Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dốc Hết Gia Sản Theo Chàng Trưởng Quan Lạnh Lùng Chương 27: Ủa, Hai Người Thân Nhau Từ Bao Giờ Thế Hả??

Cài Đặt

Chương 27: Ủa, Hai Người Thân Nhau Từ Bao Giờ Thế Hả??

Tống Kim Việt nhếch môi cười rạng rỡ: "Đơn xin được duyệt, chúc mừng đồng chí đã thông qua. Đồng chí Phó, sau này mong anh chỉ giáo nhiều hơn nhé."

Phó Tư Niên cũng bật cười.

Chỉ cần nghĩ đến việc cô gái trước mặt sắp trở thành vợ mình, cảm giác này còn khiến anh kích động, phấn khích hơn cả khi đánh thắng một trận chiến lớn nữa.

"Đi với anh."

Anh đưa tay nắm lấy cổ tay Tống Kim Việt, dắt cô đi về phía cổng trường Đại học Kinh đô.

"Anh định đưa em đi đâu thế?"

Bị anh kéo đi bất ngờ, Tống Kim Việt xoay người một cái, chiếc váy xếp ly trên người cũng khẽ tung bay theo chuyển động của cô.

"Đi gặp ông bà nội."

Nghe nói phải đi gặp ông bà nội của Phó Tư Niên, trong lòng Tống Kim Việt bỗng chốc trở nên căng thẳng.

"Hay là để mai đi, hôm nay em chẳng chuẩn bị gì cả. Đợi mai em mua ít đồ rồi hẵng tới nhà thăm hỏi."

Lần đầu tiên đến ra mắt ông bà nội Phó Tư Niên, đi tay không thì kỳ lắm.

Phó Tư Niên quay sang nhìn cô, giọng điệu vô cùng chắc chắn: "Không sao đâu, em đến là ông bà vui lắm rồi."

Lần nào gọi điện thoại ông bà nội cũng càm ràm chuyện trăm năm của Phó Tư Niên, bây giờ anh dẫn cháu dâu về tận nơi, hai ông bà vui mừng còn không kịp, sao có thể so đo với Tống Kim Việt mấy thứ quà cáp vặt vãnh đó chứ.

Thấy vẻ mặt Tống Kim Việt vẫn còn căng thẳng, bàn tay to lớn của Phó Tư Niên vốn đang nắm cổ tay cô trượt dần xuống, cuối cùng bao trọn lấy bàn tay mềm mại không xương của cô vào trong lòng bàn tay mình.

"Đừng căng thẳng, ông bà nội chắc chắn sẽ rất thích em."

Dù anh đã cam đoan như vậy nhưng trong lòng Tống Kim Việt vẫn thấp thỏm không yên, cô cúi đầu suy nghĩ xem lát nữa gặp hai cụ thì nên nói chuyện gì cho phải phép.

Lúc cô cúi đầu nhìn mũi giày, Phó Tư Niên cũng đang cúi đầu ngắm nhìn cô.

Gió nhẹ thổi qua làm cành liễu đung đưa, ánh nắng ban mai rọi lên người đôi trẻ, kéo dài cái bóng của hai người in trên mặt đất.

Khi đi đến cổng trường, bác bảo vệ trực cổng đi về phía hai người, ánh mắt dò xét đảo qua đảo lại trên người họ.

"Em sinh viên kia, đi theo tôi một lát."

Lúc nói câu này, bác nhìn chằm chằm vào Tống Kim Việt đang cúi đầu suy tư.

Tống Kim Việt ngẩng phắt đầu lên, vẻ mặt ngạc nhiên chỉ vào mình: "Cháu á?"

"Đúng rồi, đi theo tôi một chút."

Bác bảo vệ nói xong liền đi về một góc khuất.

Tống Kim Việt quay sang nhìn Phó Tư Niên bên cạnh, rõ ràng anh cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Mang theo một bụng nghi hoặc, Tống Kim Việt bước về phía bác bảo vệ.

"Bác ơi, bác tìm cháu có việc gì không ạ?"

Bác bảo vệ nhìn Phó Tư Niên với vẻ mặt đầy cảnh giác, rồi ghé tai nói nhỏ với cô: "Cháu gái, có phải cháu gặp rắc rối gì không? Đừng sợ, có khó khăn gì cứ nói ra, trường Kinh Đại sẽ dốc toàn lực bảo vệ sự an toàn cho mỗi sinh viên."

Nghe bác bảo vệ nói vậy, cộng thêm vẻ mặt đề phòng của bác khi nhìn Phó Tư Niên, Tống Kim Việt lúc này mới vỡ lẽ, hóa ra bác bảo vệ hiểu lầm rồi.

Cô vội vàng giải thích: "Bác ơi, anh ấy không phải người xấu đâu ạ."

Bác bảo vệ nhìn Tống Kim Việt với vẻ mặt "tôi tin cô mới là lạ".

"Còn không chịu nói thật! Lúc nãy tôi thấy hết rồi, cháu cứ cúi gằm mặt, dáng vẻ nơm nớp lo sợ bị hắn lôi đi. Cái cậu kia mặt mũi thì lạnh tanh, trông cứ như dân anh chị, nhìn là biết hắn ép buộc cháu đi theo rồi. Cháu cứ nói thật đi, hắn ta rốt cuộc là ai?"

Tống Kim Việt: "?"

Cô ngàn vạn lần không ngờ tới, mình chỉ cúi đầu suy nghĩ xem lát nữa gặp ông bà nội Phó nên nói gì, thế mà lại bị bác bảo vệ hiểu lầm, gây ra cái tình huống dở khóc dở cười to đùng thế này.

Mặt lạnh tanh, trông như dân anh chị?

Thôi được rồi, nói thế cũng chẳng oan, Phó Tư Niên lúc không cười đúng là mang lại cảm giác xa cách, người lạ chớ lại gần thật.

"Bác ơi, anh ấy thật sự không phải người xấu, cháu cũng không bị anh ấy ép buộc đâu ạ. Vừa nãy cháu cúi đầu là do đang mải nghĩ ngợi chút chuyện thôi."

Tống Kim Việt bất đắc dĩ giải thích lại một lần nữa.

"Không phải người xấu? Thế hắn là gì của cháu?"

Phó Tư Niên là gì của cô ư?

Tống Kim Việt quay đầu liếc nhìn Phó Tư Niên một cái, ho khẽ hai tiếng, có chút ngượng ngùng đáp: "Anh ấy là chồng tương lai của cháu ạ."

Mắt bác bảo vệ trố lồi ra, vẻ mặt không thể tin nổi: "Cái… cái gì cơ? Cậu ta trông già hơn cháu mấy tuổi lận đấy! Là chồng cháu thật hả?"

Sự chín chắn và trầm ổn toát ra từ người Phó Tư Niên, nhìn qua là biết không cùng lứa tuổi với sinh viên như Tống Kim Việt.

Tống Kim Việt gật đầu cái rụp: "Thật hơn cả vàng luôn ạ, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi. Nếu bác không còn việc gì khác thì cháu xin phép đi trước nhé."

Nói xong, cô quay lại chỗ Phó Tư Niên, giả bộ bình tĩnh nói: "Hiểu lầm chút thôi, chúng ta đi nào."

Cũng không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng cô cứ cảm thấy ánh mắt Phó Tư Niên nhìn mình có chút là lạ.

Sợ Phó Tư Niên hỏi mình đã nói gì với bác bảo vệ, Tống Kim Việt chẳng thèm đợi anh mà đi trước một bước.

Nhìn bóng lưng chạy trối chết của cô, Phó Tư Niên nhếch mép cười.

Anh biết đọc khẩu hình miệng.

Những lời cô vừa nói với bác bảo vệ, anh đều "nghe" thấy cả rồi.

Cô nói anh là chồng tương lai của cô.

"Đoàn trưởng Phó! Đoàn trưởng Phó ơi!"

Tống Kim Việt và Phó Tư Niên vừa bước ra khỏi cổng Kinh Đại thì giọng nói của Triệu Khải Minh vang lên từ phía sau.

Hai người quay lại nhìn, thấy Triệu Khải Minh đang vừa vẫy tay vừa chạy thục mạng về phía này.

"May quá, vừa nãy đi đường gặp bác gái Phó, nếu không tôi cũng chẳng biết đi đâu tìm người nữa."

Chạy đến trước mặt Phó Tư Niên, Triệu Khải Minh thở hồng hộc, quệt mồ hôi trên trán: "Đoàn trưởng Phó, đơn vị vừa gọi điện thoại tới, có nhiệm vụ khẩn cấp, lệnh cho chúng ta lập tức quy đội. Giấy giới thiệu để mua vé máy bay cũng đã mở xong xuôi rồi."

Phó Tư Niên nghe vậy liền nhìn sang Tống Kim Việt: "Xin lỗi em, hôm nay không đưa em đi gặp ông bà được rồi."

"Không sao đâu, việc quân đội quan trọng hơn, các anh mau về đi."

Nghe nói hôm nay không phải đi gặp ông bà nội Phó nữa, Tống Kim Việt ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Triệu Khải Minh trố mắt nhìn: "Tiểu… Đồng chí Tiểu Tống?!"

"Đồng chí Triệu, lại gặp nhau rồi."

Tống Kim Việt mỉm cười chào hỏi anh. Thấy Triệu Khải Minh cứ nhìn chằm chằm vào mặt mình với vẻ khiếp sợ, cô bèn giải thích: "Hôm qua tôi có hóa trang, bôi đen da đi một chút ấy mà."

Triệu Khải Minh lộ vẻ vỡ lẽ. Hôm qua gặp đồng chí Tiểu Tống hắn đã thấy cô gái này vừa cá tính vừa xinh đẹp, không ngờ hôm nay gặp lại còn xinh đẹp gấp bội phần.

Anh ta lớn thế này rồi, đây là lần đầu tiên nhìn thấy người con gái xinh đẹp đến nhường này đấy.

Tiếc quá là tiếc, hoa thơm đã có chủ mất rồi!

Ngay lúc Triệu Khải Minh đang chìm đắm trong đau khổ không lối thoát, Phó Tư Niên giật phắt cây bút máy cài trên túi áo ngực của anh ta, sau đó kéo tay Tống Kim Việt lên, viết một dãy số vào lòng bàn tay cô.

"Có việc gì thì gọi vào số này. Nếu anh không nghe máy thì cứ tìm cảnh vệ của anh là Lý Chí Thành nhé."

Tống Kim Việt nhìn dãy số điện thoại trong lòng bàn tay: "Em biết rồi, các anh mau đi đi kẻo lỡ chuyến bay."

Phó Tư Niên nhìn cô thật sâu, như muốn khắc ghi từng nụ cười, từng cái nhíu mày của cô vào trong tâm trí.

"Đi thôi."

Anh cài lại cây bút máy vào túi áo Triệu Khải Minh. Thấy cậu chàng vẫn cứ nhìn Tống Kim Việt chằm chằm, anh nhíu mày, đấm nhẹ một cái vào ngực hắn cảnh cáo.

"Hự!"

Triệu Khải Minh kêu khẽ một tiếng, vội vàng vẫy tay chào tạm biệt Tống Kim Việt rồi quay người chạy theo cấp trên.

"Đoàn trưởng Phó, sao anh lại ở cùng đồng chí Tiểu Tống thế? Với lại… ủa, hai người thân nhau từ bao giờ thế hả?"

Triệu Khải Minh nhìn Phó Tư Niên với vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Phó Tư Niên mới đi được chừng ba mét bỗng khựng lại, sau đó xoay người sải bước dài về phía Tống Kim Việt đang đứng tại chỗ, cúi người ôm chặt cô vào lòng.

"Chăm sóc bản thân cho tốt, làm xong nhiệm vụ anh sẽ về đón em ngay. Lúc đó anh sẽ nộp báo cáo kết hôn lên cấp trên, đi đăng ký kết hôn, danh chính ngôn thuận làm chồng em."

Nghe thấy hai chữ "chồng em", vành tai Tống Kim Việt đỏ bừng lên.

Phía sau lưng, thân hình hộ pháp của Triệu Khải Minh chấn động, miệng há hốc, đứng ngơ ngác trong gió.

Không phải chứ… cái cái cái… cái gì mà ôm ấp nhau thế kia!!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc