Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chẳng lẽ… cô gặp phải mẹ mìn rồi sao?
Vốn là một "cao thủ lướt mạng" thời hiện đại, Tống Kim Việt đã nằm lòng một trăm linh tám thủ đoạn của bọn buôn người từ lâu rồi.
Đầu tiên là lân la làm quen, đợi moi móc được thông tin rồi sẽ tùy cơ ứng biến, đây là chiêu bài thường thấy nhất của bọn chúng.
Mùi hỗn tạp trên tàu hỏa nồng nặc khiến dạ dày cô nôn nao khó chịu, chẳng còn tâm trạng đâu mà tán gẫu với người lạ.
Ban nãy, khi bà thím này dò hỏi có phải cô đến Kinh đô tìm việc làm hay không, cô chỉ thuận miệng đáp cho qua chuyện.
Nào ngờ ngay giây tiếp theo, đối phương liền đòi giới thiệu việc làm cho cô, lại còn vẽ ra mức lương thưởng hậu hĩnh. Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến thế.
Trước kia đọc tiểu thuyết niên đại, cô thường thấy tình tiết gặp bọn buôn người trên tàu hỏa, bọn chúng chuyên nhắm vào những cô gái trẻ trung xinh đẹp để ra tay.
Do không mua được vé giường nằm yên tĩnh, nên trước khi lên tàu Tống Kim Việt đã đặc biệt hóa trang, bôi đen làn da đi ba tông, không ngờ vẫn bị bọn buôn người để mắt tới.
Tống Kim Việt liếc mắt đánh giá bà thím bên cạnh. Người này trông chừng hơn năm mươi tuổi, nụ cười niềm nở, tướng mạo cũng hiền lành, ai nhìn vào cũng chẳng thể nào liên tưởng bà ta với lũ mẹ mìn buôn người độc ác được.
"Cô bé, cháu muốn tìm việc thì lát nữa xuống tàu đi theo bác, bác dẫn cháu đi!"
Mụ đàn bà vẫn đang ra sức chèo kéo Tống Kim Việt.
Tống Kim Việt vừa định mở miệng thì một cô gái trạc tuổi cô chen qua đám đông đi tới.
"Thím ơi, thím nói thật ạ? Có công việc tốt thế thật sao?"
Đôi mắt cô gái sáng lấp lánh, rõ ràng là đã động lòng rồi.
Mụ buôn người sững sờ một chút, dường như không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn, mụ cười đến mức không khép được miệng.
"Đương nhiên rồi, Phó xưởng trưởng là anh họ bác mà. Nếu cháu cũng muốn đi làm thì để bác nói với anh ấy một tiếng, đúng lúc hai đứa có thể làm bạn với nhau."
"Tốt quá rồi, cháu cảm ơn thím nhiều lắm ạ!"
Cô gái kích động nắm chặt lấy tay mụ buôn người, tin sái cổ những lời mụ vừa nói.
Thấy cá đã cắn câu, mụ buôn người liền bắt chuyện với cô gái kia.
Cô gái tên là Phương Đường, trước đây làm công nhân ở xưởng giày dưới quê. Mặc dù tiền lương hàng tháng cũng ổn định nhưng công việc ở xưởng giày quá vất vả, một tuần chỉ được nghỉ một ngày, lại còn phải tăng ca đến bốn năm hôm, mỗi ngày làm việc quần quật suốt mười bốn tiếng đồng hồ.
Phương Đường làm được mấy tháng thì cơ thể chịu không nổi nên đành xin nghỉ.
Nhưng ngoài xưởng giày ra, cô ấy chẳng tìm được việc gì khác ở quê, bèn nghĩ tới chuyện lên Kinh đô xem sao. Cô ấy cứ nghĩ thành phố lớn nhiều cơ hội, biết đâu sẽ tìm được công việc phù hợp.
"Ôi chao, làm ở xưởng giày cực nhọc thế thì một cô gái nhỏ như cháu chịu sao thấu. Thế này đi, lát nữa xuống tàu cháu cứ đi theo bác, bác giới thiệu cho cháu một công việc vừa nhẹ nhàng lương lại cao."
"Cháu cảm ơn thím ạ!"
"Khách sáo làm gì, con gái bác cũng trạc tuổi như các cháu. Bác nhìn các cháu mà cứ như thấy con gái mình vậy, giúp được gì thì bác giúp thôi."
Chỉ hiềm nỗi bây giờ cô không có bằng chứng gì để chứng minh, dù có đứng ra vạch trần cũng chẳng ai tin, ngược lại còn bứt dây động rừng.
Đằng nào thì bọn buôn người cũng đến Kinh đô, chi bằng cứ làm tới cùng, tương kế tựu kế để tóm gọn cả ổ bọn chúng luôn!
Nghĩ đến đây, Tống Kim Việt mượn cớ đi vệ sinh để rời khỏi chỗ ngồi, thực chất là đi tìm cảnh sát trên tàu.
"Đồng chí, tôi phát hiện trên tàu có đối tượng khả nghi, tám phần là kẻ buôn người. Nhưng hiện giờ tôi chưa có chứng cứ, phải đợi đến Kinh đô mới xác thực được thân phận của bà ta."
Vừa nghe tin có kẻ buôn người, vẻ mặt đồng chí cảnh sát lập tức trở nên nghiêm trọng.
Anh ta kín đáo quan sát xung quanh, sau khi xác định không ai chú ý đến bên này mới khẽ hỏi: "Đồng chí, cô định làm thế nào? Cô cứ yên tâm, chúng tôi sẽ dốc toàn lực phối hợp."
"Lần này địa điểm của bọn buôn người là Kinh đô, vừa khéo tôi cũng đến đó. Vì vậy tôi định tương kế tựu kế đi theo bà ta xem hang ổ bọn chúng ở đâu. Đến lúc đó phiền các đồng chí báo cảnh sát địa phương, để họ hốt trọn ổ nhóm này."
Tống Kim Việt nói ra kế hoạch của mình, nhưng đồng chí cảnh sát lại tỏ vẻ không tán thành.
"Không được, bọn buôn người xưa nay đều hoạt động có tổ chức, để một đồng chí nữ như cô đi vào hang ổ của chúng thì quá nguy hiểm."
"Đồng chí yên tâm, từ nhỏ tôi đã được người nhà dạy võ, sẽ không để bọn chúng làm bị thương đâu. Chưa đến mức vạn bất đắc dĩ thì tôi cũng không đối đầu trực diện với chúng, tôi sẽ ngoan ngoãn đợi các đồng chí Cảnh sát đến giải cứu."
Dưới sự cam đoan năm lần bảy lượt của Tống Kim Việt thì đồng chí cảnh sát mới miễn cưỡng đồng ý với phương án của cô. Tuy nhiên vì sự an toàn, lát nữa khi tàu đến ga, anh ta sẽ bí mật bám theo sau để bảo vệ các cô.
Việc báo án được giao cho một đồng chí cảnh sát khác đang trực cùng ca.
Tống Kim Việt thản nhiên quay trở về chỗ ngồi. Không biết có phải vì sắp được triệt phá hang ổ bọn buôn người hay không mà cô cảm thấy hưng phấn lạ thường, cảm giác buồn nôn do mùi hôi trên tàu ban nãy cũng bay biến sạch trơn.
Thậm chí cô còn gia nhập vào cuộc trò chuyện của mụ buôn người và Phương Đường, câu được câu chăng tán gẫu với họ.
Từ Thanh Thành đến Kinh đô phải ngồi tàu mất mười hai tiếng đồng hồ, thời gian quá dài khiến sự nhiệt tình của mụ buôn người cũng bị tiêu hao sạch sẽ giữa đường.
Mụ ta chém gió với Tống Kim Việt và Phương Đường được năm sáu tiếng thì đuối sức, cuối cùng dựa vào lưng ghế ngáy o o.
Lúc tàu hỏa sắp vào ga, mụ buôn người giật mình co giật một cái rồi tỉnh giấc. Việc đầu tiên mụ làm khi mở mắt ra là dáo dác kiểm tra xem Tống Kim Việt và Phương Đường có còn ngồi bên cạnh hay không.
"Thím dậy rồi ạ, chúng ta sắp đến Kinh đô rồi."
Thấy mụ tỉnh, Phương Đường mỉm cười nói.
Mụ buôn người quệt vệt nước miếng bên khóe miệng, lập tức lấy lại tinh thần: "Ừ, ừ, xuống tàu hai đứa cứ đi thẳng theo bác. Bác dẫn hai đứa đến xưởng gặp anh họ bác, bảo anh ấy sắp xếp cho một công việc ngon lành!"
Tống Kim Việt đang hưng phấn suốt cả chặng đường nghe vậy cũng ngoan ngoãn gật đầu hùa theo. Thấy hai con mồi đã bị mình lừa cho xoay như chong chóng, mụ buôn người lúc này mới hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.
Kinh đô là ga cuối cùng của chuyến tàu này. Khi tàu cập bến, hành khách lục tục xuống xe.
Tống Kim Việt viện cớ không muốn chen chúc trong đám đông nên ngồi yên tại chỗ. Mụ buôn người cũng chẳng vội vàng gì lúc này nên chiều theo ý cô.
Đợi người trên tàu xuống gần hết, ba người mới đứng dậy đi về phía cửa.
Đồng chí cảnh sát mặc thường phục đã đứng đợi sẵn bên ngoài. Thấy Tống Kim Việt đi ra, anh ta trao đổi ánh mắt với cô rồi lặng lẽ bám theo sau bọn họ.
"Thím ơi, không phải mình đi đến xưởng sao ạ? Đây là đâu thế?"
Thấy đường đi càng lúc càng hẻo lánh, Phương Đường thắc mắc hỏi.
Mụ buôn người tỉnh bơ đáp: "Phía trước là nhà bác rồi. Mình ghé về nhà lấy chút đồ biếu anh họ bác đã, nhờ người ta làm việc giúp mà đi tay không thì coi sao được."
Phương Đường nghe vậy thì áy náy nói: "Là cháu suy nghĩ không chu đáo, lại để thím tốn kém rồi. Thím yên tâm, đợi cháu nhận lương cháu sẽ gửi lại tiền quà cáp cho thím."
Cuối cùng, sau một hồi đi lòng vòng qua bảy ngả tám rẽ, ba người dừng lại trước một căn nhà cũ nát.
Trong con ngõ hẻm này chỉ có ba hộ dân, trong đó hai hộ cửa đóng then cài, nhìn qua có vẻ như đã bị bỏ hoang từ lâu.
"Ông nhà nó ơi, Diệu Văn, Diệu Võ, có khách đến rồi, còn không mau ra tiếp đón!"
Mụ buôn người ới lên một tiếng. Rất nhanh sau đó, ba gã đàn ông từ trong nhà bước ra.
Cả ba gã đều có tướng mạo gian xảo, mắt chuột mày dơi, nhìn một cái là biết không phải loại người tốt lành gì.
"Mẹ, hàng lần này ngon đấy chứ, chắc bán được giá lắm đây."
Lưu Diệu Văn dán chặt mắt vào người Tống Kim Việt, ánh mắt gã quét từ trên xuống dưới đánh giá cô một lượt.
Dù làn da cô đã được hóa trang đen đi ba tông, nhưng vẫn không che giấu được ngũ quan tinh tế, sắc sảo cùng khí chất thanh tao bẩm sinh.
Nhìn ánh mắt không có ý tốt của gã, Phương Đường nuốt nước bọt, trong lòng bỗng thót một cái.
Cô ấy tuy đơn thuần, nhưng sự việc đã đến nước này mà còn không nhận ra thì đúng là quá ngu ngốc rồi.
"Kim Việt, chạy mau!"
Cô ấy vội vàng kéo tay Tống Kim Việt bên cạnh, quay người định bỏ chạy.
Đáng tiếc là mụ buôn người bên cạnh đã sớm đề phòng, mụ túm chặt lấy áo hai cô, gỡ bỏ lớp mặt nạ giả nhân giả nghĩa xuống, nhìn hai người với ánh mắt âm hiểm lạnh lùng.
"Hừ, giờ này mới nhớ ra mà chạy thì muộn rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)