Thẩm Linh Chu ngủ đủ giấc, đã là hơn một canh giờ, trời đã tối đen.
Tiểu cô nương ở trên giường giật giật, không mở mắt, đầu tiên là dùng cánh tay nhỏ duỗi thắt lưng bị mỏi, sau đó vểnh chân ngắn nghiêng sang bên cạnh, trở mình một cái, người liền lật qua.
Lăn hai vòng trên giường, lại nằm úp sấp trong chốc lát, lúc này mới mở mắt ra.
Trong phòng đã đốt đèn, ánh nến đung đưa, một phòng lờ mờ.
Thẩm Linh Chu khẽ thở dài. Thật là nhớ những ngày có điện.
"Cô nương, ngài tỉnh rồi à?" Tùng Lam nghe được động tĩnh, đi vào.
Thấy Thẩm Linh Chu nghiêng mặt nằm sấp ở đó, trừng mắt há hốc mồm ngẩn người.
Tùng Lam tiến lên ôm nàng dịu dàng, sờ sờ lưng, không có đổ mồ hôi, lại theo thói quen dán lên khuôn mặt nhỏ nhắn, cảm thụ nhiệt độ một chút.
Thấy mọi thứ đều ổn, Tùng Lam yên lòng, đặt nàng ở bên giường mang giày cho nàng: "Cô nương có đói không?"
Thẩm Linh Chu sờ sờ bụng, gật gật đầu: "Đói, Chu Chu ăn cơm cơm."
Nàng cũng không biết chuyện gì xảy ra, rõ ràng thân thể nhỏ như vậy, ăn cũng không ít, nhưng luôn đói.
"Được, cô nương ăn cơm." Tùng Lam ôm Thẩm Linh Chu đi ra ngoài.
Tùng Lam đặt tiểu cô nương lên giường, từ trong hộp cơm bưng ra một chén mì nước trong, đặt lên bàn nhỏ.
Vẻ mặt Tùng Lam áy náy: "Cô nương, nô tỳ hôm nay đi trễ, phòng bếp chỉ còn mì."
Thẩm Linh Chu nhìn chén mì ngay cả một cái lá rau xanh cũng không có, thầm nghĩ đây đâu phải là do Tùng Lam đi trễ.
Đây rõ ràng là hậu quả trực tiếp do việc hôm nay Ngũ công tử bị đánh, Trân Châu bị phạt.
Một người là tiểu nhi tử bảo bối của Trịnh phu nhân, một người là đại nha hoàn thiếp thân của bà, cùng ngày đều bởi vì Thẩm Linh Chu mà bị trách phạt.
Với tâm tư ác độc của Trịnh phu nhân, nếu bà cái gì cũng không làm, ngược lại rất ngạc nhiên.
Có lẽ Trịnh phu nhân là tính chuẩn, dựa theo tính tình ôn hòa ngày thường nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện của Tùng Lam, trong thời gian ngắn nàng chẳng những sẽ không đi cáo trạng, hơn nữa cũng sẽ đến gặp bà.
Cho nên, lúc này mới trắng trợn, cắt xén thức ăn thành như vậy.
Nghĩ đến mấy ngày trước còn ăn đùi gà xốp, thịt viên kho tàu, tôm nõn bóc vỏ, sườn hấp, sủi cảo tôm..., Thẩm Linh Chu nuốt nước miếng.
"Cô nương, nô tỳ lại vào phòng bếp xem một chút." Tùng Lam thấy tiểu cô nương ngồi ở đó nhìn sợi mì ngẩn người, vẻ mặt tự trách, đưa tay muốn cất mì lại.
Người ta muốn thành tâm gây khó dễ, đi nhiều lần cũng vô dụng.
Thẩm Linh Chu không muốn để cho Tùng Lam khó xử, nhếch miệng nhỏ nở nở nụ cười, vỗ vỗ bàn tay mập mạp, ngữ khí vui vẻ: "Chu Chu ăn mì mì! Ăn mì mì!"
Thẩm Linh Chu dùng tay mập nhặt đũa lên, lúc này mới phát hiện ra một vấn đề.
Mì chỉ có một chén, Tùng Lam không có ăn.
Tiểu Chu Chu người nhỏ, bụng nhỏ, cho dù có thể ăn nữa, mỗi ngày chiếu theo phân lượng người lớn nấu đồ ăn, nàng cũng ăn không hết.
Tùng Lam một mình bao tất cả sự vụ lớn nhỏ bên cạnh Tiểu Chu Chu, chiếu cố tỉ mỉ.
Ninh lão phu nhân sớm đến tiểu viện, thấy Tùng Lam đối với Thẩm Linh Chu tận tâm tận lực, liền lên tiếng, nói nàng không cần đến phòng bếp nhận đồ ăn của hạ nhân, cô nương của nàng ăn thừa liền thưởng nàng.
Ngày thường ngược lại cũng tốt, theo phần lệ, hai mặn hai chay một canh, cộng thêm món chính, cùng điểm tâm.
Tùng Lam tuân thủ tôn ti, cũng không ăn cùng Tiểu Chu Chu, mỗi lần đều phải chờ nàng ăn xong, Tùng Lam mới có thể động đũa.
Cho dù sau khi Thẩm Linh Châu tới, nhiều lần mời "Tùng Tùng ăn", "Tùng Tùng ăn", Tùng Lam vẫn là cẩn thận giữ bổn phận, không vượt quá khuôn phép.
Không nói đến ăn trước ăn sau, chỉ riêng phần cơm này, cũng đủ cho hai người Thẩm Linh Chu và Tùng Lam ăn đến bụng no eo tròn.
Nhưng hôm nay, chỉ có một bát mì này, mà vừa nhìn đã biết, phân lượng là cố ý giảm bớt.
Thẩm Linh Chu cầm đũa ở quấy quấy trong chén, cảm thấy chỉ có mấy cọng này, một mình nàng đều có thể ăn hết.
Nhưng nếu nàng ăn hết, Tùng Lam liền không có cái để ăn.
Không được không được, nàng là tiểu hài tử, bụng nhỏ, đói một bữa không quan trọng.
Nhưng Tùng Lam lớn như vậy, lại phải giặt quần áo thêu hoa, lại phải chăm sóc nàng, không thể đói được.
Nhưng nếu nàng không ăn, Tùng Lam lại khổ sở, cảm thấy là bởi vì đồ ăn không tốt nàng mới không ăn.
Haiz, thật khó làm.
Thấy Thẩm Linh Chu cầm đũa nửa ngày không gắp một sợi, Tùng Lam tiến lên: "Cô nương, muốn nô tỳ đút không?"
Thẩm Linh Chu lắc lắc đầu, buông đũa xuống, bò xuống giường, phốc phốc chạy đến tủ ôm một cái bát rỗng, lại bò trở lại trên giường.
Đặt bát rỗng xuống, nàng cố gắng cầm đũa chia mì: "Mì nhiều, Tùng Tùng ăn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










