Đổng Thịnh Phong bước tới, một tay xách túi, một tay đút túi quần: “Về nhà thì cô phải làm bạn cùng phòng với tôi, để tôi ở bên cạnh bảo vệ cô.”
Thôi Hòa lùi lại hai bước, lặng lẽ đứng cách đó không xa, không lên tiếng.
Khương Khải nhìn Thôi Hòa một cái, rồi chuyển ánh mắt sang Đổng Thịnh Phong. Dù là phụ nữ nhưng cô ấy cao ít nhất 1m72, mái tóc ngắn cùng đường nét ngũ quan thiên về vẻ điển trai trung tính. Nếu đầu tư ăn mặc và trang điểm thêm một chút, chợt nhìn qua rất dễ nhầm là nam giới.
Khương Khải chợt như hiểu ra điều gì, lộ vẻ hơi ngỡ ngàng.
Đổng Thịnh Phong thấy cô đã hiểu, liền mỉm cười tán thưởng: “Không chỉ trong một tháng tới chúng ta phải làm bạn cùng phòng, mà sau khi lên tàu, tôi cũng cần phải ở bên cạnh bảo vệ cô, thuận tiện hỗ trợ truyền tin tức. Cho nên chúng ta cần một mối quan hệ hợp lý: giả làm chị em, bạn thân hay người yêu? Cô chọn một đi.”
Khương Khải: “……” Người yêu gì chứ……
Đổng Thịnh Phong hơi nghiêng đầu: “Cô cũng có thể chọn Thôi Hòa, giả làm anh em, người yêu hoặc thậm chí là vợ chồng với anh ấy cũng được.”
Khương Khải: “…… Thế thì không cần đâu ạ.”
Để nhập vai các người chơi cho tốt, trong cuộc họp vừa rồi đã thống nhất rằng mỗi người họ nên tìm đối tượng thế thân có những đặc điểm tương đồng với mình nhất, bao gồm chiều cao, vóc dáng, đường nét cơ thể.
Vì vậy, không thể có chuyện nam giả làm người chơi nữ hay nữ giả làm người chơi nam, điều đó quá dễ lộ tẩy.
Nói cách khác, Khương Khải chọn ai lúc này thì sẽ phải đóng cùng một kịch bản với người đó xuyên suốt hành trình.
Cô gãi gãi đầu: “Vậy vẫn là cô đi…… Làm bạn thân, tri kỷ vậy.”
Như đã đoán trước được sự lựa chọn của cô, Thôi Hòa gật đầu: “Vậy tôi xin phép đi trước, hẹn ngày mai gặp.”
Đổng Thịnh Phong vẫy tay với anh ấy, rồi cười khoác vai Khương Khải: “Được rồi, hình tượng chi tiết sau này sẽ điều chỉnh thêm, còn tối nay chúng ta hãy bồi dưỡng sự ăn ý của bạn thân trước nhé.”
Bồi dưỡng thế nào?
Khương Khải nhanh chóng biết được câu trả lời.
Khương Khải từng nghĩ như vậy, nhưng sau khi tắt đèn nằm trên giường, nghe rõ tiếng thở của một người khác cách đó không xa, cô lại cảm thấy rất không tự nhiên.
Trong phút chốc, cô như lại trở về toa xe chật chội phức tạp kia, nghe tiếng tàu hỏa chạy xình xịch, hít thở không khí nồng nặc mùi uế tạp.
Trong bóng tối âm u, vô số người thì thào bàn tán, tiếng thở đục ngầu vang lên dồn dập, những ánh mắt xem xét và hả hê từ bốn phương tám hướng đổ dồn về phía cô.
Một ông lão mặc đồng phục Trưởng tàu từng bước tiến lại gần, cười dữ tợn tóm lấy cô: “Tốt lắm, chính là mày, con chuột hôi hám không mua vé!”
Lão ta giật phăng cửa xe, ném Khương Khải ra ngoài.
Cơ thể…… không thể cử động!
Khương Khải trừng to mắt. Không, cô không thể chết, cô không muốn chết!
Thế nhưng cô vẫn rơi xuống vực sâu, đoàn tàu sơn xanh nhanh chóng lao xa khỏi tầm mắt, bên tai chỉ còn lại tiếng gió rít gào……
“Khương Khải!” Một bóng người lao ra khỏi đoàn tàu, như xé gió lao theo cô tựa sao băng, một bàn tay thon dài nỗ lực vươn ra muốn chộp lấy cô……
……
“Khương Khải! Khương Khải!”
Tiếng một người phụ nữ gọi vang lên bên tai, có người nhẹ nhàng lay vai cô.
Khương Khải giật mình tỉnh giấc, phản xạ cơ thể còn nhanh hơn cả não bộ, cô lập tức tung một chưởng nhằm thẳng vào yết hầu đối phương.
Đổng Thịnh Phong vội vàng giơ tay đỡ lấy. Một tiếng “bốp” vang lên, cơn đau trên tay truyền đến khiến Khương Khải bừng tỉnh hẳn.
Cô mở mắt ra, nhìn rõ người đứng bên mép giường chính là Đổng Thịnh Phong.
Đổng Thịnh Phong vẻ mặt ngạc nhiên: “Gặp ác mộng à? Suýt nữa thì cổ tôi bị cô đánh nát rồi đấy, không ngờ phản ứng của cô nhanh mà sức lại mạnh thế.”
Khương Khải ngơ ngác nhìn cô ấy, theo bản năng đưa tay lau đống mồ hôi trên trán. Đầy một bàn tay là nước.
Là mồ hôi.
Cô thẫn thờ nhìn bàn tay đẫm mồ hôi của mình, gắng gượng ngồi dậy thở dốc từng hơi ngắn.
Trong giấc mơ, lúc cô bị ném khỏi đoàn tàu, người nhảy theo ra ngoài kia là ai? Tại sao cô lại chẳng có chút ấn tượng nào?
Kiếp trước, cô chỉ ở trên tàu hơn mười ngày, cộng thêm thời gian trải qua ba phó bản, tính ra tổng cộng cũng chỉ vài tháng. Cô nhớ rõ mình luôn đơn đả độc đấu, không hề qua lại với ai vì sợ lộ thân phận.
Cô lẽ ra không thể quen biết ai, vậy mà người đó lại gọi đúng tên thật của cô, thậm chí vì cứu cô mà lao ra khỏi đoàn tàu.
Cô có thể quen biết một người như vậy sao?
Khương Khải ôm lấy trán. Hình như…… cô đã quên mất điều gì đó rất quan trọng.
Đổng Thịnh Phong nhíu mày nhìn cô: “Tình trạng của cô hình như không ổn lắm, có cần gọi bác sĩ không?”
Khương Khải thấp giọng: “Không cần đâu, tôi chỉ mơ thấy vài chuyện không hay thôi.”
Cô bước chân loạng choạng xuống giường đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Dòng nước lạnh ngắt tạt lên mặt giúp cảm xúc của cô dần lắng xuống.
Cô nhìn mình trong gương, gương mặt chưa bị trò chơi sinh tồn tàn phá, đong đầy sức sống trẻ trung, thậm chí có phần ngây thơ non nớt, thế nhưng trong đôi mắt lúc này lại phủ đầy muộn phiền cùng khiếp sợ.
Cô ấn nhẹ huyệt thái dương.
Ký ức trong mơ là thật sao? Nếu cô thật sự từng quên điều gì đó, vậy ký ức hiện tại của cô liệu có còn đáng tin?
Cô nhắm mắt lại, rà soát lại toàn bộ những gì đã trải qua ở kiếp trước một lần nữa. Mọi thứ đều chân thật như vậy, chắc là không sai đâu.
……
Ba phút sau, Khương Khải bước ra khỏi nhà vệ sinh, cảm xúc đã lấy lại ổn định.
Đổng Thịnh Phong đánh giá cô từ trên xuống dưới: “Ổn chứ?”
“Tôi không sao.”
“Bây giờ tôi mới tin là cô từng trải qua những trò chơi sinh tồn đó thật.”
Khương Khải hỏi: “Vậy ra trước đây cô luôn nghi ngờ tôi nói dối sao?”
Đổng Thịnh Phong lắc đầu: “Vì cô thể hiện quá bình tĩnh. Một người sống bình thường hơn hai mươi năm, đùng một cái bị lôi xuống địa ngục mấy tháng, sau khi trở về lại không khóc không quấy, không phát tiết không than khổ, cứ như đang kể chuyện của ai khác ấy, thành ra rất thiếu cảm giác chân thực. Giờ thì nhìn tự nhiên hơn rồi đấy.”
Khương Khải cười khổ. Trải qua sinh tử bao nhiêu lần như thế, dù có yếu đuối hay thích than vắn thở dài đến đâu thì cũng luyện thành sắt đá rồi.
“Thời gian còn sớm, ăn chút gì đã.”
……
Ăn sáng xong, còn khá lâu mới tới 8 giờ, Khương Khải liền cùng Đổng Thịnh Phong tập luyện. Hiện tại thể chất của cô vẫn còn quá yếu, hoàn toàn là một kẻ "máu giấy", mới vận động vài cái đã thở hồng hộc.
Đổng Thịnh Phong rất ngạc nhiên: “Không lý nào chứ, vừa nãy lúc giật mình tỉnh dậy cô ra chiêu tấn công tôi trông cũng 'ra gì và này nọ' lắm mà.”
Khương Khải lau mồ hôi: “Chắc là phản ứng bộc phát trong trạng thái hoảng loạn thôi.”
Đổng Thịnh Phong vẫn chưa tin lắm: “Ở 'kiếp trước', cô thật sự không phải cao thủ sao?”
Khương Khải lắc đầu: “Trầy trật mấy tháng cũng chỉ gọi là biết múa may gậy gộc một chút, sống sót được hoàn toàn nhờ may mắn với khả năng ẩn nấp chịu đựng thôi.”
Đổng Thịnh Phong nhìn cô từ trên xuống dưới rồi vỗ vai: “Không sao, luyện với chị đây, đảm bảo biến cô thành cao thủ.”
“Vậy cảm ơn cô trước nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)