Ba phút sau, trong phòng làm việc, Khương Khải ngồi ở một bên bàn làm việc, tay cầm bút vẽ ra hình dáng của giao diện người chơi trên giấy.
Thôi Hòa và Đổng Thịnh Phong ngồi đối diện, Chương Chính Thiên cũng ngồi dự thinh bên cạnh.
“Mỗi một người chơi đều có một giao diện người chơi. Vào khoảnh khắc người chơi chết đi, giao diện người chơi sẽ lóe lên rồi biến mất. Trong mắt người bình thường, đó là việc sau khi người này chết thì trên người đột nhiên phát ra một luồng sáng, đồng thời các đồ vật trong ba lô người chơi hầu như sẽ rơi ra ngoài.
“Chúng ta phải nắm bắt chính khoảnh khắc này để kịp thời bắt lấy luồng sáng đó. Chỉ cần chậm một chút thôi là giao diện người chơi sẽ biến mất.”
Khương Khải vẽ một ảnh đại diện ở góc trên bên trái giao diện: “Góc trên bên trái giao diện sẽ có một hình người, đó là ảnh nửa người của người chơi. Lúc đó tôi vô tình ghé mặt mình vào đúng vị trí ảnh đại diện trên giao diện này, ngay sau đó, giao diện liền dung hợp vào khuôn mặt tôi và đi vào trong đầu tôi.”
Thôi Hòa hỏi: “Nếu là luồng sáng lóe lên rồi biến mất thì làm sao xác định được góc trên bên trái là ở đâu?”
Khương Khải lắc đầu: “Tôi cũng chỉ mới có một lần kinh nghiệm cướp đoạt giao diện nên cũng không rõ lắm, có thể là thử vận may thôi. Đề xuất của tôi là nên để một vài người cướp đoạt giao diện trước để trở thành người chơi. Bởi vì dưới góc nhìn của người chơi, giao diện của người chơi khác sẽ tương đối rõ ràng. Như vậy những người trở thành người chơi trước có thể hỗ trợ những người khác bắt giữ giao diện.”
Cả ba người đều gật đầu, quả thực nên làm như vậy.
Khương Khải nói tiếp: “Vì chúng ta cần chọn ra một ngàn người từ trong mười vạn người chơi để cướp đoạt thân phận, cho nên việc lựa chọn một ngàn người này tương đối mấu chốt.
“Trên ‘Đoàn Tàu Vô Hạn’ tổng cộng có năm loại toa tàu, lần lượt là toa VIP, toa hạng nhất, toa hạng nhì, toa hạng ba và toa hạng tư. Nói một cách đại khái thì toa VIP là phòng giường nằm bốn người, số lượng hành khách ở toa này chiếm khoảng 0,5% tổng số người. Toa hạng nhất là không gian lớn có giường riêng (nhiều giường trong 1 toa), chiếm khoảng 5%. Toa hạng nhì là ghế mềm tương đối thoải mái và rộng rãi. Toa hạng ba là ghế cứng chật hẹp. Toa hạng tư là không có ghế.
“Vị trí chỗ ngồi này một mặt là do lượng vật tư mang theo của tân thủ khi mới lên tàu quyết định, mặt khác là do sự chém giết và thu hoạch từ phó bản trước quyết định. Cho nên thông thường mà nói, những người có thể vào toa VIP đều có vài phần bản lĩnh, Trưởng tàu cũng sẽ tương đối chú ý. Những người như vậy không dễ giả mạo. Tôi đề xuất nên tìm những người chơi ở toa hạng nhì, hạng ba và hạng tư làm mục tiêu của chúng ta.
“Tuy nhiên, các đồng chí của chúng ta sau khi lên tàu không phải là để đi nộp mạng, nên không thể nào cứ thể hiện ra sự vô năng thực sự được. Do đó cũng không thể chọn những đối tượng quá mức yếu đuối, hèn nhát, bất tài để cướp đoạt, nếu không sự chuyển biến về sau quá lớn sẽ khó giải thích.”
Chương Chính Thiên nói tiếp: “Điều này đòi hỏi chúng ta phải quan sát các người chơi một thời gian trước để tiến hành sàng lọc.”
Ông nói bằng giọng điệu rất lạnh khốc, giống như không phải đang chọn mục tiêu săn bắn mà là đang lựa chọn củ cải thích hợp cho từng cái hố vậy.
Nhưng ba người Khương Khải đối với điều này đều không có bất kỳ ý kiến gì.
Người chơi giáng lâm xuống thế giới của họ chính là kẻ ngoại lai, là kẻ xâm lược. Đây là đại sự liên quan đến sinh tử tồn vong, nhân từ với người chơi chính là tàn nhẫn với người nhà mình.
Khương Khải nói tiếp: “Còn một điều nữa, chúng ta muốn trà trộn ngàn người vào, cơ số hành khách càng lớn thì chúng ta càng khó bị phát hiện. Cho nên chúng ta phải cố gắng hết sức bảo đảm những người chơi này sống sót lâu hơn một chút ở phó bản này, như vậy thì không thể để lộ manh mối hay xảy ra tình huống phải diệt vong diện rộng.
“Thế nên khi chọn người, tốt nhất là tìm những kẻ độc hành. Hơn nữa lúc chúng ta bắt giữ hoặc tiêu diệt đối phương để cướp đoạt giao diện thì tuyệt đối không được để các người chơi khác chú ý tới.”
…
Cuộc họp này kéo dài rất lâu, ban đầu chỉ có bốn người tham dự, nhưng về sau ngày càng có nhiều người tham gia.
Trong đó bao gồm đồng đội của hai người Thôi Hòa, Đổng Thịnh Phong, cùng với các tinh anh được tuyển chọn từ khắp nơi trên cả nước, những người sắp sửa tham gia vào công cuộc thay thế thân phận các người chơi.
Khi người thứ năm bước vào, Khương Khải đã đeo lại chiếc mặt nạ người chơi, biến thành một khuôn mặt tầm thường, khiến cả Thôi Hòa lẫn Đổng Thịnh Phong đều ngẩn ngơ ngạc nhiên.
Cô rất khiêm nhường ngồi ở một bên, trông như thể chỉ là một đặc phái viên nào đó. Sau đó cô hầu như không phát biểu gì, phần lớn thời gian đều cúi đầu xem hồ sơ, đối chiếu thông tin tài liệu với từng người.
Những tinh anh này hầu như ai cũng xuất thân từ quân ngũ: Có người còn đang tại ngũ, tỏa ra khí chất quân nhân đậm nét. Có người đã chuyển ngành nhiều năm, trông lão luyện từng trải như "cáo già"; lại có người chuyên làm công tác nằm vùng, việc nhập vai một người chơi đối với họ hoàn toàn nằm trong tầm tay.
Bên cạnh họ, đại diện của lực lượng hậu cần… những người phụ trách theo dõi, sàng lọc, phác họa tâm lý và tính cách của người chơi cũng tham gia cuộc họp.
So với cuộc họp lớn ngày hôm qua, những người tham dự hôm nay đều là thành viên cốt cán nắm giữ cơ mật, nội dung thảo luận cũng thuộc hàng mật thiết nhất.
Bởi số lượng nhân sự tham gia ngày một đông, phòng họp buộc phải đổi sang phòng lớn hơn, kế hoạch cũng được xây dựng ngày càng tỉ mỉ và chi tiết.
Khương Khải gần như dành trọn cả ngày ở trong phòng họp. Chương Chính Thiên tuy có bảo cô đi nghỉ ngơi nhưng cô đã từ chối.
Dù không cần cô bổ sung thêm manh mối nào nữa nhưng sự việc hệ trọng thế này, cho dù là vì bản thân mình, cô cũng phải nắm rõ kế hoạch cùng hành động của họ.
Thoắt cái đã đến buổi tối, mọi người giải tán. Về cơ bản, ai nấy đều được phân công đến một nơi nào đó ở Xuân Thành, ngụy trang thành cư dân bản địa để sinh sống.
Chương Chính Thiên gọi Khương Khải lại: “Tiểu Khương, ngày mai cô có muốn về nhà mình không?”
“Nếu được thì tốt quá ạ, tôi cũng muốn tiếp xúc gần hơn với các người chơi.”
Tên người chơi mà cô cướp đoạt thân phận ở kiếp trước cũng chính là kẻ đã thuê phòng ở ngay cạnh nhà cô.
Giờ đây, khu chung cư đó cùng những địa điểm tương tự đã được phía chính quyền giăng bẫy hoàn hảo, bố trí rất nhiều lực lượng của phe ta, chỉ chờ người chơi tự chui đầu vào lưới.
Chương Chính Thiên nói: “Vì an toàn của cô, đương nhiên ở lại bộ chỉ huy là tốt nhất. Nhưng nếu cô thật sự muốn về thì cũng không phải là không được, với điều kiện cô phải đồng ý một việc.”
“Việc gì ạ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)