăn tuyệt hộ, hay kẻ tiểu tam chen chân phá hoại gia đình người khác là Thẩm Vũ Nhu, con cũng sẽ không tha cho đứa nào hết, nhất định sẽ bắt chúng phải trả giá đắt.”

Dứt lời, cô cầm kéo cắt phăng hình Lục Vệ Quốc trên ảnh ra, xé nát vụn rồi ném thẳng vào thùng rác như ném rác rưởi.

Phi! Đồ tra nam chết tiệt, không xứng đứng cạnh mẹ!

Sau khi cô dọn dẹp phòng xong xuôi thì Thẩm Vũ Nhu cũng đã nấu cơm xong.

Thịt heo xào chua ngọt, thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, tôm chiên… tổng cộng sáu món.

Không khí trên bàn ăn vô cùng quỷ dị.

Mắt Thẩm Vũ Nhu đỏ hoe, rõ ràng là vừa mới khóc. Lục Vệ Quốc vì tiếc hai vạn tệ kia nên mặt cứ hầm hầm. Lục Mạn Mạn vừa bôi thuốc xong, mặt sưng vù như đầu heo, cứ há miệng là đau điếng nên chẳng ăn uống được gì.

Chỉ có Tống Kim Việt là ăn uống ngon lành.

Phải công nhận tay nghề của Thẩm Vũ Nhu này khá thật. Nhìn là biết đã tốn công nghiên cứu để nắm bắt dạ dày của Lục Vệ Quốc rồi.

“Bố mẹ, con mới về.”

Trời sắp tối thì Lục Quang Tông về đến nhà.

Lục Vệ Quốc đặt rất nhiều kỳ vọng vào đứa con trai này. Sau khi khôi phục thi đại học thì ông ta cứ ép nó học hành, mong nó sau này thi đỗ đại học để rạng danh tổ tông.

Lục Quang Tông ngày nào cũng đi sớm về khuya, bảo là đến nhà bạn học nhóm.

“Quang Tông về rồi đấy à, mau rửa tay rồi vào ăn cơm.”

Thẩm Vũ Nhu sụt sịt mũi, trong giọng nói vẫn còn vương vấn tiếng khóc.

Lục Quang Tông nhận ra có gì đó không ổn, cặp sách còn chưa kịp bỏ xuống đã đi tới.

“Mẹ, sao mẹ lại khóc? Có phải Tống Kim Việt lại bắt nạt mẹ không?”

Lục Quang Tông vừa đi đến bàn ăn, nhìn thấy cái mặt lợn của Lục Mạn Mạn thì sững sờ.

“Em trai, em về rồi.”

Lục Mạn Mạn ngẩng đầu nhìn Lục Quang Tông, mãi đến khi nghe thấy tiếng cô ta, Lục Quang Tông mới nhận ra đó là chị mình.

Lục Quang Tông sải vài bước dài lao đến trước mặt Lục Mạn Mạn, thốt lên: “Chị, mặt chị bị sao thế này? Ai đánh chị ra nông nỗi này?”

“Chị không sao, Kim Việt tâm trạng không tốt, lấy chị ra trút giận chị cũng không trách em ấy.”

Lục Mạn Mạn giở giọng trà xanh, cúi đầu thút thít ra vẻ yếu đuối vô tội.

Lục Quang Tông nghiến răng nghiến lợi, ném ánh mắt sắc như dao về phía Tống Kim Việt đang ngồi ăn cơm.

“Tống Kim Việt! Mày to gan lắm, dám đánh chị tao thành ra thế này à? Mày tưởng cái nhà này không ai trị được mày phải không? Còn không mau qua đây quỳ xuống xin lỗi chị tao!”

Dứt lời, Tống Kim Việt đang ăn cơm bèn nhíu mày, ném mạnh đôi đũa xuống bàn, đứng dậy tát thẳng vào mặt Lục Quang Tông một cái “bốp”!

“Sủa cái gì? Tiêu tiền nhà họ Tống, ở nhà họ Tống mà dám to tiếng với tao à? Tao cho mày mặt mũi quá rồi phải không?”

“Mày đánh tao?”

Lục Quang Tông không dám tin nhìn Tống Kim Việt.

“Mình ơi, mau quản lý con Tống Kim Việt đi, nó dám đánh cả Quang Tông kìa!”

Mặc cho Thẩm Vũ Nhu và Lục Mạn Mạn nói gì, Lục Vệ Quốc vẫn ngồi im trên ghế thờ ơ lạnh nhạt, giương mắt ếch nhìn tất cả.

Chẳng hiểu sao nhìn thấy Tống Kim Việt dạy dỗ Lục Quang Tông, trong lòng ông ta lại nảy sinh vài phần sảng khoái.

Chắc chắn là do thằng con bất tài này ngày thường chọc ông ta tức điên không ít lần, để nó bị dạy dỗ một trận cũng tốt, thương cho roi cho vọt mà.

Tống Kim Việt là quán quân tán thủ, muốn đập Lục Quang Tông thì Thẩm Vũ Nhu và Lục Mạn Mạn làm sao cản nổi.

Cuối cùng cả ba chỉ biết trân mắt nhìn hắn bị tát cho mấy cái, rồi bị Tống Kim Việt đạp một cước ngã lăn quay ra đất.

“Đúng là đen đủi, sau này trước mặt tao thì liệu mà kẹp chặt đuôi làm người, bằng không tao gặp lần nào đánh lần đó.”

Tống Kim Việt đứng từ trên cao nhìn xuống, vẻ mặt đầy ghét bỏ nhìn Lục Quang Tông đang nằm dưới đất.

Ai mà ngờ cái thằng nhìn bề ngoài to xác thế kia mà bên trong lại yếu nhớt, chẳng chịu đòn được tí nào.

“Hu hu hu, Quang Tông, khóe miệng con chảy máu rồi kìa, có đau không, mau dậy để mẹ bôi thuốc cho.”

Thẩm Vũ Nhu xót con đứt ruột, khóc lóc chạy lại bên cạnh Lục Quang Tông.

Tâm trạng đang tốt bị phá đám, Tống Kim Việt cũng chẳng còn hứng ăn cơm nữa, cô quay sang nhìn Lục Vệ Quốc.

“Đúng rồi, đã xuống nông thôn thì không thể không có phiếu được. Chuẩn bị cho tôi thêm một trăm cân phiếu lương thực, phiếu thịt, phiếu dầu, ba mươi thước phiếu vải, một phiếu xe đạp, một phiếu máy khâu… Trước khi tôi đến nhà máy làm thủ tục vào ngày mai thì phải đưa đủ cho tôi.”

Tống Kim Việt thao thao bất tuyệt “cắt tiết” ông bố tồi thêm một mớ nữa, nói xong mặc kệ vẻ mặt như muốn ăn thịt người của bốn kẻ kia, cô quay người đi thẳng lên lầu.

Lục Quang Tông nhìn theo bóng lưng cô với vẻ mặt âm u.

Tống Kim Việt, mối thù hôm nay, ngày sau tao sẽ bắt mày trả lại gấp mười gấp trăm lần!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc