Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dốc Hết Gia Sản Theo Chàng Trưởng Quan Lạnh Lùng Chương 23: Không Thiếu Cách Trị Cô

Cài Đặt

Chương 23: Không Thiếu Cách Trị Cô

Hai anh em Lưu Diệu Văn và Lưu Diệu Võ xông tới, thô bạo tóm lấy tay Tống Kim Việt và Phương Đường.

"Này cô em, chạy đi đâu đấy? Về nhà bọn anh chơi chút nào."

"Buông ra! Buông bọn tôi ra! Còn không buông là tôi hô lên đấy!"

Phương Đường vừa giãy giụa kịch liệt vừa trừng mắt nhìn mấy gã đàn ông.

"Con ranh con chết tiệt, mày cứ gào to lên! Quanh đây chỉ có mỗi nhà tao thôi, cho dù mày có gào rách cả họng cũng chẳng ai đến cứu đâu!"

Bà thím hiền lành, tốt bụng trên tàu hỏa lúc này đã hoàn toàn lật mặt, lộ rõ bản chất hung ác.

"Diệu Văn, Diệu Võ, đừng phí lời với nó nữa. Lôi người về nhà đi! Ngồi tàu hỏa cả ngày trời, cái lưng già của mẹ sắp gãy đến nơi rồi đây này."

Mụ buôn người đấm đấm cái lưng đau nhức rồi đi thẳng về nhà. Hai anh em nhà kia thấy thế liền lôi xềnh xệch Tống Kim Việt và Phương Đường đi theo sau.

"Cứu với! Có buôn người! Mau bắt bọn buôn người với bà con ơi!"

Phương Đường gân cổ lên gào thét. Trước khi bước chân vào căn nhà nát phía trước, trong lòng cô vẫn còn ôm ấp một tia hy vọng mong manh.

Nhưng rất nhanh, cô và Tống Kim Việt đã bị hai gã đàn ông lôi tuột vào trong.

"Rầm" một tiếng, cánh cổng lớn bị cha của Lưu Diệu Văn đóng sầm lại, tia hy vọng cuối cùng cũng bị chặn đứng bên ngoài cánh cửa.

Nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt, trái tim Phương Đường như rơi xuống vực thẳm. Mặt cô xám ngoét, trong đáy mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng cùng cực.

Cô sao mà ngu thế không biết, sao lại dễ dàng tin lời bọn buôn người như vậy chứ!

Nhưng chuyện đã đến nước này, có hối hận cũng vô dụng, trên đời làm gì có thuốc hối hận mà mua.

Tống Kim Việt đứng bên cạnh không khóc cũng chẳng nháo. Sau khi bị đưa vào căn nhà nát, cô bình tĩnh quan sát môi trường xung quanh một lượt.

Trong sân nuôi mấy con gà con vịt, còn trồng ít rau, trông chẳng khác gì một hộ dân nghèo khổ bình thường. Ai mà ngờ được cả cái nhà này lại ngấm ngầm làm cái nghề buôn bán người thất đức ấy chứ.

Cô đang định thu hồi tầm mắt thì tấm ván gỗ không mấy bắt mắt giữa sân bỗng bị người ta đẩy lên từ bên dưới. Ngay sau đó, một người phụ nữ thò đầu lên.

"Diệu Văn, mẹ về rồi à?"

Thấy trong sân bỗng dưng xuất hiện hai gương mặt lạ lẫm, người phụ nữ kia cất tiếng hỏi, động tác nhanh nhẹn trèo từ dưới hầm lên.

Mụ ta đi quanh Tống Kim Việt và Phương Đường một vòng rồi gật gù hài lòng: "Hai con này trông mơn mởn hơn đám dưới hầm nhiều đấy, chắc sẽ bán được giá hơn."

Sau khi soi mói Tống Kim Việt và Phương Đường từ đầu đến chân, mụ ta nũng nịu nhìn về phía Lưu Diệu Văn:

"Diệu Văn, chuyến này kiếm được tiền, em muốn mua một hộp sữa mạch nha."

"Được, mai mua cho em. Vợ à, đói rồi đúng không, vào nhà ăn cơm trước đã."

Lưu Diệu Văn và Lưu Diệu Võ kéo hai cô gái vào nhà trong. Phương Đường vừa hoàn hồn lại bắt đầu giãy giụa điên cuồng, gào khản cả cổ đòi bắt bọn buôn người.

Tuy không sợ cô nàng sẽ gọi người tới, nhưng nghe mãi cũng thấy phiền phức, Lưu Diệu Văn đang giữ tay cô sầm mặt quát lớn hai câu. Thấy Phương Đường vẫn không chịu nghe lời, hắn thẳng tay tát cô một cái.

"Câm mồm! Còn dám hó hé tiếng nào, tin ông khâu mỏ mày lại không!"

Hắn thô bạo đẩy ngã Phương Đường xuống đất, hung tợn cảnh cáo.

Phương Đường vốn là cô gái chưa trải sự đời, đâu đã gặp phải loại người hung thần ác sát thế này bao giờ. Cô sợ đến mức nước mắt tuôn rơi lã chã, lập tức co rúm người lại trong góc tường, không dám ho he tiếng nào nữa.

Tống Kim Việt bước tới chỗ Phương Đường, ngồi xổm xuống rồi vỗ nhẹ lên vai cô bạn.

Thấy Tống Kim Việt biết điều như vậy, anh em Lưu Diệu Văn và Lưu Diệu Võ lộ vẻ hài lòng ra mặt.

"Nhìn người ta kìa! Tao khuyên mày tốt nhất là ngoan ngoãn một chút, thế thì còn đỡ phải chịu khổ. Tất nhiên, nếu mày thích bướng thì cũng chẳng sao, bọn tao không thiếu sức lực và thủ đoạn để trị mày đâu!"

Những đứa con gái bị lừa tới đây trước đó, đứa nào mới đầu chẳng khóc cha gọi mẹ, về sau cũng bị bọn hắn dạy dỗ cho ngoan ngoãn phục tùng đấy thôi?

Sau khi nhốt Tống Kim Việt và Phương Đường vào buồng trong, hai anh em liền quay người ra ngoài ăn cơm.

Có lẽ vì tin chắc rằng hai cô gái chân yếu tay mềm này chẳng có chút sức lực nào để phản kháng nên bọn hắn thậm chí còn chẳng thèm trói dây thừng.

"Hu hu hu, Kim Việt ơi, làm sao bây giờ? Mình sợ lắm… Có khi nào bọn mình bị bán vào rừng sâu núi thẳm, vĩnh viễn không về được nữa không?"

Đợi trong phòng chỉ còn lại hai người, Phương Đường mới run rẩy khóc thành tiếng.

Tống Kim Việt vỗ vai bạn, hạ giọng an ủi: "Đừng sợ, lát nữa sẽ có người đến cứu chúng ta thôi."

"Kim Việt, cậu đừng an ủi mình nữa. Lúc nãy mình gào to như thế mà có ai đến đâu. Chỗ này hẻo lánh thế này, sẽ chẳng có ai tìm được đến đây đâu."

Phương Đường sụt sịt mũi, nắm chặt lấy tay Tống Kim Việt, vẻ mặt đầy vẻ tự trách nhìn cô.

"Kim Việt, xin lỗi cậu, đều tại mình hại cậu. Nếu không phải mình cứ nằng nặc đòi cậu đi làm ở xưởng cùng mình thì cậu cũng không bị lừa đến đây. Mình đúng là ngu quá, sao lại dễ dàng tin lời bọn buôn người thế không biết."

Phương Đường càng nói càng thấy dằn vặt, nước mắt cứ thế thi nhau rơi xuống.

Cùng lúc đó, đồng chí cảnh sát đường sắt Tiểu Trương, người đã bí mật bám theo suốt chặng đường, đang nấp gần đó, lo lắng quan sát mọi động tĩnh trong nhà bọn buôn người.

Một đồng chí cảnh sát khác là Tiểu Lý đã chạy đi báo cảnh sát. Anh là người gốc Kinh đô, trí nhớ lại tốt, chỉ cần đi theo bọn buôn người một vòng là đã ghi nhớ hết mọi ngóc ngách đường đi nước bước vào trong đầu.

Sau khi xác định được sào huyệt của bọn chúng, anh lập tức chạy như bay đến đồn cảnh sát gần nhất, trên đường đi ngay cả thở mạnh cũng chẳng dám.

Lúc đi đến khúc quanh, anh lỡ đâm sầm vào người ta. Anh vội vàng cúi đầu xin lỗi rối rít: "Xin lỗi, xin lỗi các đồng chí! Tôi chạy vội quá không nhìn đường, thật sự xin lỗi!"

"Không sao đâu đồng chí, có chuyện gì mà gấp gáp thế?"

Người bị đâm trúng cũng chẳng để bụng, thấy anh có vẻ vội vã liền cất tiếng hỏi thăm.

Tiểu Lý ngẩng phắt đầu lên, lúc này mới nhận ra hai người trước mặt đang mặc quân phục thẳng thớm.

"Các đồng chí bộ đội, có hai cô gái bị bọn buôn người bắt cóc, tôi đang định đi báo cảnh sát để giải cứu họ!"

Vừa nghe đến hai chữ "buôn người", hai người lính nhìn nhau. Một người đàn ông có vóc dáng cao lớn, đĩnh đạc trầm giọng nói: "Dẫn chúng tôi đi."

"Đồng chí, tôi cũng không rõ bọn buôn người có bao nhiêu tên. Để an toàn, chúng ta cứ đi báo cảnh sát trước đã!"

Tiểu Lý sợ quân ta ít hơn quân địch, nhỡ đâu không cứu được người mà lại khiến mấy đồng chí này gặp nguy hiểm thì đúng là chẳng còn ai đến cứu họ nữa.

"Cái này cậu khỏi lo, cứ dẫn đường đi. Bất kể đối phương có bao nhiêu thằng, tôi và Phó đoàn trưởng đều dư sức tóm gọn."

Triệu Khải Minh vỗ vai Tiểu Lý đầy kiên định. Đường đường là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 3 thuộc Trung đoàn 772, chút bản lĩnh ấy anh vẫn có thừa.

Huống chi bên cạnh còn có Phó Tư Niên - người từng một mình tay không quật ngã sáu mươi tám tên phần tử xấu được huấn luyện bài bản kia chứ.

Tiểu Lý vốn còn hơi do dự, nhưng khi chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Phó Tư Niên, lời ra đến miệng lại nuốt ngược trở vào.

Chỉ cần anh đứng đó nhìn thôi, áp lực vô hình đã ập đến như thủy triều, khiến người ta lạnh toát cả sống lưng.

"Hai đồng chí đi theo tôi!"

Đi được một nửa đường, Tiểu Lý dẫn Phó Tư Niên và Triệu Khải Minh quay ngược trở lại. Khi họ dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến trước cửa nhà bọn buôn người thì thấy Tiểu Trương đang trợn mắt há mồm ghé vào khe cửa nhìn vào trong.

Tiểu Lý vội tóm lấy tay đồng đội, căng thẳng hỏi: "Sao thế? Bên trong xảy ra chuyện rồi à?"

Lời còn chưa dứt, Triệu Khải Minh đã thẳng chân đạp tung cánh cổng gỗ trước mặt.

Rầm!

Cánh cửa cũ nát bị đạp bay. Thế nhưng, khi nhìn thấy cảnh tượng trong sân, tất cả bọn họ đều lộ ra vẻ mặt y hệt như Tiểu Trương…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc