Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đoàn Sủng Tiểu Trà Xanh Ba Tuổi Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Tùng Lam hoảng sợ, đau lòng cô nương nhà mình, nhưng lại không dám cự tuyệt, không tình nguyện cúi thân thể: "Làm phiền Thế tử gia."

Lập tức đưa tay che chở Thẩm Linh Chu, giọng nói mang theo năn nỉ: "Còn xin Thế tử gia không nên xách cô nương như vậy, cô nương nàng không thoải mái."

Thẩm Linh Chu vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, nằm trong lòng Tùng Lam thơm thơm mềm mại, lắc lư ung dung cũng không sai biệt lắm ngủ thiếp đi.

Bất thình lình bị xách lên giữa không trung, hoảng sợ. Vừa mở mắt ra, đập vào mắt là gạch xám trên mặt đất, còn có một đoạn cẩm bào màu trắng.

Thế tử gia này có phải có tật xấu gì hay không, luôn thích xách nàng.

Lúc trước hắn giải vây cho nàng, nàng không so đo với hắn, còn cố ý giả ngu chọc hắn vui vẻ.

Nhưng lúc này, nàng đang mệt mỏi, thiếu chút nữa sẽ ngủ thiếp đi!

Tiểu hài tử hơn ba tuổi ngủ bị đánh thức, trong trường hợp bình thường, hầu hết sẽ khóc sướt mướt.

Nhưng Thẩm Linh Chu thì không, nàng không muốn khóc, nàng chỉ muốn đánh người.

Nghĩ như nào, nàng cứ như vậy mà làm.

Nắm chặt nắm đấm dùng sức nện về phía chân Ninh Dịch Trì.

Đập đập đập, ta đập choáng ngươi!

Vừa vung nắm đấm đập, vừa đấp chân còn đá đạp hắn.

Đạp đạp đạp, ta đạp ngươi nằm sấp!

Nhưng nàng quên rằng bây giờ nàng chỉ mới ba tuổi mười tháng.

Nắm đấm nhỏ thịt, rơi vào trên đùi Ninh Dịch Trì, ngay cả gãi ngứa cũng không tính.

Chân lại quá ngắn, đá đạp nửa ngày, ngay cả góc áo của hắn cũng không chạm được.

Một màn này nhìn ở trong mắt Ninh Dịch Trì, chính là một cục sửa nhỏ mập mạp, bởi vì tự dưng được "bay", đang vui vẻ đến khoa tay múa chân.

Khóe miệng Ninh Dịch Trì nhịn không được hiện ra một chút độ cong, vốn định nâng cánh tay lên cao, để cho cục nhỏ này bay cao hơn, càng vui vẻ.

Nhưng nghĩ đến nha hoàn của tiểu đoàn tử nói xách nàng như vậy nàng không thoải mái, vì thế cổ tay đảo ngược, một tay ôm người vào trong ngực.

Nhưng dựng tiểu cô nương lên, mới phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tức giận, không phải là đang vui vẻ sao?

Đã quen tiểu cô nương luôn nhe răng, không tim không phổi cười, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nàng tức hừ hừ.

Ninh Dịch Trì có chút ngoài ý muốn, còn có chút tò mò, ôm nàng vừa đi vừa nói: "Vật nhỏ này, còn biết tức giận."

Thẩm Linh Chu vạn phần nghẹn khuất, mặt mày cong xuống, ngay cả hai cục nhỏ trên đầu cũng mềm oặt, không còn sức sống.

Tạo nghiệt a! Chẳng lẽ bởi vì kiếp trước nàng là người nói nhiều, nói quá nhiều lời, cho nên đời này liền làm cho nàng biến thành nửa người câm?

Ninh Dịch Trì sải bước đi về phía trước, buồn bực nói: "Cái gì lão già già? Bệnh gì chứ?"

Ninh Dịch Trì chân dài bước dài, chỉ chốc lát sau, liền bỏ xa Tùng Lam đang chạy chậm theo.

Thẩm Linh Chu bám lấy vai Ninh Dịch Trì nhìn thoáng qua phía sau, thấy Tùng Lam nhà mình đã nhìn không ra bóng người, cũng không sợ dọa nàng.

Vì thế đầu nhỏ nghiêng một cái, vươn một ngón tay mập mạp chỉ vào Ninh Dịch Trì, nhe răng sữa nhỏ, cười đến ngây ngốc: "Lão già già."

Là ngươi mắng người trước, nàng cũng chỉ là có qua có lại mà thôi.

Ninh Dịch Trì sửng sốt, lập tức nghĩ đến chính mình vừa rồi gọi nàng là "vật nhỏ", nhịn cười buồn cười hai tiếng, lập tức lớn tiếng cười to ra tiếng.

Ninh Dịch Trì cười vui vẻ, trên khuôn mặt tuấn tú xinh đẹp như tiên, tươi cười như mặt trời ấm áp mùa xuân, xán lạn chói mắt.

Nhưng hắn nhiều năm nay không có một lần thoải mái cười to, lại làm cho hạ nhân đi qua hoa viên sợ tới mức sặc nước bọt.

Thế tử gia vậy mà lại cười to! Nụ cười này, sợ không phải là lại muốn mắc bệnh điên chứ?

Hạ nhân nơm nớp lo sợ tìm chỗ trốn đi, không kịp trốn run rẩy quỳ trên mặt đất, tận lực giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.

Thẩm Linh Chu cũng bị tiếng cười của hắn dọa sợ, nghĩ đến miêu tả trong sách đối với hắn, thầm nghĩ không tốt.

Chắc không phải là nàng mắng anh, hắn tức giận đến mức mắc bệnh điên chứ?

Không được, không được, mạng nhỏ quan trọng hơn.

Nếu có thể nói chuyện dễ thì tốt, Thẩm Linh Chu sẽ lập tức khẩn thiết xin lỗi.

Thế nhưng miệng không tiện, chỉ có thể dựa vào hành động để biểu đạt áy náy.

Hơi cân nhắc một chút, nàng liền vươn ra hai cánh tay mập mạp, ôm cổ Ninh Dịch Trì, rắc một ngụm hôn lên mặt hắn, thanh âm vừa sữa vừa mềm lấy lòng hắn: "Ca ca tốt, Chu Chu ngốc."

Thế tử gia ngươi là người tốt a, cho nên ngàn vạn lần đừng nổi điên, ngàn vạn lần đừng so đo với một đồ ngốc như nàng!

Như gió xuân ấm áp, thế tử gia mặt đầy tươi cười, đột nhiên bị tiểu cô nương mềm mại hôn một cái, tươi cười trên mặt nhất thời cứng đờ.

Nghe thấy tiếng cười không hiểu sao làm cho người ta hoảng hốt cuối cùng cũng ngừng lại, Thẩm Linh Chu như trút được gánh nặng.

May mắn thay, may mắn thay, chiêu này có tác dụng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc