Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dốc Hết Gia Sản Theo Chàng Trưởng Quan Lạnh Lùng Chương 20: Thức Tỉnh Đi, Thời Khắc Đi Săn Đã Điểm

Cài Đặt

Chương 20: Thức Tỉnh Đi, Thời Khắc Đi Săn Đã Điểm

Mọi chuyện đã ngã ngũ. Tống Kim Việt thu dọn hành lý, chuẩn bị lên đường tới Kinh Đô để hủy hôn với gã đàn ông tệ bạc kia, tiện thể ghé qua Thanh Thành một chuyến để thu hồi toàn bộ gia sản đã bị Lục Vệ Quốc tẩu tán!

Một ngày trước khi đi, cô đến nhà Xưởng trưởng Lưu từ biệt. Lúc đi cô xách theo một giỏ hoa quả, lúc về lại bị nhét cho cả xấp phiếu, nào là phiếu lương thực, phiếu thịt, loại nào cũng có, hơn nữa còn là loại phiếu toàn quốc, đi đâu dùng cũng được.

Ban đầu Xưởng trưởng Lưu còn định đưa tiền cho cô, nhưng Tống Kim Việt đã tốn bao nhiêu nước bọt mới từ chối được.

Chuyến này đi không biết bao giờ mới về. Ông chú năm vừa mới tỉnh lại, Tống Kim Việt không yên tâm về sức khỏe của ông, bèn định bụng để ông và bà thím năm uống nhiều nước linh tuyền bồi bổ thân thể một chút.

Vì nước giếng là nước nguồn chảy liên tục nên cô đổ đầy nước linh tuyền vào trong chum nước, đổ đầy ắp một chum.

Uống hết chum nước linh tuyền này, đảm bảo sức khỏe ông chú năm và bà thím năm sẽ dẻo dai, ăn gì cũng thấy ngon miệng!

Ngoài ra, cô còn ghé qua nhà mấy người hàng xóm tốt bụng, biếu mỗi nhà một ít táo để cảm ơn họ đã chiếu cố suốt những năm qua.

Không biết có phải do được bảo quản trong không gian hay không mà táo lần này ngọt thơm đặc biệt.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến ngày Tống Kim Việt rời đi.

Ông chú năm và bà thím năm nằng nặc đòi đưa cô ra ga tàu hỏa. Tống Kim Việt không lay chuyển được họ nên đành để hai người đi theo.

"Việt Việt, ở bên ngoài cháu nhớ phải tự chăm sóc bản thân thật tốt, biết chưa? Có chuyện gì thì gọi điện về cho ông bà. Nếu ở ngoài không suôn sẻ thì cứ về đây, bà và ông chú năm sẽ luôn ở nhà đợi cháu."

Bà thím năm khoác tay Tống Kim Việt, trong mắt ngấn lệ, vẻ mặt đầy lưu luyến không nỡ rời xa.

"Bà thím năm, bà yên tâm đi, cháu sẽ tự chăm sóc bản thân thật tốt. Hai người cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé. Đợi cháu an cư lạc nghiệp xong sẽ đón hai người đến sống cùng cháu."

Mặc dù gia sản nhà họ Tống đủ cho cô nằm duỗi thẳng cẳng hưởng thụ mấy chục kiếp, nhưng Tống Kim Việt vẫn muốn tìm việc gì đó để làm.

Nếu có thể ổn định cuộc sống ở nơi khác thì cô sẽ đón ông chú năm và bà thím năm đến ở cùng.

Ông chú năm đứng bên cạnh mắt đã sưng húp như quả hạch đào từ lâu. Vừa nghĩ đến việc Tống Kim Việt sắp rời xa họ đến Kinh Đô, đêm qua ông buồn bã trằn trọc cả đêm không ngủ được, bây giờ vẫn còn đang lén lau nước mắt đây này.

Tống Kim Việt bước đến trước mặt ông, cố tỏ ra thoải mái trêu chọc: "Ông chú năm trở nên sướt mướt thế này từ bao giờ vậy ạ? Cháu có phải đi luôn không về đâu. Thôi ông đừng khóc nữa, ngộ nhỡ ở đây có người quen nhìn thấy ông khóc như vậy lại lén cười chê ông đấy."

"Ai khóc chứ?" Ông chú năm lập tức phản bác, mạnh miệng nói: "Tại gió to quá thổi bụi vào mắt tôi đấy."

Tống Kim Việt thấu hiểu nhưng không vạch trần: "Vâng vâng vâng, ông không khóc, là do gió to thổi vào mắt thôi."

Ông chú năm quay mặt đi chỗ khác, vẻ mặt gượng gạo, hừ mũi: "Thì vốn là thế mà!"

"Ông chú năm, sau khi cháu đi, ông phải nghe lời bà thím năm nhé. Thấy trong người không khỏe thì phải đi bệnh viện ngay, bác sĩ bảo làm gì thì làm nấy, tuyệt đối không được giở tính ương ngạnh như lần này nữa, ông biết chưa?"

Tuy mấy lời này Tống Kim Việt đã dặn dò đi dặn dò lại mấy lần rồi, nhưng trước lúc đi cô vẫn không nhịn được mà nhắc lại lần nữa.

Ông chú năm xua tay: "Biết rồi, biết rồi, sao còn ít tuổi mà cháu đã lải nhải y hệt bà thím năm thế không biết!"

"Tàu sắp chạy rồi, các đồng chí đã mua vé mau chóng lên tàu thôi."

Nhân viên tàu hỏa đứng ở cửa toa tàu, lớn tiếng nhắc nhở những hành khách đã mua vé.

"Việt Việt, cháu mau đi đi, kẻo muộn lại lỡ tàu bây giờ."

Dù trong lòng có muôn vàn luyến tiếc, nhưng nghe tiếng nhân viên tàu hỏa thúc giục, bà thím năm vẫn hối Tống Kim Việt mau chóng lên tàu.

"Ông chú năm, bà thím năm, vậy cháu đi đây. Hai người nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng đứng đây nữa, mau về đi ạ."

Tống Kim Việt xách chiếc vali bên cạnh lên, chào tạm biệt hai người rồi bước về phía đoàn tàu.

"Con bé Việt kia, có chuyện gì thì đừng có tự mình gánh vác, còn có ông chú năm đây này!"

Nhìn bóng lưng cô rời đi, ông chú năm vừa nãy còn giận dỗi giờ vội vàng hét lớn dặn dò với theo.

"Cháu biết rồi ạ, hai người mau về đi."

Tống Kim Việt vẫy tay rồi bước lên tàu.

Trên tàu người đông nghìn nghịt, ồn ào náo nhiệt, nói chuyện toàn phải gào lên mới nghe thấy. Đủ loại mùi vị hỗn tạp quyện vào nhau, gay mũi không sao tả xiết.

Tống Kim Việt kéo vali len lỏi qua đám đông một hồi lâu mới tìm được chỗ của mình.

Cô mua vé giường nằm. Thời buổi này vé giường nằm trên tàu hỏa rất hiếm. Một buồng có sáu giường, buồng của Tống Kim Việt tính cả cô mới có ba người, không khí dễ chịu hơn bên ngoài nhiều.

Trong vali chỉ có vài bộ quần áo, đồ đạc quý giá đều được cô cất vào không gian, thế nên cô nhấc lên nhẹ tênh chẳng tốn chút sức lực nào.

Sau khi cất vali lên giá hành lý, Tống Kim Việt cởi giày leo lên giường của mình.

Ở cái thời đại không có điện thoại di động, cũng chẳng được tự do đọc sách báo giải trí này, đi tàu một mình quả là chuyện vô cùng nhàm chán.

Cũng may hai bà thím khác trong buồng là người quen cũ, có lẽ đã lâu không gặp nên hai người có cả bụng chuyện để nói, vừa gặp nhau đã thao thao bất tuyệt không dứt.

Họ toàn nói chuyện phiếm quanh mình, chuyện lớn thì là mẹ chồng nàng dâu nhà ai đánh nhau vì chuyện gì, chuyện nhỏ thì là con gà nhà ai hôm qua đẻ được mấy trứng, hai người đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Tống Kim Việt dựa vào thành giường, vừa ngắm phong cảnh bên ngoài vừa nghe chuyện say sưa ngon lành.

Hai bà thím rất nhiệt tình, thấy Tống Kim Việt đi tàu một mình thì kẻ tung người hứng dặn dò cô đủ thứ chuyện, có đồ ăn vặt cũng không quên chia sẻ cho cô.

Tống Kim Việt vốn tính tình cởi mở, chẳng mấy chốc đã nhập hội buôn chuyện với hai bà thím.

Cứ tưởng tám tiếng đồng hồ từ Thượng Hải đến Thanh Thành sẽ khó khăn lắm, ai dè cứ mải mê nói chuyện, thoắt cái đã đến nơi.

Người dân ở đây cũng chẳng biết nguyên do là gì, nhưng quy tắc của bến tàu đã thế, lâu dần họ cũng thành quen.

Thế nhưng Tống Kim Việt lại biết tỏng nguyên nhân. Nghĩ mà xem, bến tàu này ban ngày thì làm ăn đàng hoàng, nhưng hễ đến tối là bắt đầu nhận những "mối làm ăn riêng".

Ví dụ như lén lút vận chuyển hàng lậu, giúp những kẻ phạm pháp vượt biên bỏ trốn… Tuy những việc này vô cùng nguy hiểm, một khi bị phát hiện thì khó tránh khỏi cảnh tù tội, nhưng lợi nhuận lại cực kỳ lớn.

Có những kẻ luôn thích ôm tâm lý cầu may để kiếm những đồng tiền bất chính không rõ nguồn gốc.

Hiện tại vẫn còn năm tiếng nữa mới đến bảy giờ tối, Tống Kim Việt trốn vào một góc không người ở bến tàu rồi chui tọt vào không gian, tắm rửa một trận sảng khoái.

Đêm qua không chỉ có ông chú năm và bà thím năm mất ngủ, mà cô cũng trằn trọc mãi không ngủ được.

Tranh thủ còn vài tiếng đồng hồ, Tống Kim Việt nằm lên giường ngủ bù một giấc.

Khi tỉnh lại trời đã tối đen. Cô nhìn đồng hồ, không sớm không muộn, vừa đúng bảy giờ.

Thức tỉnh đi, thời khắc đi săn đã điểm!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc