Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dốc Hết Gia Sản Theo Chàng Trưởng Quan Lạnh Lùng Chương 19: Mọi Chuyện Ngã Ngũ

Cài Đặt

Chương 19: Mọi Chuyện Ngã Ngũ

"Cái gì? Cháu định rời khỏi Thượng Hải á?"

Nghe tin ngày kia Tống Kim Việt sẽ rời khỏi Thượng Hải, ông chú năm và bà thím năm bắt đầu đứng ngồi không yên, cả hai cùng bật dậy ngay lập tức.

Tống Kim Việt đành bất lực nói: "Ông chú năm, bà thím năm, hai người đừng kích động, ngồi xuống nghe cháu nói đã nào."

"Cháu nói đi!"

Ông chú năm và bà thím năm đồng thanh đáp lời, nhưng cả hai cứ như đang ngồi trên đống lửa, nhấp nha nhấp nhổm chẳng thể nào yên vị được.

"Lục Mạn Mạn và Lý Văn Trúc đã tằng tịu với nhau rồi. Loại đàn ông tệ bạc như thế cháu không thèm, cho nên cháu định đến Kinh đô để hủy hôn."

"Hủy! Ông ủng hộ cháu. Thằng ranh con nhà họ Lý nhìn thì bảnh bao mà không ngờ phẩm hạnh lại bại hoại đến thế. Cái thứ mặt người dạ thú đó căn bản không xứng với con bé Việt Việt nhà mình."

Biết tin Tống Kim Việt đến Kinh đô để từ hôn, ông chú năm mới thở phào nhẹ nhõm.

Từ Thượng Hải đến Kinh đô cả đi lẫn về cũng chỉ mất hai ba ngày, con bé Việt hủy hôn xong sẽ sớm quay về thôi.

"Ôi giời ơi, tôi biết ngay là lão già này khiến người ta chán ghét mà. Tôi vừa mới tỉnh lại thì cô đã đòi đi. Thôi, thôi được rồi, đã thế thì tôi chẳng ở đây làm gai mắt cô nữa, tôi đi ngay đây."

Nói xong, ông cụ làm bộ toan bước ra cửa. Ông cứ đinh ninh Tống Kim Việt sẽ ngay lập tức chạy tới ngăn cản, nào ngờ ông đi gần tới cửa rồi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng ai chạy theo.

Bước chân ông chú năm khựng lại. Lý trí bảo ông rằng bây giờ phải giữ thể diện, cứ thế mà đi thẳng đừng ngoảnh đầu lại, nhưng trong lòng ông lại không nỡ.

Ông khó khăn lắm mới tỉnh lại, vừa mới đoàn tụ với con bé Việt Việt chưa được bao lâu. Nếu con bé đi thật, chẳng biết phải đợi đến ngày tháng năm nào mới được gặp lại nó nữa.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, ông cụ nghiến răng, làm ra vẻ bất chấp tất cả rồi quay người lại.

Chỉ thấy Tống Kim Việt đang khoanh tay trước ngực nhìn ông, vẻ mặt như muốn nói: Diễn đi, cháu đang chống mắt lên xem ông diễn đây.

Bà thím năm ngồi xuống cạnh Tống Kim Việt, vẻ mặt đầy lưu luyến nắm lấy tay cô.

"Việt Việt à, bà biết từ nhỏ cháu đã là đứa có chủ kiến. Nếu cháu đã muốn ra ngoài nhìn ngắm thế giới thì bà thím năm ủng hộ cháu."

"Nhưng cháu phải hứa với bà, hễ có thời gian rảnh là phải gọi điện thoại về nhà ngay, để ông bà được nghe giọng cháu, biết cháu đang ở đâu, sống có tốt không. Lần này cháu không được phép lừa bà nữa đâu đấy."

"Cháu biết bà thím năm thương cháu nhất mà. Bà yên tâm, có thời gian cháu sẽ gọi về nhà ngay."

Tống Kim Việt nghiêng đầu tựa vào vai bà thím năm, làm nũng y hệt như ngày xưa.

Ông chú năm thấy cảnh này thì hừ một tiếng đầy ghen tị.

Tống Kim Việt và bà thím năm nhìn nhau cười, sau đó cô đứng dậy đi đến bên cạnh đỡ ông chú năm ngồi xuống.

"Thôi mà, ông đừng giận nữa. Cháu có phải đi luôn không về đâu. Ông ngồi xuống cho hạ hỏa đã, để cháu đi rót cốc nước cho ông uống."

Dứt lời, Tống Kim Việt quay người đi rót cho hai ông bà mỗi người một bát nước linh tuyền.

Mấy bộ bát đĩa nồi niêu mà đám sói mắt trắng kia từng dùng đều bị cô đập vỡ, ném hết vào thùng rác rồi. Bộ đồ bếp mới này là do thím Mã Quế Phân vừa mua từ Cửa hàng bách hóa về.

Hôm nay ông chú năm và bà thím năm tốn không ít nước bọt để mắng chửi Lục Vệ Quốc, nên khi nhận bát nước Tống Kim Việt đưa, hai người đều ngửa cổ uống một hơi cạn sạch. Chẳng biết có phải ảo giác hay không mà sau khi uống xong bát nước này, cảm giác mệt mỏi trên người họ dường như tan biến hết.

Ông chú năm cảm thấy bây giờ ông còn dư sức đánh thêm mười gã Lục Vệ Quốc nữa!

Biết tin ngày kia Tống Kim Việt rời Thượng Hải, ông chú năm liền tức tốc về nhà một chuyến. Đã đến lúc giao lại những thứ mà đại ca để lại cho con bé rồi.

Bà thím năm thì kéo Tống Kim Việt đến Cửa hàng bách hóa, mua sắm túi lớn túi nhỏ, chỉ sợ Tống Kim Việt ở bên ngoài một thân một mình sẽ chịu thiệt thòi.

Mua đồ xong, hai người lại ghé qua Tiệm cơm quốc doanh mua vài món mang về, lúc về đến nhà thì mặt trời cũng đã xuống núi.

Về nhà chưa được bao lâu thì ông chú năm cũng quay lại, ông cho người chở hết giường và sô pha ở nhà mình qua đây.

Bà thím năm vốn thích không khí thiên nhiên núi rừng nên những năm qua hai ông bà vẫn sống ở vùng ngoại ô.

Nhưng hiện giờ tuổi tác đã cao, sống ở ngoại ô dù là đi mua sắm thường ngày hay đi khám bệnh đều bất tiện, dưới gối hai người lại không có con cái, vì thế Tống Kim Việt đã tốn không ít công sức mới thuyết phục được hai ông bà chuyển về nhà cổ họ Tống sống.

Sau khi chuyển toàn bộ đồ đạc vào trong nhà, căn nhà cổ vốn trống trải lạnh lẽo giờ đã có lại hơi người ấm áp.

Đợi người ngoài đi hết, ông chú năm mới thần bí bê từ trong tủ ra một chiếc rương.

"Việt Việt, đây là đồ ông ngoại cháu để lại. Nếu cháu đã quyết định rời khỏi Thượng Hải thì cũng đến lúc ông giao lại những thứ này cho cháu. Bất kể chính sách cấp trên có thay đổi thế nào, chỉ cần có những thứ này trong tay, đảm bảo sẽ không ai dám làm hại cháu."

Tống Kim Việt tò mò nhìn chiếc rương trước mặt. Dưới ánh mắt chăm chú của ông chú năm và bà thím năm, cô mở nắp rương ra.

Đập vào mắt cô là đầy một rương bằng khen và các loại ảnh chụp.

Tống Kim Việt cầm tấm ảnh trên cùng lên xem. Nhìn thấy gương mặt quen thuộc đứng cạnh ông ngoại, đồng tử cô co rụt lại, trong lòng dậy sóng mãi không yên.

"Năm xưa, ông ngoại cháu hưởng ứng lời kêu gọi, khi đất nước gặp khó khăn đã không chút do dự quyên góp một nửa gia sản. Những năm đầu, bất kể nơi nào gặp thiên tai hoạn nạn ông ấy đều dang tay giúp đỡ, những tấm ảnh này đều được chụp lại vào thời điểm đó."

"Còn cả đống giấy khen, bằng chứng nhận này nữa, đều là do cấp trên trao tặng cho ông ngoại cháu. Ông ấy chính là lứa Nhà tư bản đỏ đầu tiên được cấp trên biểu dương và công nhận!"

Ông chú năm giải thích lai lịch của những tấm ảnh và giấy chứng nhận này, sau đó vỗ vỗ vai Tống Kim Việt.

"Việt Việt à, cháu hãy giữ kỹ những thứ này. Mặc dù ông ngoại cháu đã mất nhiều năm, những công lao to lớn trước kia của ông ấy có thể dần bị người đời lãng quên, nhưng chỉ cần còn những thứ này thì sẽ không ai dám lấy vấn đề thân phận ra để làm khó dễ cháu."

"Hãy nhớ kỹ, cháu là con cháu của Nhà tư bản đỏ!"

Nhìn chồng bằng khen và ảnh chụp chất cao trước mặt, sống mũi Tống Kim Việt cay cay.

Hóa ra ông ngoại đã sớm trù tính, dọn sẵn con đường tương lai cho cô từ lâu rồi.

"Còn cuốn sổ tiết kiệm này cháu cầm lấy, coi như ông cho tiền cước điện thoại. Đến Kinh đô rồi, hễ rảnh rỗi là phải gọi về nhà, đừng có tiếc tiền điện thoại."

Ông chú năm dúi mạnh cuốn sổ tiết kiệm vào tay Tống Kim Việt. Nhìn con số ghi trên sổ, cô trố mắt ngạc nhiên.

Không phải chứ, nhà ai cho tiền điện thoại mà cho một lần tận năm vạn tệ thế này!!

Lục Vệ Quốc và Thẩm Vũ Nhu không chịu nổi các biện pháp nghiệp vụ thẩm vấn, cuối cùng cũng phải thú nhận chuyện quan hệ bất chính, đồng thời thừa nhận Lục Mạn Mạn là con riêng của hai người.

Ngay cả thân thế của Lục Quang Tông, Thẩm Vũ Nhu cũng thành thật khai báo.

Biết tin Lục Quang Tông là con hoang do Thẩm Vũ Nhu tư thông với gã đàn ông khác sinh ra, trước mắt Lục Vệ Quốc tối sầm lại, gã tức khí công tâm rồi lăn ra ngất xỉu ngay tại chỗ!

Mấy cây vàng thỏi kia được tìm thấy ngay trong bếp lò nhà họ, cộng thêm lá thư tố cáo cùng nhân chứng vật chứng đầy đủ, cuối cùng cả hai đều bị phán mười năm tù.

Tên trùm du côn Trương Bưu bị phán tù chung thân. Hóa ra hắn không chỉ lén lút mở sòng bạc, trộm cắp tài sản công dân mà còn cấu kết với đặc vụ của địch!

Đám đàn em còn lại tuy không biết chuyện Trương Bưu cấu kết với địch, nhưng cũng đã làm không ít chuyện trộm gà bắt chó, đánh nhau ẩu đả, cuối cùng mỗi tên lãnh án ba năm tù.

Mặc dù đám người này đều đã sa lưới pháp luật, nhưng vẫn không tìm lại được gia sản đã mất của nhà họ Tống.

Đám côn đồ dù bị đánh gãy cả răng vẫn một mực khẳng định kẻ dọn sạch tài sản nhà họ Tống là một nhóm người khác.

Các đồng chí Cảnh sát đành phải tiếp tục truy tìm tung tích "nhóm người khác" trong lời khai của bọn chúng, đồng thời hứa với Tống Kim Việt rằng khi nào có tin tức sẽ thông báo ngay.

Tống Kim Việt cũng chẳng để tâm lắm, vì cô chính là "nhóm người khác" mà đám côn đồ kia nhắc tới.

Về phần Lục Mạn Mạn và Lục Quang Tông, hai chị em bị phê bình giáo dục nghiêm khắc một trận. Vừa bước ra khỏi Đồn cảnh sát, cả hai đã bị người của Văn phòng Thanh niên Trí thức đưa đi.

Ban đầu Tống Kim Việt đăng ký cho chúng đi xuống nông thôn, nhưng kết quả do tư tưởng và hành vi không đoan chính, hai kẻ này bị chuyển sang diện hạ phóng đi lao động cải tạo.

Địa điểm thì không đổi, Lục Mạn Mạn đi Vân Nam, còn Lục Quang Tông đi Cam Túc.

Đi xuống nông thôn và bị hạ phóng đi cải tạo là hai loại thành phần hoàn toàn khác nhau. Thành phần khác nhau thì đến nơi đãi ngộ tự nhiên cũng một trời một vực.

Hừ, phen này cho hai kẻ vong ơn bội nghĩa đó mệt chết thì thôi!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc