Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dốc Hết Gia Sản Theo Chàng Trưởng Quan Lạnh Lùng Chương 26: Em Mãi Mãi Là Đại Tiểu Thư Của Tôi

Cài Đặt

Chương 26: Em Mãi Mãi Là Đại Tiểu Thư Của Tôi

"Chuyện theo đuổi em và muốn cưới em làm vợ, đều là thật cả."

Phó Tư Niên là kiểu đàn ông thẳng thắn, không có nhiều tâm tư hoa mỹ, đối với chuyện thích Tống Kim Việt, anh chẳng hề che giấu chút nào.

Trong từ điển của anh, đã thích cái gì thì phải chủ động giành lấy.

Bất luận kết quả ra sao, chỉ cầu không thẹn với lòng mình.

Suốt hai mươi bảy năm qua, anh chỉ một lòng một dạ lo chuyện công danh sự nghiệp, chưa từng mảy may suy tính đến chuyện tình cảm.

Dù là người nhà hay lãnh đạo và đồng đội trong đơn vị đều sốt ruột thay cho chuyện trăm năm của anh, ai cũng hối thúc anh sớm ngày thành gia lập thất.

Nhưng anh vốn không phải người thích tạm bợ, tuyệt đối sẽ không vì mấy lời càm ràm hối thúc của họ mà nhắm mắt chọn đại một người sống qua loa cho hết kiếp.

Không gặp được người ưng ý thì thà ở vậy còn hơn.

Vốn dĩ Phó Tư Niên đã chuẩn bị tinh thần sống cô độc cả đời, nào ngờ Tống Kim Việt lại tựa như một tia sáng bất ngờ xông vào thế giới của anh.

Cô hào sảng, độc đáo, thông minh, dũng cảm lại xinh đẹp. Bất cứ điểm nào ở cô cũng tạo nên sức hút chí mạng đối với Phó Tư Niên.

Kể từ cái nhìn đầu tiên ấy, mọi kế hoạch anh vạch ra trước đó đều hoàn toàn chệch hướng.

Khoảnh khắc nhịp tim rối loạn vì bóng hình Tống Kim Việt, Phó Tư Niên biết rõ, người mà anh muốn chính là cô.

Bản thân Phó Tư Niên cũng không ngờ rằng, cái cây vạn tuế ngàn năm không nở hoa như mình lại có ngày rung động trước một cô gái nhỏ hơn tận bảy tuổi.

Hôm qua, khi biết tin Tống Kim Việt đến Kinh đô tìm vị hôn phu, cả người anh bứt rứt khó chịu, lồng ngực như bị ai chặn lại, bức bối vô cùng.

Vốn là người chấp hành nghiêm ngặt quân quy, giọt rượu cũng không đụng trong thời gian làm nhiệm vụ, vậy mà tối qua anh lại ngồi uống rượu giải sầu một mình.

Tuy nhiệm vụ ở Kinh đô đã hoàn thành từ hôm qua, nhưng báo cáo chưa nộp lên thì vẫn chưa coi là kết thúc.

Người đã say nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo lạ thường, đêm qua Phó Tư Niên cứ ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế trước cửa sổ suốt cả đêm.

Anh không làm được chuyện phá hoại hạnh phúc của người khác, đành phải âm thầm chúc phúc cho Tống Kim Việt, nén chặt tâm tư dành cho cô vào nơi sâu nhất trong lòng.

Anh biết, thời gian rồi sẽ xoa dịu mọi cảm xúc.

Cứ ngỡ bản thân có thể kiểm soát tốt tâm trạng, nhưng khi nghe mẹ nhắc đến hai chữ "Kinh Đại", Phó Tư Niên rốt cuộc vẫn không ngồi yên được nữa.

Cứ đi một chuyến xem sao, biết đâu đấy… lại có thể gặp được cô lần nữa.

Dù chỉ là đứng nhìn từ xa một cái cũng được.

Giây phút ấy, nỗi thôi thúc muốn gặp Tống Kim Việt trong lòng Phó Tư Niên đã chạm đến đỉnh điểm.

Chỉ là anh không ngờ chuyến đi đến Trường đại học Kinh Đô lần này lại có thu hoạch ngoài mong đợi. Hóa ra cô đến Kinh đô là để hủy hôn với Lý Văn Trúc.

Trong khoảnh khắc, mọi phiền muộn trong lòng tan biến, thay vào đó là niềm vui sướng ngập tràn.

Đã là trai chưa vợ gái chưa chồng, vậy thì anh tự nhiên phải tranh, phải giành và mượn cơ hội này để bày tỏ cõi lòng mình với cô.

Dù kết quả thế nào, anh cũng cam tâm tình nguyện chấp nhận.

Đầu óc Tống Kim Việt bỗng chốc đình trệ, mọi âm thanh xung quanh dường như bị não bộ tự động lọc bỏ, chỉ còn lại lời nói của Phó Tư Niên cứ vang vọng bên tai, rõ ràng từng câu từng chữ.

"Anh… không đùa đấy chứ? Những lời vừa rồi là thật sao? Nhưng chúng ta mới chỉ gặp nhau có một lần."

Tống Kim Việt ngẩng đầu nhìn Phó Tư Niên, muốn tìm kiếm chút dấu vết trêu đùa trên gương mặt anh.

Thế nhưng tuyệt nhiên không có, vẻ mặt Phó Tư Niên vô cùng nghiêm túc và chân thành.

"Trước đây tôi cũng không tin vào chuyện tình yêu sét đánh, nhưng gặp em rồi, tôi tin."

Bị đôi mắt hoa đào thâm tình lại sâu thẳm ấy nhìn chằm chằm, lại nghe những lời bộc bạch thẳng thắn từ miệng anh, trái tim Tống Kim Việt cứ đập thình thịch liên hồi.

Bị một soái ca "cực phẩm" thế này tỏ tình ngay trước mặt, thử hỏi có ai mà không căng thẳng kích động cho được!

Ở thế giới thực, Tống Kim Việt là kẻ "ế bằng thực lực" từ trong trứng nước, chưa từng yêu đương, chưa có mảnh tình vắt vai nào. Hôm qua gặp Phó Tư Niên, cô còn nói đùa rằng nếu được yêu đương với người như anh trong sách thì chuyến xuyên không này cũng không uổng phí.

Cô nuốt nước bọt, quan sát người đàn ông trước mặt thêm một lượt. Nếu yêu đương với Phó Tư Niên thì… hình như cũng không tệ lắm nhỉ?

Cô vốn là người thích hưởng thụ niềm vui trước mắt, mặc kệ kết quả sau này ra sao, chỉ cần quá trình mang lại hạnh phúc cho cô là được.

Tống Kim Việt cũng chẳng dối lòng, cô thẳng thắn bày tỏ hết những suy nghĩ thực tế của mình.

"Lý Văn Trúc nói không sai đâu, tôi là tiểu thư nhà tư bản, bây giờ thời cuộc biến động, nếu anh ở bên tôi thì rất có khả năng sẽ bị liên lụy, thậm chí ảnh hưởng đến đường thăng tiến sau này của anh đấy."

Phó Tư Niên đáp lại không chút do dự: "So với em thì mấy chuyện đó chẳng quan trọng."

Thăng chức hay giáng chức cũng được, anh vẫn sẽ dốc hết sức mình cống hiến cho Tổ quốc.

Tống Kim Việt lại nói: "Anh không để tâm, nhưng còn người nhà anh thì sao? Có một cô con dâu xuất thân tư bản, e là cha mẹ anh cũng sẽ bị ảnh hưởng, sau này tha hồ mà đau đầu."

"Bọn họ mong tôi lấy vợ còn chẳng kịp ấy chứ. Em yên tâm, nhà họ Phó ở Kinh đô vẫn có đủ khả năng để tự bảo vệ mình."

Phó Tư Niên chẳng cần suy nghĩ, trực tiếp dập tắt mọi lo lắng của Tống Kim Việt.

"Tôi không biết nấu cơm, việc nhà trước giờ đều do bảo mẫu làm, nếu chúng ta ở bên nhau…"

Không đợi Tống Kim Việt nói hết câu, Phó Tư Niên đã nhanh nhảu tranh lời.

"Việc này em không cần lo, việc nhà tôi làm, tiền lương tôi nộp. Trước đây em sống thế nào thì sau này cứ sống y như vậy, không cần vì tôi mà ép buộc bản thân phải thay đổi bất cứ điều gì."

"Bất kể thời thế sau này có thay đổi ra sao, em mãi mãi là đại tiểu thư của tôi."

Câu trả lời này của Phó Tư Niên, Tống Kim Việt chấm một trăm điểm.

Nhìn người đàn ông cao lớn đẹp trai trước mặt, cô cong môi cười: "Những gì cần nói tôi đều đã nói hết rồi. Nếu những điều này anh đều chấp nhận được thì chúng ta có thể thử xem sao."

"Em nói xong rồi, giờ đến lượt tôi."

Phó Tư Niên bắt đầu giới thiệu về hoàn cảnh của bản thân với Tống Kim Việt.

"Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, lớn hơn em bảy tuổi, khoảng cách tuổi tác hơi lớn, nếu em để ý…"

"Tôi không để ý, chẳng phải người ta hay nói đàn ông lớn tuổi biết thương vợ hơn sao?"

Nghe cô nói không bận tâm chuyện mình lớn hơn bảy tuổi, vẻ nghiêm trọng trên mặt Phó Tư Niên vẫn không hề giãn ra.

Anh mím môi, trầm giọng nói: "Hai năm trước khi làm nhiệm vụ tôi từng bị thương, bác sĩ nói chuyện con cái có chút khó khăn, có lẽ cả đời này tôi sẽ không có con ruột."

Trước đây Phó Tư Niên không cảm thấy chuyện này có gì to tát, nhưng giờ gặp được cô gái mình muốn che chở cả đời, anh sợ việc này sẽ trở thành rào cản cuối cùng giữa hai người.

Nói xong, anh rũ mắt xuống, không dám nhìn biểu cảm trên mặt Tống Kim Việt, trong lòng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Nào ngờ hai mắt Tống Kim Việt sáng rực lên.

Vãi chưởng!

Còn có chuyện tốt thế này sao?

Vai rộng eo thon, gương mặt tuấn tú, tiền lương nộp đủ, việc nhà bao thầu, lại còn tuyệt tự? Điều kiện này quả thực là đo ni đóng giày cho cô mà!

Quá tuyệt vời, người đàn ông này cô "chốt đơn"!

"Không sao cả, đằng nào thì bây giờ tôi cũng chưa sẵn sàng làm mẹ. Nếu sau này muốn có con, chúng ta có thể nhận nuôi một đứa."

Nghe vậy, Phó Tư Niên ngẩng phắt đầu lên nhìn cô. Khoảnh khắc chạm phải đôi mắt hạnh sáng ngời, long lanh như nước ấy, tảng đá đè nặng trong lòng anh cuối cùng cũng rơi xuống đất.

Biểu cảm của anh bỗng trở nên trang nghiêm, sống lưng thẳng tắp, tay phải giơ lên thực hiện nghi thức cao quý nhất của một quân nhân.

"Báo cáo! Đoàn trưởng Đoàn Không quân 772 Phó Tư Niên, xin được cưới đồng chí Tống Kim Việt làm vợ, xin phê chuẩn!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc