Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giữa sân, một thiếu nữ mặc chiếc sơ mi hoa vải "đích-khá-lương" và quần bò ống loe đang đứng chống nạnh. Chân cô dẫm lên một tên buôn người mặt mũi bầm dập, bên cạnh là bốn tên khác nằm la liệt, xiêu vẹo ngổn ngang.
Cảnh tượng này… quả thực khiến người ta phải trố mắt ngạc nhiên!
Nắng chiều rực rỡ xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây rọi xuống người Tống Kim Việt tạo thành những vòng hào quang khẽ đung đưa, khiến cả người cô như đang tỏa sáng lấp lánh.
Ngay khoảnh khắc cánh cổng lớn bị đạp tung, Tống Kim Việt quay đầu nhìn ra, ánh mắt vô tình chạm phải ánh nhìn của Phó Tư Niên đang đứng sừng sững như cây tùng cây bách.
Người đàn ông mặc quân phục thẳng thớm, ngũ quan tuấn tú sâu sắc, vai rộng eo thon chân dài. Dáng dấp này, thân hình này, đúng là "gu" của cô rồi!
Khi Tống Kim Việt đánh giá Phó Tư Niên thì anh cũng đang quan sát cô.
Ánh mắt Phó Tư Niên dán chặt vào cô gái đang tắm mình trong ánh hoàng hôn, hệt như mạt sắt bị nam châm hút lấy. Đầu óc anh rối bời, nhịp tim cũng chẳng còn tuân theo quy luật vốn có nữa.
Một người tay không tháo gỡ bom mìn mà mặt không đổi sắc, giờ phút này lại ngẩn ngơ đến thất thần.
Tiếng gió thổi qua ngọn cây xào xạc nghe rõ mồn một, mọi thứ xung quanh dần trở nên nhạt nhòa trong tầm mắt anh, chỉ còn lại bóng dáng cô gái kia là ngày càng rõ nét.
Thấy Phó Tư Niên và Triệu Khải Minh mặc quân phục đứng ở cửa, tên Lưu Diệu Võ đang nằm liệt dưới đất giật mình kinh hãi. Hắn cắn răng lồm cồm bò dậy, nhân lúc Tống Kim Việt không chú ý liền lao bổ tới, định bắt cô làm con tin.
"Cẩn thận!"
Ánh mắt Phó Tư Niên tối sầm lại, anh sải bước lao vút lên. Nhưng chưa kịp ra tay thì Tống Kim Việt đã tung một cú đá xoay thẳng vào bụng Lưu Diệu Võ, đá hắn bay vèo ra xa!
Bịch…
Lưu Diệu Võ ngã rầm xuống đất, đau đến mức cả khuôn mặt méo xệch đi.
Tống Kim Việt đứng từ trên cao nhìn xuống, hừ lạnh: "Mèo cào thế kia mà cũng đòi đánh lén bà à?"
Tận mắt chứng kiến cô ra đòn dứt khoát, chỉ một chiêu đã hạ gục tên buôn người, trong đáy mắt Phó Tư Niên lóe lên vẻ kinh ngạc, trái tim cũng hẫng đi một nhịp.
Lần đầu tiên anh gặp được một cô gái khí khái và đặc biệt đến thế.
"Hay lắm!"
Triệu Khải Minh lúc này mới hoàn hồn, vỗ tay khen ngợi rồi hào hứng bước về phía Tống Kim Việt.
Nghe tiếng, Tống Kim Việt quay người lại. Khi thấy Phó Tư Niên chỉ còn cách mình nửa mét, cô không kìm được mà liếc nhìn thêm vài lần.
Lúc nãy nhìn từ xa đã thấy sáng mắt rồi, không ngờ quan sát ở cự ly gần lại càng đẹp trai, càng phong độ hơn!
Mũi cao thẳng, lông mày rậm sắc nét, nhất là đôi mắt hoa đào hẹp dài sâu thăm thẳm kia, nhìn vào là muốn chìm nghỉm luôn trong đó.
Thảo nào trên mạng hay bảo ngắm trai đẹp giúp tăng tuổi thọ. Tâm trạng tốt thì bách bệnh tự tiêu tan mà!
Nếu vớ được anh người yêu thế này, bắt cô ở biệt thự đi xe sang cô cũng cam lòng.
Chủ trương là vừa được ăn vừa được gói mang về, quyết không để bản thân chịu thiệt.
"Đồng chí, võ nghệ của cô khá lắm!"
Triệu Khải Minh đi đến bên cạnh Phó Tư Niên, nhìn Tống Kim Việt đầy tán thưởng.
Tống Kim Việt mỉm cười: "Múa rìu qua mắt thợ trước mặt các đồng chí bộ đội rồi."
"Ấy, đồng chí khiêm tốn quá. Lần đầu tiên tôi thấy một cô gái tay không đấu lại năm tên buôn người đấy!"
Triệu Khải Minh không ngớt lời khen ngợi thân thủ của Tống Kim Việt.
"Đồng chí Tống, cô giỏi quá đi mất! Ban đầu tôi còn định thấy tình hình không ổn sẽ xông vào, ai ngờ một mình cô đã đánh gục hết bọn chúng rồi!"
Đồng chí cảnh sát đường sắt Tiểu Trương nãy giờ còn đang sững sờ, giờ mới hoàn hồn bước tới giơ ngón tay cái lên với Tống Kim Việt.
"Lúc nãy trên đường tới đây tôi cứ lo địch đông ta ít đánh không lại, giờ xem ra là tôi lo bò trắng răng rồi."
Nhìn đám buôn người nằm rên hừ hừ dưới đất, Tiểu Lý cảm thấy nỗi lo lắng ban nãy của mình đúng là thừa thãi.
"Lần này bọn buôn người ít, lại toàn kẻ không biết võ, nhưng lần sau chưa chắc đã may mắn thế đâu. Sau này gặp tình huống này, tuyệt đối không được lấy thân mình ra mạo hiểm nữa."
Phó Tư Niên nhìn Tống Kim Việt bằng ánh mắt thâm trầm, nghiêm túc dặn dò.
"Đúng đúng, Phó đoàn trưởng nói phải đấy. Có mấy nhóm buôn người được huấn luyện bài bản, võ nghệ cao cường lắm. Đồng chí Tống sau này vẫn nên đặt an toàn của bản thân lên hàng đầu, việc khống chế tội phạm cứ để chúng tôi lo."
Triệu Khải Minh gật đầu phụ họa. Nghe Tiểu Trương gọi cô là đồng chí Tống, anh cũng gọi theo.
Trước đây bọn họ từng đụng độ một nhóm buôn người được huấn luyện chuyên nghiệp, phải tốn bao nhiêu công sức mới tóm gọn được cả ổ.
Tống Kim Việt gật đầu: "Hai đồng chí cứ yên tâm, khi chưa nắm rõ tình hình đối phương, tôi sẽ không manh động đâu."
"Còn cô gái kia đâu? Các cô không sao chứ?"
Thấy trong sân chỉ có Tống Kim Việt và đám tội phạm, Tiểu Lý vội hỏi thăm tung tích của Phương Đường.
Lời vừa dứt thì Phương Đường cũng lồm cồm bò từ dưới hầm lên.
"Tôi ở đây! Dưới hầm còn tám cô gái bị lừa đến nữa, giờ họ tỉnh cả rồi, mau cứu họ lên với."
Phương Đường lên khỏi hầm, Triệu Khải Minh liền leo thang xuống dưới, đưa hết những người bị nhốt lên trên.
Có người bị nhốt cả hai tháng trời, gầy trơ cả xương, mặt mũi tím bầm tím dập, nhìn qua là biết đã phải chịu không ít trận đòn roi.
"Lũ buôn người khốn kiếp này, đúng là táng tận lương tâm!"
Tiểu Trương phẫn nộ quá, bèn bồi thêm cho tên Lưu Diệu Võ nằm bên cạnh hai cú đá.
"Đi thôi, giải hết bọn chúng về đồn cảnh sát."
Phó Tư Niên và Triệu Khải Minh nhanh chóng xốc nách đám buôn người dậy.
Tống Kim Việt, Phương Đường cùng Tiểu Trương, Tiểu Lý giúp đỡ dìu tám cô gái vừa được cứu, cùng nhau đi tới đồn cảnh sát.
Đến nơi, Tống Kim Việt và các nạn nhân được đưa đi lấy lời khai, còn Phó Tư Niên sải bước chân dài đi thẳng vào phòng thẩm vấn, định đích thân xét hỏi đám buôn người.
Nửa tiếng sau, cửa hai phòng thẩm vấn đồng loạt mở ra.
Bên phía Tống Kim Việt đã lấy xong lời khai, bên phía Phó Tư Niên đám buôn người cũng đã khai ra tuốt tuồn tuột không sót thứ gì.
Hai đồng chí cảnh sát đi theo sau Phó Tư Niên nhìn nhau, trong mắt tràn đầy vẻ khâm phục.
Khiến tội phạm khai nhanh như vậy, quả không hổ danh là Phó đoàn trưởng!
"Phá được ổ buôn người lần này, công lao của đồng chí Tống là lớn nhất. Tôi sẽ báo cáo trung thực chuyện này lên cấp trên. Phiền đồng chí Tống để lại phương thức liên lạc nhé."
Một đồng chí cảnh sát cầm giấy bút định ghi lại thông tin của Tống Kim Việt để sau này tiện khen thưởng.
"Báo cáo đồng chí cảnh sát, lần này tôi đến Kinh đô là để tìm hôn phu ở Đại học Kinh Đô, hiện tại vẫn chưa có chỗ ở ổn định. Đợi tôi an cư xong xuôi sẽ báo lại địa chỉ cho các anh sau ạ."
Tống Kim Việt giải thích mục đích mình đến đây.
Đồng chí cảnh sát gật đầu: "Được rồi, vậy chừng nào đồng chí Tống ổn định chỗ ở thì cứ ghé qua đây bất cứ lúc nào nhé."
Nghe tin cô đến Kinh đô để tìm hôn phu, Phó Tư Niên mím môi, cụp mắt xuống che giấu vẻ u ám thoáng qua nơi đáy mắt.
"Cảm ơn hai đồng chí hôm nay đã giúp đỡ. Trời sắp tối rồi, tôi phải tranh thủ vào nội thành, hẹn có duyên gặp lại."
Ra khỏi đồn cảnh sát, Tống Kim Việt chào tạm biệt Phó Tư Niên và Triệu Khải Minh.
Triệu Khải Minh giơ tay chào theo kiểu quân đội: "Đồng chí Tống, bảo trọng."
Phó Tư Niên rũ mắt nhìn cô gái chỉ cao đến vai mình, đôi môi mỏng khẽ mở, buông hai chữ: "Bảo trọng."
Nhìn bóng lưng Tống Kim Việt rời đi, Triệu Khải Minh lắc đầu thở dài: "Haizz, không ngờ đồng chí Tống còn trẻ thế mà đã có hôn phu rồi."
Ánh mắt Phó Tư Niên đứng bên cạnh càng thêm trầm xuống.
Triệu Khải Minh không để ý đến sắc mặt của cấp trên, lại cảm thán: "Tiếc thật là tiếc, cô gái tốt như thế lại là hoa đã có chủ. Ban đầu tôi còn định tán tỉnh rước về làm vợ đấy."
Phó Tư Niên liếc xéo một cái sắc lẹm như dao khiến Triệu Khải Minh rùng mình. Nhưng anh cũng chỉ nhìn một cái rồi quay người bỏ đi mà chẳng nói lời nào.
"Phó đoàn trưởng sao thế nhỉ? Sao tự nhiên lại lật mặt thế?"
Triệu Khải Minh vỗ ngực đầy sợ hãi, lầm bầm khó hiểu.
"Ấy, Phó đoàn trưởng chờ tôi với!"
Sáng sớm hôm sau, mẹ Phó vội vàng từ trên tầng hai đi xuống, thấy Phó Tư Niên đang ngồi đọc báo trên ghế sô pha thì mắt sáng rực lên.
"Tư Niên, may quá con ở nhà. Thịnh Lam vừa gọi điện bảo Văn Trúc muốn mua thiết bị học tập mà hết tiền rồi. Mẹ đang vội đi làm, con chạy qua trường đưa tiền cho nó giúp mẹ với."
Phó Tư Niên ngồi im không động đậy: "Bảo nó tan học tự về mà lấy."
"Thằng bé bận học bù đầu, dứt ra thế nào được? Đằng nào con ở nhà cũng rảnh rỗi, đi đưa cho em nó một chuyến đi."
Nghe thấy bốn chữ "Đại học Kinh Đô", Phó Tư Niên đang ngồi dính chặt trên ghế bỗng bật dậy.
"Thôi để con đi."
Nói xong, anh cầm lấy tiền từ tay mẹ, sải bước đi thẳng ra cửa.
Mẹ Phó trố mắt nhìn theo bóng lưng con trai: "Đúng là lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng!"
Ở một diễn biến khác, Tống Kim Việt cầm thư từ hôn đến Đại học Kinh Đô. Hỏi thăm một hồi, cuối cùng cô cũng tìm được Lý Văn Trúc.
Lý Văn Trúc giật nảy mình, sợ bạn học biết quan hệ giữa hai người nên vội vàng kéo Tống Kim Việt ra một con đường vắng vẻ ít người qua lại.
"Tống Kim Việt, cô đến đây làm gì? Chẳng phải tôi đã bảo cô đừng có đến trường tìm tôi rồi cơ mà? Cô coi lời tôi nói là gió thoảng bên tai đấy hả?"
Vừa mở miệng, gã đã tuôn ra một tràng chất vấn.
Tống Kim Việt nhìn gã từ đầu đến chân, vẻ mặt đầy vẻ ngán ngẩm khó tả.
Nhìn bộ dạng ẻo lả gió thổi chiều nào theo chiều ấy của gã, cô tự hỏi tên này có gì đáng để Lục Mạn Mạn yêu chết đi sống lại chứ?
Thấy Tống Kim Việt im lặng, Lý Văn Trúc nổi giận đùng đùng.
"Đừng tưởng cô không nói gì là xong chuyện. Tôi ra lệnh cho cô bây giờ, ngay lập tức ra ga tàu về quê ngay! Sau này đừng để tôi nhìn thấy cô ở cái đất Kinh đô này nữa!"
Tống Kim Việt cạn lời, đảo mắt một cái rõ to: "Tưởng đi bằng hai chân là thành người được rồi đấy hả? Bớt sủa trước mặt bà đi."
Trên con đường đối diện, bước chân Phó Tư Niên khựng lại.
Là cô ấy.
Tống Kim Việt lấy tờ giấy từ hôn đã viết sẵn trong túi ra, đập thẳng vào ngực Lý Văn Trúc.
"Bà đây đến để từ hôn. Mau ký vào đơn từ hôn đi, đừng làm mất thời gian của bà."
Nghe thấy lời cô nói, đôi mắt đen láy của Phó Tư Niên đang đứng chôn chân tại chỗ bỗng cuộn trào cảm xúc, hai bàn tay buông thõng bên hông bất giác siết chặt lại.
Lý Văn Trúc cầm tờ giấy lên xem, cau mày nói: "Tống Kim Việt, cô có ý gì đây? Lại định giở trò lạt mềm buộc chặt để gây sự chú ý với tôi chứ gì?"
Nhìn tên Lý Văn Trúc ảo tưởng sức mạnh trước mặt, Tống Kim Việt không chửi thề đã là do cô được giáo dục quá tốt rồi.
"Chẳng có ý gì cả. Không phải anh đã lén lút tằng tịu với Lục Mạn Mạn sau lưng tôi rồi sao? Cái loại đàn ông bắt cá hai tay đểu cáng như anh, tôi nhìn thêm một giây cũng thấy buồn nôn."
"Cô!"
"Sao? Anh cứ lề mề không chịu ký, chẳng lẽ là không nỡ bỏ tôi à? Chuyện này mà để Lục Mạn Mạn biết được thì…"
Tống Kim Việt lười đôi co với loại trai đểu này, bèn dùng phép khích tướng.
"Ký thì ký! Nói thật cho cô biết, tôi muốn hủy cái hôn ước này lâu rồi!"
Lý Văn Trúc giật phắt cây bút máy gài trên túi áo ngực, soàn soạt ký tên mình vào rồi đưa trả lại cho Tống Kim Việt.
Cầm được giấy từ hôn, Tống Kim Việt nhướng mày: "Tốt lắm. Chúc anh và Lục Mạn Mạn nồi nào úp vung nấy, thiên trường địa cửu nhé."
Nhìn vẻ mặt như vừa vứt được đống rác của Tống Kim Việt, Lý Văn Trúc tức đến nổ phổi, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn cô.
"Tống Kim Việt, cô đừng có mà đắc ý! Cái loại tiểu thư nhà tư bản đỏng đảnh lại không có não như cô, cả đời này cũng chẳng có ai thèm lấy đâu!"
Lời vừa dứt, một giọng nói trầm thấp, êm tai bỗng vang lên từ phía sau Tống Kim Việt.
"Tôi cưới cô ấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




