Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đoàn Sủng Giang Phán Bảo Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Sắc mặt Cố Vân Thanh như phủ một tầng sương lạnh, không khí xung quanh cũng như đóng băng theo.

Anh một tay ôm eo tôi, tay kia cầm ly rượu từ tay tôi rồi ném một phát thật mạnh ngay chân Chu Tình.

Mảnh vụn thủy tinh văng khắp sàn, Chu Tình sợ tới mức mặt mày trắng bệch.

2

Nhà Cố Vân Thanh với nhà tôi có mối giao tình lâu đời, lại là hàng xóm với nhau, anh lớn hơn tôi bảy tuổi, cơ bản là tôi được Cố Vân Thanh nuôi lớn.

Hồi còn nhỏ tôi sợ ảnh lắm, ảnh lúc nào cũng lạnh tanh, không thích náo nhiệt, làm gì cũng có chính kiến của bản thân.

Ngay cả mẹ, người dịu dàng nhất, mỗi lần muốn Cố Vân Thanh tham gia mấy hoạt động xã giao thì đều phái tôi đi thử trước.

Khi đó tôi mới mười ba tuổi, ảnh đã hai mươi tuổi rồi, là đại tài tử của chuyên ngành tài chính Thanh Hoa.

Tôi từ năm tuổi đã đi theo ảnh, lúc những đứa trẻ khác đi công viên chơi, tôi theo ảnh tới thư viện, nghĩ lại thôi cũng thấy ấm ức rồi.

Có lẽ do cảm thấy đứng trong văn phòng bị thầy giáo mắng mất mặt quá, nên ngày nào Cố Vân Thanh cũng kèm cặp tôi làm bài tập.

Có một lần tôi nổi loạn, không nghe lời ảnh, thế là ảnh đánh lòng bàn tay tôi sưng đỏ cả lên.

Nửa đêm tôi chui vào trong chăn len lén khóc gọi điện thoại cho mẹ tôi.

Ảnh thì vào từ lúc nào tôi chẳng hay, xốc chăn lên nhét cho tôi một que kem.

Thấy tôi khóc tới mức mặt mũi đỏ bừng, Cố Vân Thanh lấy khăn nóng lau mặt cho tôi.

Ảnh nhíu mày hỏi: "Gọi điện thoại cho mẹ xong là định tới đoàn phim tìm mẹ à?"

Tôi cúi đầu ăn kem không chịu trả lời, chắc chắn ba mẹ tôi không rảnh quản tôi rồi, mẹ cũng chỉ an ủi tôi qua điện thoại mà thôi.

Còn anh trai tôi ấy à, cũng bận tối mặt tối mũi, càng đừng nhắc tới chuyện lo cho tôi.

Bọn họ cũng không yên tâm mấy cô dì giúp việc, bởi tôi suýt bị bắt cóc năm mười tuổi khiến bọn họ sợ chết khiếp.

"Giang Phán! Nhìn vào mắt anh trả lời." Cố Vân Thanh dùng đầu ngón tay đặt lên trán tôi, ép tôi nhìn thẳng vào mắt ảnh.

Tôi đã thảm thế này rồi! Ảnh còn hung dữ như thế nữa!

Nỗi ấm ức trào dâng như lũ lụt phá vỡ bờ đê, tôi lập tức òa khóc.

Tôi khóc tới mức không thở nổi: "Em không muốn đi theo anh! Anh nghiêm lắm! Không cho em làm cái này, không cho em làm cái kia! Suốt ngày chỉ biết dọa em! Không phải chỉ làm sai có vài bài thôi ư, anh có cần phải đánh tay em không? Em đau lắm chứ bộ, anh có biết không?!"

Có lẽ tôi khóc to quá nên Cố Vân Thanh im lặng hồi lâu, chỉ xoa lòng bàn tay cho tôi.

Từ đó về sau, Cố Vân Thanh như được thông não!

Lúc nghỉ ảnh sẽ dẫn tôi đi dạo phố, mua váy xinh.

Khi thành tích tôi có tiến bộ, ảnh còn dẫn tôi tới công viên trò chơi ngồi tàu lượn siêu tốc.

Sau này tôi mới biết hóa ra Cố Vân Thanh tự mình đi học hỏi các phụ huynh khác xem nuôi con như thế nào...

Haiz, tóm lại những năm đó, cứ thấy Cố Vân Thanh là tôi chỉ đành phải cụp đuôi làm người.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc