Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Đợi đấy, tôi đi báo cảnh sát ngay đây!"
Năm xưa cụ Tống là người giàu nhất nhì cái đất Thượng Hải này, giờ nhà cửa bị trộm khuân sạch bách, thế này thì tổn thất biết bao nhiêu tiền của cho thấu?
Đau lòng, xót của, tiếc đứt từng khúc ruột!
Nhận được tin báo, các đồng chí cảnh sát lập tức theo người dân đến hiện trường.
Tống Kim Việt còn chưa kịp mở miệng thì mấy người hàng xóm vừa vào xem xét tình hình đã nhao nhao lên tiếng tranh phần.
"Đồng chí cảnh sát, các anh không biết đâu, tên trộm này nó dọn nhà họ Tống sạch như lau như ly ấy. Nào bàn, nào ghế, rồi cả sô pha, cái gì khuân được là nó khuân đi hết, chẳng chừa lại một mống nào!"
"Đúng đấy, đến cái nồi cái bát nó cũng đập nát bét cả ra. Nhà cụ Tống xưa nay ăn ở hiền lành, không biết kẻ nào lại có thâm thù đại hận với nhà họ thế không biết!"
Kẻ có "thâm thù đại hận" với nhà họ Tống - Tống Kim Việt - vội cúi gằm mặt xuống để che giấu biểu cảm trên mặt.
Khụ khụ, hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả thôi.
Sở dĩ cô đập nát nồi niêu xoong chảo không phải vì thù hằn gì với nhà họ Tống, mà chỉ đơn giản là ghê tởm vì những thứ đó từng được đám vô ơn kia sử dụng mà thôi.
"Cô Tống, cô phát hiện nhà có trộm từ lúc nào? Cô có nhìn thấy mặt mũi hay dáng người tên trộm không? Trong nhà còn ai khác không?"
Nghe hàng xóm kể lể xong, đồng chí cảnh sát quay sang hỏi đương sự Tống Kim Việt.
Tống Kim Việt lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào giải thích: "Cha tôi với dì Thẩm và hai con của dì ấy về nhà cũ họ Lục cúng tổ tiên rồi, nhà chỉ còn mỗi mình tôi. Lúc nãy tôi đói bụng nên ra ngoài ăn chút gì đó, ai ngờ về đến nơi thì thấy khóa cửa bị cạy tung, đồ đạc bên trong cũng bị dọn sạch trơn."
"Đồng chí cảnh sát, đồ đạc trong nhà đều là kỷ vật của ông bà ngoại và mẹ để lại cho tôi. Mỗi ngày nhìn thấy chúng, tôi cứ ngỡ như ông bà và mẹ vẫn luôn ở bên cạnh mình. Cầu xin các anh, các anh nhất định phải tìm lại giúp tôi, tôi xin các anh đấy."
Tống Kim Việt kích động nắm lấy cánh tay một nữ cảnh sát, ánh mắt đầy vẻ van lơn, cầu khẩn. Bộ dạng cô độc, bất lực của cô khiến ai nhìn vào cũng thấy xót xa.
Thím Trương và chị Lưu đưa tay quệt nước mắt, vẻ mặt đầy phẫn nộ bất bình.
"Đúng là mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng. Từ ngày Thẩm Vũ Nhu dắt díu hai đứa con riêng vào cửa, Lục Vệ Quốc càng ngày càng chẳng quan tâm gì đến Kim Việt. Giờ gã còn dám bỏ mặc con bé ở nhà một mình rồi dắt díu vợ kế với con riêng về quê cúng bái. Rốt cuộc ai mới là máu mủ ruột rà của gã đây?"
"Chứ còn gì nữa! Cũng may là Tiểu Việt nó ra ngoài ăn cơm, chứ nếu ở nhà mà đụng mặt mấy tên trộm thì hậu quả khôn lường!"
"Phải nói là Lục Vệ Quốc diễn kịch giỏi quá. Hồi vợ chồng cụ Tống với cô Vãn Tình còn sống, ai mà chẳng khen gã hiếu thuận, yêu vợ thương con. Nào ngờ cô Vãn Tình mới mất chưa đầy một tháng mà gã đã rước ngay mụ Thẩm Vũ Nhu cùng hai đứa của nợ về nhà. Đúng là biết người biết mặt nhưng không biết lòng."
"Tội nghiệp con bé Kim Việt, tám tuổi mất ông bà ngoại, mười tuổi mất mẹ, trên đời còn mỗi Lục Vệ Quốc là ruột thịt, thế mà gã nỡ đối xử với con bé như vậy. Ôi, đúng là nghiệp chướng mà."
"Tôi thấy gã ta ở rể lâu quá nên quên mất cái nhà này vốn mang họ Tống rồi!"
Hàng xóm láng giềng người một câu, kẻ một lời, thi nhau lên án gã đàn ông ăn "tuyệt hộ" Lục Vệ Quốc.
Nghe những lời bàn tán ấy thì đồng chí cảnh sát càng nhíu mày chặt hơn, ánh mắt nhìn Tống Kim Việt cũng thêm phần thương cảm.
"Cô Tống yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ dốc toàn lực, cố gắng sớm ngày bắt được kẻ gian để tìm lại tài sản đã mất cho cô."
"Đi thôi, giờ chúng ta vào hiện trường xem tên trộm có để lại dấu vết gì không."
Tống Kim Việt gật đầu, theo chân cảnh sát vào nhà, mấy người hàng xóm cũng tò mò bám gót theo sau.
Từ tầng một lên tầng hai, phòng nào cũng được kiểm tra kỹ lưỡng, đúng là đến một cọng lông cũng chẳng còn, cái gì vác đi được là mất sạch.
Khi đến trước cửa phòng ngủ của Lục Vệ Quốc và Thẩm Vũ Nhu, có người mắt tinh phát hiện trên sàn nhà dường như có vật gì đó, bèn nhanh chân chạy lại nhặt lên.
"Cái này là… quần lót?!"
Không chỉ phòng Lục Vệ Quốc và Thẩm Vũ Nhu, mà sàn phòng Lục Mạn Mạn và Lục Quang Tông cũng vương vãi vài cái quần lót.
Mọi người nhìn nhau, dở khóc dở cười.
Bảo tên trộm này có lương tâm cũng không đúng vì hắn đập nát cả nồi niêu người ta, nhưng bảo hắn thất đức thì hắn vẫn còn chừa lại cho gia chủ mấy cái quần lót để che thân…
Trong lúc mọi người đang xì xầm bàn tán thì nữ cảnh sát bước vào phòng Lục Mạn Mạn, lôi từ dưới đống quần lót ra một chiếc hộp.
"Cô Tống, cô có biết chiếc hộp này không?"
Tống Kim Việt liếc nhìn chiếc hộp trên tay đồng chí cảnh sát rồi gật đầu: "Tôi biết, hộp này là của Lục Mạn Mạn. Bình thường cô ta quý nó như vàng, ai đụng vào cũng không cho."
"Đồ đạc trong nhà bị trộm sạch cả rồi, chỉ còn sót lại mấy cái quần lót với chiếc hộp này. Cô Tống là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tống, chiếc hộp này theo lý nên giao lại cho cô."
Nhắc đến mấy cái quần lót, nữ cảnh sát cũng thấy hơi ngượng ngùng.
"Cái hộp này trông cũng đáng giá, thế mà không bị trộm mất nhỉ?"
“Tiểu Việt ơi, mau mở ra xem bên trong có gì đi."
Đám đông quần chúng thích hóng chuyện vội vàng hối thúc Tống Kim Việt mở hộp.
Dưới ánh mắt tò mò của mọi người, Tống Kim Việt mở nắp hộp ra. Bên trong là một xấp thư từ.
"Đây là chữ của Văn Trúc mà. Thảo nào lâu lắm rồi cháu không nhận được thư của anh ấy, hóa ra là Lục Mạn Mạn đã lén nhận thay cháu."
Tống Kim Việt tỏ vẻ vui mừng, vội vàng bóc một lá thư ra xem.
Nhưng vừa đọc nội dung trong thư, sắc mặt cô bỗng chốc trắng bệch. Chiếc hộp trên tay rơi "bộp" xuống đất, những lá thư bên trong văng ra tung tóe, rào rào rơi đầy sàn.
"Kim Việt, cháu sao thế? Có phải Văn Trúc gặp chuyện gì không?"
Hàng xóm đều biết Tống Kim Việt và Lý Văn Trúc có hôn ước từ bé, thấy cô biến sắc, ai cũng tưởng Lý Văn Trúc gặp nạn.
"Không… không thể nào, Văn Trúc sẽ không đối xử với cháu như thế. Anh ấy rõ ràng đã đính hôn với cháu, sao có thể cùng Lục Mạn Mạn…"
Tống Kim Việt nói nửa chừng rồi nghẹn lời, ôm mặt "khóc nấc" lên.
Hàng xóm thấy lạ bèn nhặt mấy lá thư dưới đất lên xem. Trong đó có thư Lý Văn Trúc gửi cho Lục Mạn Mạn, cũng có cả thư Lục Mạn Mạn viết xong mà chưa kịp gửi đi.
Đọc những lời lẽ ướt át, mùi mẫn trong thư, ai nấy đều nổi hết cả da gà da vịt vì ghê tởm.
"Lục Mạn Mạn thừa biết Tiểu Việt với thằng Văn Trúc có hôn ước từ nhỏ, thế mà còn cố tình lén lút câu dẫn chồng chưa cưới của người ta. Chuyện này… chuyện này đúng là không biết xấu hổ mà!"
"Đúng là mẹ nào con nấy, mụ Thẩm Vũ Nhu cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, khéo chuyện này cũng do mụ ta xúi giục chứ chẳng chơi."
"Thằng Văn Trúc mang tiếng là sinh viên đại học mà sao có thể làm ra cái trò đồi bại sau lưng người khác thế này? Đã không thích con bé Kim Việt thì từ hôn đi, bắt cá hai tay thế này hèn hạ quá!"
"Tiểu Việt ơi đừng buồn, cóc ba chân thì khó tìm chứ đàn ông hai chân thì đầy ra đấy. Loại đàn ông lăng nhăng, không đứng đắn như thằng Văn Trúc thì bỏ đi, hôm nào thím làm mối cho cháu mối khác ngon lành hơn!"
…
Sau ngày hôm nay, chuyện Lục Mạn Mạn quyến rũ chồng chưa cưới của chị gái coi như chắc chắn bị phanh phui. Tiếng lành đồn gần tiếng dữ đồn xa, sau này dù cô ta có đi đâu, hễ ai nhận ra cô ta thì sẽ nhớ ngay đến chuyện nhơ nhuốc này.
Cả đời này cô ta sẽ bị đóng đinh trên cây cột nhục nhã!
Đạt được mục đích, Tống Kim Việt sụt sịt mũi, vẻ mặt đầy cảm động: "Cháu cảm ơn các thím, các chị đã quan tâm. Cháu sẽ không vì những kẻ không xứng đáng mà đau lòng đâu ạ. Mấy hôm nữa cháu sẽ lên Kinh đô để hủy hôn."
"Thế mới phải chứ! Đợi khi nào cháu muốn lập gia đình thì thím sẽ giới thiệu cho đến chừng nào cháu ưng mới thôi!"
Bên ngoài cổng nhà họ Tống, mấy tên côn đồ được phái đến canh chừng Tống Kim Việt đang nghển cổ ngó vào trong.
"Sao mãi chưa thấy ra nhỉ? Rốt cuộc có bắt được trộm không?"
"Bọn trộm này gan to thật đấy, đến nhà họ Tống mà cũng dám khoắng sạch. So với bọn chúng thì mấy vụ cỏn con tụi mình làm trước đây chẳng thấm vào đâu."
Biết tin nhà họ Tống bị trộm, mấy tên côn đồ cũng tò mò hóng hớt. Thấy đám người Tống Kim Việt vào trong một lúc lâu chưa ra, bọn chúng sốt ruột không thôi.
Đúng lúc mấy tên này đang lầm bầm thì Tống Kim Việt cùng các đồng chí cảnh sát và hàng xóm bước từ phòng khách ra.
cảnh sát đang hỏi thăm xem người dân có thấy ai khả nghi không.
Nhắc đến chuyện này, thím Trương gật đầu lia lịa: "Đồng chí cảnh sát, hôm nay tôi có thấy mấy kẻ khả nghi cứ lượn lờ quanh đây thật. Giờ nghĩ lại hướng nhìn của bọn chúng… hình như là đang dòm ngó nhà họ Tống đấy!"
Sắc mặt đồng chí cảnh sát đanh lại, vội hỏi: "Ở đâu?"
"Ngay dưới gốc cây hòe già đằng trước kia kìa."
Vừa nói dứt câu thì mọi người cũng đi ra đến cổng nhà họ Tống. Thím Trương đang định chỉ tay cho cảnh sát xem thì chạm mặt ngay mấy tên côn đồ đang ngồi xổm dưới gốc cây hóng chuyện.
"Đồng chí cảnh sát, chính là mấy thằng đó, mau bắt lấy chúng nó!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)