Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Kim Việt không ngờ anh lại ôm chầm lấy mình trước mặt bao nhiêu người như thế. Cô sững sờ một chút, mãi đến khi bị hơi thở đàn ông nồng đậm trên người anh bao trùm lấy thì mới hoàn hồn.
"Em biết rồi, anh cũng nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Đi mau đi, mọi người đang nhìn kìa."
Trong cái thời đại tư tưởng còn khá bảo thủ này, yêu đương nắm tay thôi cũng phải lén lút vụng trộm sau lưng người khác, chứ đừng nói đến chuyện ôm ấp công khai giữa bàn dân thiên hạ.
Ban nãy, hành động của Phó Tư Niên nhanh hơn não một bước. Đợi đến lúc anh phản ứng lại thì muốn buông tay nhưng lại chẳng nỡ.
"Được, chờ anh về."
Đợi đến khi khoang mũi ngập tràn hương thơm vương trên tóc cô, Phó Tư Niên mới luyến tiếc buông tay, xoay người rời đi.
Triệu Khải Minh đứng ngây ra như phỗng, mồm há hốc, nhìn Phó Tư Niên như nhìn thấy ma.
"Đoàn… Đoàn trưởng Phó, anh với đồng chí Tiểu Tống hai người…"
"Gọi là chị dâu."
Phó Tư Niên bước đi không ngừng, để lại một câu xanh rờn rồi bỏ mặc Triệu Khải Minh rớt lại phía sau.
Nghe thấy hai chữ "chị dâu", đầu óc Triệu Khải Minh ong ong cả lên.
Chuyện hôm qua Phó Tư Niên đột nhiên trở mặt hình như đã có lời giải đáp.
Nhớ tới những lời mình bép xép trước mặt Phó Tư Niên hôm qua, Triệu Khải Minh chỉ thấy sống lưng lạnh toát.
Bốp…
Anh ta tự vả vào miệng mình một cái: "Cái miệng quạ đen này! Sau này mà còn không biết lựa lời mà nói thì đi quyên góp cho rồi!"
Nếu sớm biết đồng chí Tiểu Tống là chị dâu tương lai của mình, thì có cho anh ta mượn một trăm hai mươi cái lá gan, anh ta cũng chẳng dám mơ tưởng đâu!
Tự kiểm điểm xong, Triệu Khải Minh ba chân bốn cẳng chạy đuổi theo bóng lưng nổi bật giữa đám đông phía trước.
"Đoàn trưởng Phó, đợi tôi với!"
Đợi hai người họ đi khuất, Tống Kim Việt xoay người đi về phía bốt điện thoại đằng trước.
Hôm qua lúc đến nhà khách thì trời đã tối muộn, sợ làm phiền ông chú năm và bà thím năm nghỉ ngơi nên cô không gọi điện về nhà.
Vừa quay số kết nối xong, đầu dây bên kia đã nhanh chóng vang lên giọng nói của ông chú năm và bà thím năm.
"Việt Việt đấy à? Cuối cùng cũng chờ được điện thoại của cháu rồi! Thế nào, đã đến Kinh đô chưa? Tìm được chỗ ở chưa đấy?"
"Việt Việt, ăn sáng chưa cháu? Đi đường thuận lợi cả chứ?"
Ông chú năm và bà thím năm tranh nhau hỏi han. Sáng sớm tinh mơ hai người đã ngồi chầu chực bên cái điện thoại, chỉ đợi Tống Kim Việt gọi về.
Chỉ cần nghe giọng nói truyền qua ống nghe, Tống Kim Việt cũng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của hai ông bà lúc này.
"Cháu đến nơi từ chiều hôm qua rồi ạ. Giữa đường có xảy ra chút chuyện nhỏ, phải ghé qua đồn cảnh sát làm biên bản, lúc về đến nhà khách thì muộn quá rồi. Cháu sợ làm phiền hai người nghỉ ngơi nên không gọi ạ."
Nghe nói hôm qua cô phải vào đồn cảnh sát, ông chú năm và bà thím năm vội vàng hỏi han tình hình.
Tống Kim Việt kể lại sự việc hôm qua một lượt. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi mà trái tim ông chú năm và bà thím năm cứ như đi tàu lượn siêu tốc.
"Làm tốt lắm! Không hổ danh là cháu gái nhà họ Tống, giỏi lắm!"
Biết Tống Kim Việt tương kế tựu kế, đánh cho bọn buôn người bầm dập mặt mày, lại còn tóm gọn cả hang ổ của chúng, ông chú năm kích động vỗ đùi cái đét, khen lấy khen để.
"Việt Việt, đám người đó có làm cháu bị thương không?"
Nghe cháu gái một mình cân bốn tên buôn người, tim bà thím năm thót lên tận cổ họng vì lo lắng.
"Bà yên tâm đi ạ, cháu không sao đâu. Chút võ mèo cào của bọn chúng sao làm cháu bị thương được."
Cô vừa dứt lời thì nghe tiếng ông chú năm: "Bà này hay nhỉ, sao lại nghi ngờ thân thủ của Việt Việt? Là do tôi một tay dạy dỗ đấy, bà còn không yên tâm sao? Người thường không động được vào nó đâu."
Bà thím năm lườm ông một cái: "Việt Việt là con gái, đâu phải phường vai u thịt bắp như ông!"
"Phải phải phải. Việt Việt này, sau này không được mạo hiểm như thế nữa nghe chưa? Đầu tiên phải đảm bảo an toàn cho bản thân, sau đó mới tính đến chuyện giúp người."
Ông chú năm hùa theo bà thím năm dặn dò một hồi, Tống Kim Việt ngoan ngoãn vâng dạ.
Nếu không phải mấy tên buôn người đó định sàm sỡ lục soát người cô và Phương Đường thì cô cũng chẳng dại gì mà ra tay. Là do bọn chúng tự dấn xác vào, không trách cô được nha.
"Ông chú năm, bà thím năm, cháu còn hai chuyện muốn nói với ông bà."
Sự việc buôn người coi như bỏ qua, Tống Kim Việt chuyển chủ đề.
"Cháu nói đi, ông bà đang nghe đây."
"Hôm nay cháu đã đến Đại học Kinh đô tìm Lý Văn Trúc, cũng đã từ hôn rồi ạ."
"Hừ, từ thì từ, thằng ranh con nhà họ Lý đó vốn dĩ không xứng với Việt Việt nhà chúng ta."
Ông chú năm hừ lạnh một tiếng. Sau khi biết Lý Văn Trúc lén lút tằng tịu với Lục Mạn Mạn sau lưng thì ông đã chướng mắt hắn từ tận đáy lòng.
Ngay cả cái đạo đức làm đàn ông cũng không giữ nổi, đúng là đồ phế vật!
Bà thím năm cũng ủng hộ chuyện Tống Kim Việt từ hôn với Lý Văn Trúc.
"Việt Việt, xong một chuyện rồi, thế chuyện còn lại chưa nói là gì?"
Đối với Lý Văn Trúc, ông chú năm chẳng muốn nhắc nhiều nên lướt qua luôn, hỏi sang chuyện thứ hai.
Tống Kim Việt khẽ ho hai tiếng: "Chuyện là… cháu sắp kết hôn rồi."
"Cái gì cơ?"
Ông chú năm và bà thím năm đồng thanh hét lên, bật dậy nhanh đến mức suýt chút nữa giật đứt cả dây điện thoại!
"Ông chú năm, bà thím năm, hai người không nghe nhầm đâu, cháu sắp kết hôn thật rồi. Phó Tư Niên đã về đơn vị làm nhiệm vụ, đợi anh ấy quay lại sẽ nộp báo cáo kết hôn."
"Khoan đã, Việt Việt, thế này là thế nào? Sao vừa từ hôn xong đã kết hôn rồi? Cái cậu Phó Tư Niên này rốt cuộc là ai?"
"Là… cậu út của Lý Văn Trúc."
…
Kết quả có thể đoán được, nghe tin Tống Kim Việt đột ngột muốn cưới cậu út của Lý Văn Trúc thì ông chú năm và bà thím năm đã tra hỏi suốt nửa tiếng đồng hồ.
Cuối cùng họ mới tin là cô không phải vì giận dỗi Lý Văn Trúc mà làm bừa, mà là quyết định sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng.
Ông chú năm và bà thím năm yên tâm rồi. Cúp điện thoại xong, hai ông bà già cùng ngồi phịch xuống ghế, lại cùng thở dài thườn thượt.
Bà thím năm nhắc: "Ông già này, người ta ở đoàn 772. Ông đi tìm ở 711 với 712 thì có tìm cả ngày cũng chẳng thấy đâu."
Ông chú năm: "…"
Hết chuyện để nói!
Tống Kim Việt không biết hai ông bà lại bắt đầu đấu võ mồm, lúc này cô đang trên đường đi tới chợ đen.
Cô vốn định tới Kinh đô từ hôn trước, sau đó tìm việc gì đó làm. Ai ngờ vừa hủy hôn xong lại kiếm được ngay một ông chồng, lại còn là kiểu sắp đi đăng ký kết hôn luôn nữa chứ.
Hiện tại Phó Tư Niên đang đóng quân ở đảo Quỳnh Châu. Đã xác định sẽ thử ở bên nhau, sau này cô cũng sẽ theo quân đến đảo Quỳnh Châu, tạm thời chắc không ở lại Kinh đô nữa. Trước khi rời đi, cô muốn xử lý cho xong đống đồ của mấy kẻ vô ơn bạc nghĩa kia đang chất trong không gian.
Tống Kim Việt đang định tìm một chỗ vắng vẻ để vào không gian ngụy trang một chút, thì đột nhiên từ trong ngõ hẻm phía trước có một chiếc xe đạp lao vút ra.
Mắt thấy chiếc xe sắp tông trúng một bà cụ đang định rẽ, Tống Kim Việt sải vài bước dài lao tới, ôm lấy cánh tay bà cụ kéo lùi về một bên vài bước.
Chỉ tích tắc sau đó, chiếc xe đạp vút qua ngay trước mặt họ. Với tốc độ nhanh như vậy, nếu đâm vào người bà cụ thì hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Thế nhưng, chiếc xe đạp suýt gây tai nạn kia lại chẳng có ý định giảm tốc chút nào.
Rầm…
Có lẽ là trời cao có mắt, chiếc xe kia vừa chạy được chừng năm mét thì bỗng dưng trượt bánh, cả người cả xe ngã chổng kềnh ra đất…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






