Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
1
Mẹ tôi là mỹ nhân bình hoa ngốc nghếch nổi tiếng giới giải trí, quốc sắc thiên hương, tiếc là diễn xuất nát tươm.
Nhưng bà quá đẹp!
Bà đẹp tới nỗi làm vị đạo diễn quốc tế soi mói, có thể mắng diễn viên tới khóc là ba tôi mê đắm, kết hôn sớm.
Anh trai tôi ấy, nhặt hết toàn bộ ưu điểm của ba mẹ.
Ba tuổi đã có thể trêu hoa ghẹo nguyệt làm hàng vạn cô dì say đắm, mười lăm tuổi ra mắt giới giải trí, hai mươi lăm tuổi đã thành đỉnh lưu của showbiz nước nhà.
Còn tôi ư... Có lẽ là do ba mẹ hao hết vận khí nên mới sinh ra một đứa con gái tầm thường như tôi.
Hai tuổi tôi mới biết nói, lên tiểu học mà phép cộng hai con số cũng không làm đúng.
Ba mẹ tôi bàn với nhau, thôi học hành không xong, thì học một tài nghệ nào đó cũng được.
Thế là ông bà đưa tôi đi học hát, học được nửa tháng thì giáo viên nói bị viêm tai không cách nào dạy được tôi nữa.
Ông bà lại đưa tôi đi học đàn dương cầm, nhưng thầy dạy đàn từng giành giải thưởng Chopin cứ thấy tôi là lại đau đầu.
Ông bà bèn đưa tôi đi học vẽ, kết quả phát hiện tôi có hơi mù màu.
Tóm lại, làm gì cũng không nên hồn, ăn hại là đệ nhất.
Ba mẹ hoàn toàn từ bỏ việc bồi dưỡng tôi.
Năm mười tuổi, tôi theo mẹ tới đoàn phim, suýt thì bị fan cuồng của mẹ bắt cóc.
Từ đó trở đi ba mẹ không dám để tôi lộ mặt trước công chúng nữa, cho nên rất ít người biết nhà họ Giang còn một cô con gái út.
Gian nan vất vả lắm mới trưởng thành, học xong chuyên ngành tiếng Anh vừa tốt nghiệp cái là thất nghiệp.
Tôi cầm giấy chứng nhận tốt nghiệp, nước mắt chua xót chợt trào dâng.
Bạn thân thấy tôi đáng thương quá, bèn vuốt tóc tôi và nói: "Nhìn cái mặt trông đáng thương chưa kìa, Bảo Nhi, chị kiếm được miếng ăn chẳng lẽ còn để cưng nhịn đói. Đến làm trợ lý cho tớ đi, hai ta cùng nhau xông xáo cái giới giải trí đầm rồng hang hổ này!"
Chu Tình và Lộ Lộ vốn là đối thủ truyền kiếp, mỗi lần đụng độ nhau ở đâu là cũng phải đấu tôi chết anh sống!
Lần này Chu Tình vì một bộ phim cổ trang kinh phí lớn đi gặp bên đầu tư, tôi cũng nhét Lộ Lộ vào theo.
Tôi canh chừng ở đại sảnh của club, nhận được tin là lập tức lao vào phòng kia.
Sau khi tiến vào giới giải trí, tôi mới phát hiện ngoài đóng phim thì càng không thể thiếu những cuộc xã giao với đám đại ca bên đầu tư ngoài giới.
Tôi đeo khẩu trang lao vào phòng, thấy Tống Lộ giả say nằm trên sô pha.
"Xin lỗi các vị nha, xin lỗi nhiều." Tôi bước tới định dìu Tống Lộ.
Chu Tình lại kéo tôi, nũng nịu nói: "Lộ Lộ mới uống có hai ly đã say rồi, mà chúng tôi đã uống tận hứng đâu. Ly này cô thay chúng tôi mời sếp Cố đi."
Cô ta đưa ly rượu cho tôi rồi đẩy tôi một cái, lúc này tôi mới thấy rõ có một người đang ngồi trong chỗ mờ tối.
Anh một tay chống đầu, cổ áo thả cúc, đôi mắt lạnh lùng nhìn tôi như cười như không.
Đầu óc tôi như nổ tung, má ơi! Má ơi! Tèo đời chị rồi!
Ai nói cho tôi biết! Tại sao Cố Vân Thanh lại ở chỗ này!
Đầu óc tôi như chết máy, cứ đứng im đấy không động đậy.
Chu Tình đứng phía sau bèn giơ tay nhéo eo tôi một cái thật đau, tới mức nước mắt lập tức trào lên.
Tôi đứng không vững, nhào tới phía trước, toàn bộ rượu trong ly hất hết lên người Cố Vân Thanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







