Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dốc Hết Gia Sản Theo Chàng Trưởng Quan Lạnh Lùng Chương 21: Gia Sản Về Tay

Cài Đặt

Chương 21: Gia Sản Về Tay

Khi Tống Kim Việt bước ra khỏi không gian, cả bến tàu chỉ còn đúng một gian nhà là đang sáng đèn. Bên trong vọng ra những âm thanh ồn ào náo nhiệt, nghe chừng bọn họ đang tụ tập ăn uống nhậu nhẹt.

Cô nhẹ nhàng khom lưng, rón rén tiến lại gần cửa sổ, lén nghe ngóng cuộc trò chuyện của bọn chúng.

Khá lắm, không nghe thì thôi, chứ nghe xong đúng là giật mình thon thót.

Hóa ra không chỉ có Lục Vệ Quốc, mà còn có mấy gia đình khác nghe được tin đồn nên muốn tẩu tán gia sản đưa vợ con vượt biên sang Hương Cảng. Bọn họ đều phải tốn một khoản tiền lớn mới tìm được mối, liên hệ được với đám người ở bến tàu này.

Cứ tưởng có vé tàu là có thể đưa cả nhà già trẻ lớn bé sang Hương Cảng hưởng vinh hoa phú quý, nào ngờ đám người này thực chất là lũ đao phủ chuyên ăn chặn, giết người cướp của.

Đợi những người muốn vượt biên chuyển hết gia sản đến bến tàu, bọn chúng liền lấy cớ đi tàu đêm để đưa họ đi. Nhưng thực tế là để chiếm đoạt tài sản, chúng đã nhẫn tâm ném thẳng họ xuống biển làm mồi cho cá!

Trong sách, gia đình bốn người Lục Vệ Quốc có thể bình an đến được Hương Cảng hoàn toàn là nhờ vào hào quang nữ chính của Lục Mạn Mạn!

Ngoài ra, Tống Kim Việt còn nghe được từ miệng bọn chúng rằng, chúng đã dùng thủ đoạn tàn độc này hại chết bảy gia đình rồi, trên tay không biết đã dính máu bao nhiêu người.

Cô siết chặt nắm đấm. Lũ khốn nạn táng tận lương tâm này, đến đứa trẻ nhỏ như thế mà cũng ra tay cho được, thật đáng chết!

Một tên trong đó uống say sưa, cao hứng bảo muốn lấy một chiếc mũ phượng hoàng gia truyền từ trong cung ra cho mọi người mở rộng tầm mắt. Được đám người kia hùa theo cổ vũ, hắn lảo đảo bước ra khỏi phòng, cầm đèn pin đi về phía nhà kho bên cạnh.

Tống Kim Việt lặng lẽ bám theo sau hắn, cùng lẻn vào nhà kho.

Gã đàn ông say khướt đi vào nhà kho, đầu tiên hắn đẩy cuộn dây thừng trong góc sang một bên, sau đó ngồi xổm xuống lật miếng ván sàn trước mặt lên. Ngay lập tức, một lối đi tối om hiện ra dưới lòng đất.

Hắn vừa bước xuống chân trước, Tống Kim Việt đã bám theo chân sau. Người say rượu phản ứng chậm chạp, hắn còn chưa kịp nhận ra có người đi theo thì đã bị Tống Kim Việt đấm một cú ngất xỉu.

Tống Kim Việt nhặt chiếc đèn pin dưới đất lên, soi một vòng quanh mật thất. Lúc này cô mới phát hiện ra bên dưới dãy nhà ở bến tàu lại ẩn chứa một không gian bí mật thế này.

Mật thất bên dưới rất rộng, bên trong chất đầy những rương gỗ đỏ lớn nhỏ. Trên mỗi chiếc rương đều có đánh dấu, gia sản của từng nhà cũng được xếp riêng một chỗ.

Tống Kim Việt tìm kiếm trong đống rương hòm chất cao như núi kia, cuối cùng cũng thấy những chiếc rương có đánh dấu "Nhà họ Tống ở Thượng Hải". Trong mật thất ở thư phòng cô chỉ tìm được hơn ba mươi thùng, vậy mà số lượng ở đây lại gấp năm sáu lần chỗ đó!

Phần lớn gia sản nhà họ Tống đã sớm bị gã đàn ông đào mỏ Lục Vệ Quốc chuyển đến đây. Thế mà hắn vẫn chưa thấy đủ, còn muốn vơ vét sạch sẽ của cải trong nhà rồi mới chịu đi.

Kết cục là gậy ông đập lưng ông, dã tràng xe cát biển Đông.

Tống Kim Việt thu hết gia sản nhà họ Tống vào không gian. Trong mật thất vẫn còn lại vài trăm chiếc rương, cô đếm thử các ký hiệu bên trên, không nhiều không ít, vừa đúng bảy họ.

Nói cách khác, cả bảy gia đình này hiện giờ đều đã gặp nạn cả rồi…

Tống Kim Việt mím môi. Là một bác sĩ, cô đã quá quen với cảnh sinh ly tử biệt trong phòng bệnh.

Nhưng vì tham lam tiền bạc mà tàn nhẫn sát hại nhiều sinh mạng như vậy thì đây là lần đầu tiên cô thấy.

Cái loại điên khùng giết người không chớp mắt, lũ chuột cống trong mương rãnh này đáng ra phải ngồi tù mọt gông, thối rữa mục nát trong ngục tù mới phải!

Gặp phải chuyện này, Tống Kim Việt không thể nhắm mắt làm ngơ. Sau khi thu dọn gia sản nhà họ Tống xong, cô rời khỏi mật thất. Lúc đi ngang qua gã say rượu đang nằm bất tỉnh nhân sự trên đất, cô còn hung hăng bồi thêm cho hắn vài cú đạp nữa.

Ra khỏi mật thất, cô đậy nắp sàn lại như cũ, rồi kéo một cái thùng chứa hàng lậu bên cạnh đè lên trên.

Sợ các đồng chí Cảnh sát không tìm thấy, cô còn cố ý làm vài ký hiệu trên mặt đất, rồi đặt chiếc đèn pin ngay bên trên.

Mà gã duy nhất ra khỏi căn phòng đó thì đã bị Tống Kim Việt đánh ngất xỉu, nhốt dưới mật thất rồi. Bản thân hắn còn chẳng ra nổi, nói gì đến việc phá khóa cứu đồng bọn.

Xong xuôi đâu đấy, Tống Kim Việt quay ngược trở lại, đi thẳng đến Đồn Cảnh sát Thanh Thành. Cô không trực tiếp vào báo án mà đặt bức thư tố cáo viết sẵn ở vị trí vừa mở cửa là thấy ngay, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn.

Chờ đến khi đồng chí Cảnh sát trực ban chạy ra kiểm tra, cô vội vàng trốn vào không gian.

Đồng chí Cảnh sát đã nhận được thư tố cáo của cô. Đọc xong nội dung trong thư, sắc mặt anh lập tức trở nên nghiêm trọng. Với thái độ "thà tin là có còn hơn không", anh vội vã thông báo cho các đồng chí khác nhanh chóng đến bến tàu được nhắc tới trong thư.

Nếu tin tức trong thư là giả, cùng lắm họ chỉ tốn công chạy một chuyến. Nhưng nếu là thật, họ tuyệt đối không cho phép những phần tử xấu xa phạm pháp tiếp tục hại người!

Các đồng chí Cảnh sát đã thuận lợi tóm gọn ổ nhóm ở bến tàu. Sau một đêm thẩm vấn liên tục, cuối cùng họ cũng cạy được miệng bọn chúng.

Để chiếm đoạt tiền bạc và gia sản của người khác, lũ điên mất hết nhân tính này lại không từ thủ đoạn giết hại tính mạng con người!

Quả thực khiến người ta hận đến nghiến răng nghiến lợi!

Cuối cùng, đám súc sinh không bằng heo chó này cũng phải trả giá cho hành vi của mình, tất cả đều bị tuyên án tử hình.

Còn số tiền bạc gia sản mà chúng tham ô biển thủ cũng đều bị tịch thu sung công quỹ.

Bức thư tố cáo kia đã giúp ích rất nhiều. Các đồng chí Cảnh sát bắt đầu tìm kiếm người đưa thư quanh khu vực đó, nhưng hỏi một vòng cũng chẳng ai thấy tối qua có người nào đến Cục Cảnh sát, đành phải mở rộng phạm vi tìm kiếm.

Trong khi đó, Tống Kim Việt - người mà các đồng chí Cảnh sát đang đỏ mắt tìm kiếm - đã yên vị trên chuyến tàu hỏa đi Kinh đô.

Vé giường nằm từ Thanh Thành đi Kinh đô đã bán hết sạch, Tống Kim Việt đành phải mua một vé ngồi cứng cạnh cửa sổ.

Trên tàu người đông như kiến, chen chúc nhau đến mức ngực dán vào lưng. Lại thêm trời đang giữa mùa hè nên một mùi mồ hôi nồng nặc bao trùm khắp toa xe.

Dạ dày Tống Kim Việt nôn nao khó chịu, cô đành quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ để phân tán sự chú ý.

Tàu hỏa từ từ lăn bánh, lúc này có một bà thím ngồi xuống ghế bên cạnh cô.

"Cô bé, cháu đi tàu một mình à?"

"Vâng ạ."

"Cháu định đi đâu đấy?"

"Kinh đô ạ."

"Khéo quá, cô cũng đi Kinh đô đây! Cháu đến đấy tìm việc làm à?"

"Vâng."

Bụng dạ Tống Kim Việt đang khó chịu nên chẳng có tâm trạng tán gẫu, bà thím hỏi gì thì cô trả lời cho qua chuyện.

Cứ tưởng chào hỏi xã giao vài câu là xong chuyện, nào ngờ bà thím bên cạnh cứ bám riết không buông, hỏi han tình hình của cô cặn kẽ như điều tra hộ khẩu.

Nghe nói Tống Kim Việt muốn đến Kinh đô tìm việc làm, hai mắt bà thím sáng rực lên.

"Ái chà, thế thì đúng là duyên phận rồi. Xưởng kẹo do anh họ cô quản lý đang tuyển phát thanh viên đấy, công việc nhàn hạ lắm, lương tháng ba mươi lăm đồng, đang cần tuyển mấy cô gái trẻ trung năng động như cháu này!"

Nghe bà thím bên cạnh muốn giới thiệu việc làm cho mình, Tống Kim Việt đang dựa vào cửa sổ bỗng chốc ngồi thẳng dậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc