Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ái da!"
"Bà ơi, bà đứng đây nghỉ một lát cho lại sức nhé."
Đợi bà cụ đứng vững, Tống Kim Việt mới xoay người đi về phía thằng nhãi đang nằm la oai oái dưới đất.
Thằng nhãi cứ tưởng cô tới đỡ mình, cánh tay đã vươn cả ra, nào ngờ Tống Kim Việt đi tới trước mặt rồi đứng trên cao nhìn xuống.
"Đứng dậy, đi xin lỗi bà cụ mau."
"Tôi đã đụng trúng bà ấy đâu, chị không thấy tôi ngã không dậy nổi à?"
Thằng nhãi buột miệng cãi lại theo bản năng. Cái tuổi này đang độ phản nghịch, trên người lúc nào cũng toát ra cái vẻ ngông cuồng "ông trời con", coi trời bằng vung.
"Cái thằng ranh con này, ăn nói kiểu gì đấy? Ban nãy không nhờ cô gái này nhanh trí thì bà cụ đã bị mày tông trúng rồi."
"Đúng đấy, đường này là sân nhà mày chắc? Vào cua mà phóng như bay, thế này rõ ràng là cố tình đâm người ta còn gì?"
"Ngã là đáng, thế nào gọi là quả báo nhãn tiền? Chính là thế này đây!"
Người đi đường chướng mắt nên nói vài câu. Nhưng thằng nhãi kia mặt mũi chẳng có tí gì là hối lỗi, ngược lại còn già mồm, khăng khăng mình không sai rồi gân cổ lên cãi tay đôi với người ta.
Tống Kim Việt nhếch mép cười lạnh, cúi người túm chặt lấy cổ áo nó.
Cứng đầu thì tốt, cô chuyên trị những kẻ cứng đầu mà.
"Chị… chị làm gì thế? Buông tôi ra!"
Bị Tống Kim Việt túm cổ áo, thằng nhãi ra sức giãy giụa nhưng rốt cuộc vẫn bị cô xách ngược lên.
"Xin lỗi."
Thằng nhãi trừng mắt nhìn cô: "Không."
Giây tiếp theo, Tống Kim Việt đá mạnh vào đầu gối nó, tiện tay tháo khớp một cánh tay, lại ấn mạnh vào khớp xương hông.
Là bác sĩ, dĩ nhiên cô biết vặn vào khớp nào là đau thấu trời xanh.
"Á á á, buông ra, bà cô điên này làm cái gì thế? Đau chết mất thôi!"
Quả nhiên thằng nhãi đau đến mức kêu oai oái, người vặn vẹo như con sâu cái kiến.
Tống Kim Việt vẫn nắm chặt cổ áo nó: "Cũng biết đau cơ à? Một thằng con trai mười lăm mười sáu tuổi như cậu bị trật khớp còn kêu cha gọi mẹ, cậu có nghĩ tới lúc nãy nếu đâm phải bà cụ thì bà ấy chịu thế nào nổi không?"
Thằng nhãi chẳng thèm để ý lời cô, chỉ biết gào khóc kêu đau, chân đau, eo đau, cả người chỗ nào cũng đau.
Lúc này, Tống Kim Việt mới nhẹ nhàng buông một câu: "Đi xin lỗi, bằng không tôi còn chiêu khác đau hơn nhiều."
Nghe thấy đây chưa phải là đau nhất, thằng nhãi sợ vỡ mật: "Chị chị chị… chị đừng làm bậy nha! Xin lỗi, tôi xin lỗi ngay là được chứ gì!"
"Thế mới ngoan."
Tống Kim Việt xách cổ áo lôi nó đến trước mặt bà cụ. Bà cụ hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm Tống Kim Việt, đến chớp mắt cũng chẳng nỡ!
"Xin lỗi đi."
Tống Kim Việt ấn thằng nhãi xuống trước mặt bà cụ, bắt nó xin lỗi. Thằng nhãi nghiến răng nghiến lợi, trong lòng tuy không phục chút nào nhưng cơn đau thấu xương khiến nó đành phải cúi đầu nhận sai.
"Xin lỗi."
Nó lí nhí cho có lệ.
"Không biết nói tiếng người à? Xem ra vẫn còn đau ít quá."
Dứt lời, Tống Kim Việt tháo luôn khớp cánh tay còn lại của nó.
"Á!"
Tiếng hét thảm thiết như chọc tiết heo vang lên. Thằng nhãi ban nãy còn hung hăng hống hách giờ tắt đài hẳn, chẳng còn dám ho he gì nữa.
"Bà ơi, cháu… cháu xin lỗi! Lúc nãy cháu đạp xe không nhìn đường nên suýt đâm phải bà, lần sau cháu không dám nữa đâu, xin bà tha lỗi cho cháu!"
Nó bắn liên thanh như bị phỏng mồm, cuối cùng cũng chịu xin lỗi đàng hoàng.
Tống Kim Việt lườm nó một cái rồi bước lên hỏi thăm: "Bà ơi, bà không sao chứ ạ? Có chỗ nào thấy khó chịu không bà?"
Bà cụ trước mắt nhìn cũng ngoài sáu mươi rồi, Tống Kim Việt chỉ sợ bà có bệnh cao huyết áp hay tim mạch, bị dọa thế này không phải chuyện đùa.
Bà cụ đang mải mê ngắm nghía Tống Kim Việt lúc này mới hoàn hồn: "Bà không sao, cảm ơn cháu gái đã cứu bà nhé."
Tống Kim Việt mỉm cười: "Chuyện nhỏ thôi ạ, bà đừng khách sáo."
"Chị ơi, bà tha lỗi cho tôi rồi, chị làm ơn làm phước lắp tay lại cho tôi đi, đau chết tôi rồi!"
Bị Tống Kim Việt "dạy dỗ" một trận, cái miệng thằng nhãi giờ ngọt xớt, cuối cùng cũng ra dáng người đi cầu xin.
"Sau này còn dám đạp xe kiểu đó nữa không?"
"Không dám, không dám nữa đâu! Sau này tôi đạp xe chắc chắn sẽ nhìn đường, tới khúc cua đánh chết tôi cũng không ngồi trên xe nữa, tôi xuống dắt bộ được chưa? Van chị mau lắp tay lại giùm đi."
Tống Kim Việt nắm lấy cánh tay nó, chỉ nghe vài tiếng "rắc rắc" đã lắp lại như cũ, thuận tay nắn luôn khớp hông cho nó.
Thằng nhãi vung vẩy cánh tay, lại lắc lắc cái eo, vui mừng reo lên: "Ủa, hết đau luôn rồi này!"
"Sao? Chưa đau đủ à? Hay để tôi…"
Tống Kim Việt còn chưa dứt lời, thằng nhãi đã ba chân bốn cẳng đi cà nhắc chuồn lẹ.
Cái loại đau thấu tim gan này, cả đời nó không muốn nếm thử lần thứ hai đâu!
Tay thì bị tháo khớp, eo thì bị trật, còn đầu gối thì thuần túy là do Tống Kim Việt ngứa mắt cái thói "ông trời con" của nó nên đá hai cái xả giận mà thôi.
Thằng nhãi đi khuất, mọi người xung quanh rối rít khen ngợi Tống Kim Việt một hồi rồi ai nấy lại tản đi làm việc của mình.
"Bà ơi, giờ bà thấy trong người thế nào rồi ạ? Có cần cháu đưa bà về nhà không?"
Tống Kim Việt quay sang nhìn bà cụ, lại thấy bà xúc động nắm chặt lấy tay cô.
"Cháu gái, cháu tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Nhà ở đâu thế?"
Bà cụ nắm tay Tống Kim Việt hỏi liền ba câu, ngay cả nếp nhăn nơi đuôi mắt cũng toát lên vẻ vui mừng và hài lòng khôn xiết.
Bà cụ trước mặt có nét mặt hiền từ, tạo cảm giác rất dễ chịu, nên Tống Kim Việt cũng thành thật trả lời.
"Cháu tên là Tống Kim Việt, năm nay hai mươi tuổi, nhà ở Thượng Hải ạ."
"Mới hai mươi thôi à, thế thì nhỏ hơn thằng nhóc thối kia một chút rồi."
Bà cụ lầm bầm trong miệng, Tống Kim Việt nghe không rõ bèn hỏi lại: "Bà nói gì cơ ạ?"
"Cháu gái, cháu chưa lập gia đình đúng không? Bà giới thiệu cháu trai của bà cho cháu làm quen nhé? Tuy nó lớn tuổi hơn cháu một tẹo nhưng tướng tá cũng tàm tạm, tính tình cũng được lắm. Nếu cháu đồng ý thì giờ bà dẫn cháu đi gặp nó luôn!"
Tống Kim Việt: "?"
Gì vậy trời, tự dưng lại thành đi xem mắt thế này?
"Bà ơi, cháu không…"
"Kim Việt à, chao ôi, bà vừa thấy cháu là đã ưng cái bụng ngay, nhất thời kích động quá, không dọa cháu sợ chứ?"
Bà cụ cũng nhận ra mình hơi đường đột nên vội vàng giải thích.
"Cháu không sao đâu ạ. Nhưng mà bà ơi, cháu đã có vị hôn phu rồi nên chắc không đi gặp cháu trai của bà được đâu ạ. Bà thấy trong người ổn chưa? Có cần cháu đưa về không?"
Nghe tin Tống Kim Việt đã có hôn phu, bà cụ cảm thấy như bầu trời sụp đổ.
"Có… có hôn phu rồi hả? Haiz, xem ra thằng nhóc thối nhà bà vô phúc rồi. Bà không sao đâu, Kim Việt à, cháu không cần lo cho bà, mau đi làm việc của mình đi."
Xác định bà cụ không sao, Tống Kim Việt mới quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng cô khuất dần, bà cụ thở dài thườn thượt: "Cô gái tốt như thế, giá mà làm cháu dâu mình thì tốt biết mấy, bà già này cả đời cũng chẳng còn gì hối tiếc."
Càng nghĩ càng thấy khó chịu trong lòng.
Làm sao bây giờ? Tự nhiên thấy ngực hơi đau đau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




