Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đoàn Sủng Tiểu Trà Xanh Ba Tuổi Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Sắc mặt Ninh Dịch Trì trầm xuống, nhìn tiểu cô nương ngốc nghếch nhe răng cười với hắn, lạnh giọng mở miệng: "Vật nhỏ, về sau không được hôn ta."

Lão già, ta không hôn ngươi, ngươi sẽ phát điên giết người a!

Thẩm Linh Chu âm thầm oán hận, nhưng trên mặt vẫn ngây ngốc cười ngây ngô: "Hôn ca ca."

Nói xong chu môi lại tiến về phía trước.

Ninh Dịch Trì dùng một ngón tay đặt lên trán tiểu cô nương, ngăn cản nàng đi tới: "Không được hôn."

Không hôn thì không hôn, ai hiếm lạ chứ! Dùng đầu ngón tay đẩy người ta ra, chọc vào trán người ta có phiền hay không.

Hai bàn tay nhỏ bé của Thẩm Linh Chu buông cổ Ninh Dịch Trì ra, bắt lấy ngón tay hắn chọc trên trán mình, dùng sức bẻ xuống, liều mạng bẻ.

Đẩy này đẩy này, ta bẻ gãy cái tay đẩy ta của ngươi này!

Từ trong viện lão phu nhân đến tiểu viện Thẩm Linh Chu ở không tính là quá xa, Thẩm Linh Chu dùng sức bú sữa mẹ bẻ đầu ngón tay Ninh Dịch Trì, liền đến nơi.

Ninh Dịch Trì nhấc chân tiến vào viện, lại không vào phòng, đứng ở cửa đặt tiểu cô nương xuống đất.

Ai nha nương oi, cuối cùng cũng về nhà.

Thẩm Linh Chu nhấc chân bỏ chạy, còn chưa đợi chạy ra ngoài hai bước, cổ áo sau đã bị kéo lại.

Ninh Dịch Trì kéo tiểu cô nương trở về, ngồi xổm trước mặt nàng, nắm bả vai nhỏ của nàng, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu: "Vật nhỏ, nói cho Thế tử ca ca, có phải ngươi đang giả ngu không?"

Vừa nghe lời này, Thẩm Linh Chu bị dọa tới mức thiếu chút nữa đặt mông ngồi trên mặt đất.

Chuyện Thế tử gia Ninh Dịch Trì và kế mẫu Trịnh phu nhân của hắn như nước với lửa, là bí mật công khai của cả Hầu phủ.

Tục ngữ nói, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn bè. Hay là, dứt khoát thẳng thắn?

Đầu nhỏ hơi chuyển một chút, Thẩm Linh Chu liền quyết định, kéo lấy đồng minh này là vị Thế tử gia này.

Nếu như có thể ôm lấy cái chân lớn này của hắn, ít nhất là có trợ giúp đối với chuyện nàng chạy trốn.

Hắn chính là người có tiền nhất cả Hầu phủ từ trên xuống dưới!

Ninh Dịch Trì lẳng lặng nhìn nắm sửa nhỏ còn chưa cao đến chân hắn, cũng không thúc giục.

Chỉ thấy vẻ mặt nàng đờ đẫn, im lặng một hồi lâu.

Sau đó cái đầu nhỏ gật như gà mổ thóc, nãi thanh nãi khí, lại chững chạc đàng hoàng: "Chu Chu không ngốc."

Ninh Dịch Trì mặt không chút thay đổi nhìn nàng trong chốc lát, đột nhiên mỉm cười, giơ tay gảy đùa hai cục nhỏ trên đầu nàng: "Đúng, không ngốc."

Nói xong, Ninh Dịch Trì đứng dậy, nhìn về phía cửa viện.

Trong nháy mắt tiếp theo, Tùng Lam thở hồng hộc, thần sắc lo lắng đi vào.

Ninh Dịch Trì cũng không chào hỏi với Thẩm Linh Chu, xoay người rời đi.

Này, cái trên người? Trong lòng Thẩm Linh Chu tức giận.

Nàng móc tim, móc phổi, xuất phát từ tâm can mà nói rõ ngọn nguồn với hắn, hắn vậy mà lại châm chọc nàng một câu, sau đó cứ chạy như vậy?

Không được, đùi còn chưa ôm được mà.

Thẩm Linh Chu cất chân ngắn, phốc phốc liền đuổi theo: "Chu Chu không ngốc! Không ngốc! Không ngốc!"

Làm ơn, nàng thật sự không ngốc mà!

Mặc cho Thẩm Linh Chu ở phía sau một tràng "Không ngốc", nhưng Ninh Dịch Trì ngay cả cái đầu cũng không quay đầu lại, chân dài bước lên, giống như một trận gió thổi ra khỏi tiểu viện, biến mất không thấy.

Thẩm Linh Chu gần như chạy đứt lìa chân, cũng không đuổi kịp, vừa tức vừa buồn, cúi đầu nhỏ, đặt mông ngồi trên mặt đất.

Tùng Lam thấy thế, vội vàng chạy tới, ôm tiểu cô nương từ trên mặt đất lên: "Cô nương, trên mặt đất lạnh."

Thẩm Linh Chu ôm cổ Tùng Lam, ủy khuất vô cùng: "Tùng Tùng! Chu Chu không ngốc!"

Nghĩ đến vừa rồi cô nương nhà mình đuổi theo phía sau mông Thế tử gia lãnh khốc vô tình, từng tiếng liều mạng hô "Chu Chu không ngốc", lòng Tùng Lam chua xót đến sắp rơi nước mắt.

Nàng ôm chặt tiểu cô nương vào lòng, nghẹn họng an ủi cô: "Không ngốc! Cô nương nhà chúng ta không ngốc! Cô nương nhà chúng ta là thông minh!"

Thấy Tùng Lam cũng không tin, Thẩm Linh Chu nghiêng đầu, gục đầu ở trên vai Tùng Lam.

Được, chuyện nàng không ngốc, xem như nói không rõ!

Thân thể nhỏ hơn ba tuổi, đã sớm mệt mỏi không chịu nổi. Thẩm Linh Chu tùy ý để Tùng Lam ôm nàng trở về đặt ở trên giường, xoay người, liền ngủ say.

Tùng Lam nghĩ đến cô nương nhà mình liên tiếp chịu ủy khuất, ngồi ở bên giường yên lặng rơi nước mắt.

Sau đó lau mắt, đứng dậy, từ trong tủ lấy ra hai cái bao, từng cái từng cái mở ra.

Trong một cái bao là một chồng khăn dày, một cái túi khác là đủ loại hà bao, đây đều là hai năm nay nàng thêu ra được.

Nàng và cô nương ở lại Trấn Viễn Hầu phủ, tuy nói ăn mặc không lo, nhưng ngoại trừ cô nương mỗi tháng một lượng, nàng mỗi tháng được năm trăm tiền tiêu, các nàng không còn gì khác nữa.

Vốn ban đầu, bởi vì quan hệ cũ của hai nhà, hơn nữa hôn ước của cô nương và nhị công tử Ninh Chính An, các nàng ở Hầu phủ là lẽ đương nhiên.

Nhưng cô nương đầu tiên là không có chỗ dựa vững chắc, lại ngoài ý muốn dập đầu. Hôn sự kia tuy rằng hiện giờ còn chưa lui, nhưng đã sớm chỉ còn trên danh nghĩa.

Nhìn thái độ của Trịnh phu nhân đối với cô nương liền biết, từ hôn, là chuyện sớm muộn.

Kể từ đó, các nàng ở Hầu phủ danh bất chính ngôn bất thuận.

Sợ là, hôm nào đó sẽ phải chuyển ra khỏi phủ, tìm chỗ khác.

May mắn, một tay thêu thùa của nàng còn mang ra được. Cũng may, lúc nàng rảnh rỗi không có việc gì liền thêu khăn tay và hà bao như vậy.

Nếu chẳng may ngày nào đó phải dọn ra ngoài, mấy thứ này mang đi bán, cũng có thể đủ cho nàng và cô nương sống một thời gian.

Tùng Lam ngồi ngây ngốc với đống khăn tay và hà bao kia trong chốc lát, buộc lại bọc cho vào tủ, đứng dậy đi ra ngoài tiếp tục thêu khăn tay còn dang dở trước đó.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc