Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dốc Hết Gia Sản Theo Chàng Trưởng Quan Lạnh Lùng Chương 12: Đăng Ký Cho Cả Nhà Xuống Nông Thôn

Cài Đặt

Chương 12: Đăng Ký Cho Cả Nhà Xuống Nông Thôn

Thím Trương vốn to mồm, bị thím ấy gào lên một tiếng như thế, mấy tên côn đồ kia cứ tưởng chuyện xấu mình làm lúc trước bị người ta phát hiện nên ba chân bốn cẳng bỏ chạy!

Trong mắt các đồng chí cảnh sát thì hành động này chính là có tật giật mình, thế nên các anh liền đuổi theo ngay lập tức.

"Đứng lại!"

"Bắt trộm! Mau bắt trộm, đừng để bọn chúng chạy thoát!"

Hàng xóm láng giềng chạy theo sau lưng cảnh sát, vừa chạy vừa chỉ tay vào mấy tên côn đồ phía trước mà hô hoán ầm ĩ.

Người đi đường nghe thấy tiếng tri hô cũng ra tay nghĩa hiệp, xúm vào giúp cảnh sát tóm gọn mấy gã thanh niên lêu lổng kia.

"Đồng chí cảnh sát, tôi… tôi… chúng tôi phạm lỗi gì chứ? Tại sao lại bắt chúng tôi?"

Mấy tên côn đồ bị đè nghiến xuống đất, cố ngóc đầu lên kêu oan.

Đúng là bọn chúng từng đi theo anh Bưu làm không ít chuyện trộm gà bắt chó, nhưng vụ trộm gần đây nhất cũng đã là chuyện của nửa năm trước rồi. Sóng gió qua lâu như vậy, sao tự dưng bây giờ lại bị bắt?

"Các anh làm gì thì tự trong lòng các anh rõ nhất! Khai mau, đồ đạc nhà họ Tống bị các anh giấu ở đâu rồi? Đồng bọn là ai? Còn không mau thành khẩn khai báo!"

Mấy tên côn đồ ngơ ngác nhìn nhau: "Hả? Đồng chí cảnh sát, trong chuyện này có hiểu lầm gì không vậy? Chúng tôi đâu có trộm đồ nhà họ Tống."

"Phì! Còn dám chối quanh! Chính mắt tôi nhìn thấy các anh lén lén lút lút ngồi xổm dưới gốc cây hòe già kia, mắt cứ nhìn chằm chằm vào nhà họ Tống. Không phải muốn trộm đồ thì là làm gì?"

Thím Trương lúc này cũng vừa đuổi tới nơi, thím ấy cắt ngang lời gã, khăng khăng cho rằng bọn chúng chính là kẻ trộm đồ nhà họ Tống.

"Cái lũ thất đức kia, còn không mau trả lại đồ cho người ta!"

"Không phải đâu, chúng tôi thật sự không trộm mà, chúng tôi chỉ đi ngang qua thôi. Đồng chí cảnh sát, các anh bắt nhầm người rồi, mau thả chúng tôi ra đi."

Nghe gã côn đồ chối bay chối biến, nữ cảnh sát cười khẩy một tiếng: "Đi ngang qua hả? Đừng tưởng tôi không biết tâm lý của các anh, chẳng phải là gây án xong rồi lén quay lại hiện trường, muốn đứng đó thưởng thức kiệt tác của mình hay sao?"

Trong cục vừa mới thẩm vấn một vụ án tương tự, cô rành tâm lý tội phạm lắm!

Mấy tên côn đồ: "?"

Oan uổng quá, chúng làm gì có cái gan đó??

Lần nào làm xong mấy chuyện trộm gà bắt chó, bọn chúng chẳng ba chân bốn cẳng trốn khỏi Thượng Hải ngay lập tức, đợi khi nào êm chuyện mới dám mò về.

Bảo bọn chúng gây án xong còn lén quay lại hiện trường để ngắm nghía chiến tích ư? Đồng chí cảnh sát ơi, chị thực sự đánh giá chúng tôi quá cao rồi!

"Đồng chí cảnh sát, chúng tôi oan thật mà. Cho dù có cho chúng tôi một trăm hai mươi lá gan thì chúng tôi cũng không dám ban ngày ban mặt đi trộm nhà người ta đâu."

"Đúng vậy đó đồng chí cảnh sát, chúng tôi thật sự chỉ đi ngang qua thôi, xin các anh các chị thả chúng tôi về đi."

Mấy tên côn đồ khóc không ra nước mắt. Ai mà ngờ được bọn chúng chỉ định đứng hóng hớt xem kịch vui, kết quả lại biến mình thành nhân vật chính trong vở kịch ấy chứ.

Tuy bọn chúng không trộm đồ nhà họ Tống, nhưng quả thực đã làm không ít chuyện phạm pháp khác, giờ nghe nói phải về đồn cảnh sát thì trong lòng hoảng sợ tột độ.

"Bớt nói nhảm, có oan hay không thì theo chúng tôi về đồn rồi sẽ rõ."

Mặc kệ mấy gã côn đồ giải thích thế nào, các đồng chí cảnh sát vẫn kiên quyết giải bọn chúng về đồn để thẩm vấn.

"Cô Tống yên tâm, chúng tôi sẽ thẩm vấn bọn chúng càng sớm càng tốt, cố gắng sớm tìm lại số đồ đạc bị mất cho cô."

Tống Kim Việt bày ra vẻ mặt vô cùng cảm kích: "Vậy thì phiền các đồng chí quá. Sổ hộ khẩu của nhà chúng tôi vẫn còn nằm trong mấy cái tủ bị lấy đi kia. Hai ngày nữa tôi phải rút tiền đi Kinh đô tìm vị hôn phu để hủy hôn, thật sự là đang cần gấp lắm."

Nữ cảnh sát nghe vậy liền nói ngay: "Chuyện này dễ thôi, nếu cô đang cần dùng hộ khẩu gấp thì bây giờ có thể theo tôi về cục làm lại một cái."

"Thật sao?" Tống Kim Việt đợi chính là câu nói này, cô kích động nắm lấy tay nữ cảnh sát: "Đồng chí cảnh sát, chị tốt quá, thật sự cảm ơn chị nhiều lắm!"

Cuối cùng, Tống Kim Việt đi theo các đồng chí cảnh sát áp giải mấy tên côn đồ kia về đồn, thuận tiện làm lại sổ hộ khẩu.

"Chào đồng chí, tôi muốn đăng ký xuống nông thôn."

Tống Kim Việt vừa bước vào văn phòng đã dõng dạc mở lời.

Người phụ trách công tác thanh niên xung phong là một nữ cán bộ khoảng hơn bốn mươi tuổi. Mắt kính của bà ấy bị rơi mất một con ốc vít, lúc Tống Kim Việt đến thì bà ấy đang loay hoay lắp lại gọng kính.

Nghe thấy lời Tống Kim Việt, bà vội vàng đặt kính mắt sang một bên, ngẩng đầu nhìn cô với nụ cười niềm nở.

"Chào đồng chí, mời ngồi, mời ngồi. Cô muốn đi đâu? Để tôi đăng ký cho!"

Thái độ của nữ cán bộ vô cùng nhiệt tình. Thời buổi này, rất nhiều người không muốn xuống nông thôn, phải năm lần bảy lượt vận động mới chịu đi, thậm chí phải dùng biện pháp cưỡng chế.

Người chủ động tìm đến tận nơi để đăng ký như Tống Kim Việt quả thực là hiếm có khó tìm!

"Cả nhà bốn người chúng tôi đăng ký đi riêng lẻ. Tôi đi Vân Nam, em trai tôi đi Cam Túc, cha tôi đi Tây Tạng, còn mẹ tôi đi Bắc Đại Hoang!"

Nghe cô liệt kê bốn địa danh này, nữ cán bộ suýt chút nữa thì rớt cả hàm. Đây đều là những nơi có môi trường khắc nghiệt, điều kiện sống thiếu thốn, lại còn phải lao động quá sức!

"Đồng chí à, cô chắc chắn là cả nhà muốn chia nhau ra đi, mà lại còn chọn đúng bốn nơi này chứ?"

Nữ cán bộ phải hỏi đi hỏi lại để xác nhận. Vì cận thị nặng nên bà phải nheo mắt lại thành một đường chỉ, cố gắng nhìn kỹ biểu cảm trên gương mặt Tống Kim Việt.

Tống Kim Việt gật đầu dứt khoát, không chút do dự: "Thưa cán bộ, tôi chắc chắn!"

"Đồng chí nhỏ à, hay là cô cân nhắc Hắc Long Giang thử xem? Ở đó trồng trọt nhiều, thời gian nghỉ đông lại dài, một năm có đến năm tháng được ở trong nhà tránh rét, so với mấy chỗ kia thì nhàn hạ hơn nhiều đấy."

Thấy tư tưởng giác ngộ của Tống Kim Việt cao như vậy, lại là một cô gái trông có vẻ yếu đuối, nữ cán bộ không kìm được lòng bèn tốt bụng nhắc nhở thêm một câu.

Từ Thượng Hải mà đi đến mấy nông trường ở tuốt dưới Vân Nam, chỉ riêng ngồi xe đi đường thôi cũng đã mất mấy ngày trời hành xác rồi. Chưa kể ở đó đường núi quanh co, muỗi mòng rắn rết nhiều vô kể, ăn không ngon ngủ không yên, ngày nào cũng làm quần quật không hết việc. Rất nhiều thanh niên trai tráng đến đó còn mệt tới mức khóc cha gọi mẹ, nói gì đến phận nữ nhi chân yếu tay mềm.

Không chỉ Vân Nam, mà cả Cam Túc, Tây Tạng hay Bắc Đại Hoang mà cô gái nhỏ này vừa nhắc tới, chỗ nào chẳng là cơn ác mộng của thanh niên trí thức?

Sao tự dưng lại đâm đầu vào bốn cái "tử địa" này cơ chứ!

Tống Kim Việt vỗ ngực, vẻ mặt đầy kiên định nói: "Không sao đâu ạ, tôi và người nhà đều không sợ khổ. Lãnh đạo đã dạy rồi, thanh niên có chí thì nên đi đến những nơi Tổ quốc cần nhất. Nông thôn là một vùng trời bao la rộng lớn, đến đó chúng tôi mới có thể thỏa sức cống hiến."

"Tôi và em trai đã ngoắc tay thề hẹn rồi, quyết không ở lại thành phố lãng phí thanh xuân. Sau này nông thôn chính là nhà, chúng tôi muốn đến đó rèn đôi tay chai sạn, luyện một trái tim hồng, nguyện làm người nông dân xã hội chủ nghĩa cả đời!"

"Cha mẹ tôi tuy tuổi đã cao, nhưng cũng muốn góp một phần sức lực vào công cuộc lên núi xuống làng xây dựng nông thôn mới. Đúng như câu nói: Người lao động là viên gạch, cần ở đâu thì chuyển đến đó mà!"

Dứt lời, nữ cán bộ không kìm được mà vỗ tay tán thưởng rào rào.

"Nói hay lắm! Tuổi còn trẻ mà đã có giác ngộ cao như thế này, thật sự quá hiếm thấy. Cô mang theo hộ khẩu chưa? Để tôi làm thủ tục cho cả nhà cô xuống nông thôn ngay!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc