Tùng Lam tuy rằng kinh ngạc tiểu cô nương còn biết đồ ăn bao nhiêu, nhưng cũng không nghĩ nhiều, đưa tay tiếp nhận đũa: "Để nô tỳ làm."
Dưới sự chỉ huy của Thẩm Linh Chu, Tùng Lam chia một chén mì thành hai phần.
Thẩm Linh Chu lúc này mới nở nụ cười, ôm chén, cầm đũa ăn.
Mì ăn xong, canh uống xong, cũng coi như ăn no. Đũa đặt xuống, đưa tay vỗ bụng: "Chu Chu no rồi."
"Cô nương ở trong phòng chơi một lát, để tiêu thực." Tùng Lam ôm Thẩm Linh Chu đặt trên mặt đất, lúc này mới bưng nửa chén mì lên ăn.
---
Thẩm Linh Chu chắp hai tay nhỏ bé, đi tới đi lui trong phòng ngoài phòng.
Sau khi nàng tới liền phát hiện, thân thể nhỏ bé này của mình, có chút quá mức mượt mà.
Trước mỗi bữa ăn, nàng quyết tâm kiểm soát lượng thức ăn. Nhưng một khi lên bàn, nhìn thấy những món ăn ngon kia, liền quên chuyện này ra sau đầu.
Được rồi. Nếu bị đói mấy bữa, liền kệ để đói vài bữa đi, coi như giảm cân.
Ngũ công tử bị đánh thảm như vậy, Trân Châu sợ là cũng không giữ được, Trịnh phu nhân giờ phút này đang tức giận, làm khó các nàng mấy trận, các nàng cứ nhẫn nhịn.
Tục ngữ nói hiện quan không bằng hiện quản (1), dù sao quản sự vụ lớn nhỏ ở hậu viện Hầu phủ chính là Trịnh phu nhân, nàng cũng không thể luôn chạy đến chỗ lão phu nhân cáo trạng.
(1) Ý nói nếu có việc xảy ra thì liên hệ thẳng đến người quản lý chứ không dây dưa với người phụ trách.
Nếu thật sự cáo trạng, Trịnh phu nhân khó tránh khỏi bị răn dạy một trận, mặc dù không dám công khai làm gì nàng, nhưng sau lưng nhất định sẽ gây khó dễ.
Không được, Tùng Tùng nhà nàng tốt như vậy, nàng không muốn để Tùng Tùng nhà nàng khó xử.
Chắc hẳn Trịnh phu nhân cũng không dám đối đãi với các nàng như vậy lâu, bằng không bị Ninh lão phu nhân và Hầu gia biết, bà cũng không có biện pháp bàn giao.
Qua hai ngày, chờ Trịnh phu nhân bớt giận, thức ăn của các nàng hẳn là có thể khôi phục bình thường.
Hơn nữa, nàng cũng không có ý định ở Trấn Viễn Hầu phủ lâu ngày.
Việc cấp bách trước mắt là nghĩ biện pháp rời đi.
Loại hành vi cắt xén thức ăn của một đứa trẻ ba tuổi, nàng tạm thời lười so đo.
Huống chi, từ một góc độ khác mà xem, Trịnh phu nhân lấy thức ăn ra trút giận, liền cho thấy tạm thời sẽ không hạ sát thủ với nàng, cũng chưa chắc là chuyện không tốt.
Thẩm Linh Chu chắp bàn tay nhỏ bé, một bên tản bộ, một bên tự hỏi, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm hồng hồng vẻ nghiêm túc.
Nhưng muốn chạy, cũng không phải là chuyện đơn giản như vậy.
Không bằng chứng không có căn cứ, nàng không thể chỉ việc lúc trước Tiểu Chu Chu dập đầu, là đương gia chủ mẫu Trịnh phu nhân của Hầu phủ làm. Cũng không có biện pháp giải thích, nói tại sao nàng lại biết Trịnh phu nhân làm như vậy với nàng.
Được rồi, cho dù bọn họ tin Trịnh phu nhân đối tràn đầy ác ý nàng, nổi lên ác tâm.
Vậy thì có ai có thể tin tưởng, thúc thúc phản quốc của nàng trong tương lai sẽ đại thắng quy triều, cữu cữu đang trong ngục của nàng rất nhanh sẽ vô tội phóng thích, trả lại gia sản.
Một đứa trẻ ba tuổi ở đây ăn nói bừa bãi tiên đoán lung tung, hoàn toàn là vô nghĩa.
Cho nên, nghĩ tới nghĩ lui, các nàng chỉ có thể lén lút chạy.
Nàng trước tiên phải quyết định rốt cuộc là đi Giang Nam tìm cữu cữu, hay là đi biên ải tìm thúc thúc.
Sau đó cần phải lập kế hoạch chạy trốn chu đáo, lập kế hoạch đường đi tốt, thuê xe ngựa, chuẩn bị vật tư, thuê bảo tiêu tốt, mới có thể bảo đảm một hài tử ba tuổi như nàng, cùng một thiếu nữ mười sáu tuổi như Tùng Lam có thể bình an đến đích.
Đương nhiên, quan trọng nhất, vẫn phải kiếm tiền trước.
Nếu không có tiền, tất cả mọi thứ đều là nói suông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










