Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi Cố Vân Thanh ném vỡ ly rượu, buổi tiệc rượu này cũng tan.
Không đến nửa giờ, tin này đã lan khắp giới giải trí, rằng cô nhóc trợ lý của Lộ Lộ đắc tội nhà đầu tư, sau này không dễ xoay người.
Dùng đầu gối nghĩ cũng biết chắc chắn là Chu Tình rải lời đồn!
Tống Lộ ôm tôi, khổ sở nói: "Bảo Nhi, tớ còn muốn dẫn cậu bay lên đỉnh vinh quang, ăn ngon mặc đẹp nữa. Nhưng không ngờ giới giải trí này khó xông pha quá, nghe nói nữ chính bộ phim cổ trang này đã định sẵn là Chu Tình rồi."
Đạo diễn và biên kịch của bộ phim cổ trang này cực kỳ giỏi, Lộ Lộ đã có được vài bộ phim mạng có tỉ suất người xem cũng không tệ, đã có lượng khán giả nhất định, chỉ cần cho cô ấy một cơ hội là cô ấy sẽ nổi tiếng thôi.
Chúng tôi than thở nửa ngày, rồi đều ủ rũ ai về nhà nấy.
Sau khi về tới nhà, tôi thấy Cố Vân Thanh đang mặc đồ ngủ màu đen ngồi đọc sách trên sô pha.
Thấy tôi về, anh tiện tay bỏ kính đặt lên bàn.
"Không muốn đi học, cũng không chịu tới công ty của anh làm, cũng không muốn tự mình làm chủ. Lừa anh đi sớm về khuya chính là chọn cho mình công việc như thế à?"
Cố Vân Thanh nhìn tôi, ngữ khí nhàn nhạt.
Tôi theo bản năng lùi sau nửa bước, cúi đầu nói: "Em thích công việc này, rất tốt mà."
Học hành ư, nào phải dành cho tôi, có mua học vị nghiên cứu sinh cho tôi cũng vô dụng.
Cố Vân Thanh khẽ hừ một tiếng, kéo tôi ngồi vào lòng mình.
Anh vén vạt áo tôi lên, thấy bên hông tôi bị nhéo bầm tím, sắc mặt càng khó coi.
Cố Vân Thanh nảy ý xấu, ấn một cái thật mạnh lên hông tôi, khiến tôi đau quá la lên.
"Nhẹ chút! Đau quá!" Tôi dựa vào vai anh, khóc hu hu.
"Chút đau ấy cũng không chịu được mà còn dám vào showbiz. Em có biết hôm nay người tên Chu Tình kia phải uống bao nhiêu rượu, cố mỉm cười bao nhiêu lần không?" Cố Vân Thanh ôm tôi vào phòng tắm, còn cắn lên má tôi một cái rồi răn tôi: "Tống Lộ đúng là biết diễn, nhưng tài nguyên không theo kịp, sớm muộn gì cũng bị người mới nhấn chìm thôi."
"Bọn em đã rất cố gắng rồi! Lần nào nhận được kịch bản là Lộ Lộ đều cực kỳ cố gắng, cũng dốc sức mỗi khi đi show tạp kỹ, cô ấy chắc chắn sẽ nổi tiếng." Tôi nhỏ giọng phản bác.
Cố Vân Thanh quăng tôi vào bồn tắm, nhìn tôi đang co lại thành một đoàn, thong thả cởi cúc áo ngủ.
Đôi tay anh chống bên mép bồn tắm, người cúi xuống hôn tôi, nói với phần mơ hồ không rõ: "Trợ lý nhỏ, cho em một cơ hội quy tắc ngầm, bắt được thì vai nữ chính sẽ cho Tống Lộ."
Tôi bị ảnh hôn tới mức thiếu dưỡng khí, choáng váng mặt mày: "Dạ? Bắt... Bắt chỗ nào?"
3
"Hôm nay có tôi không có cô ta! Có cô ta thì không có tôi!" Chu Tình thảnh thơi ngồi trên ghế, nhìn tôi đầy khinh miệt: "Giang Phán, cô đừng tưởng Tống Lộ vẫn có thể bảo vệ được cô, bây giờ cô ta đã là Bồ tát bùn qua sông, đến bản thân còn khó giữ."
Tôi vừa tới công ty không lâu thì Chu Tình đã gọi tôi tới phòng họp, ép công ty phải sa thải tôi.
Lại đúng hôm Lộ Lộ có cảnh quay ngoài trời, ở đây không ai che chở cho tôi hết.
"Cô nói xem cô nghĩ gì thế hả?" Người đại diện là anh Jason giơ ngón tay hoa lan lên chọc đầu tôi, tức tới mức mắng um tỏi: "Rõ ràng anh đã bố trí cho Tình Tình đi gặp bên đầu tư rồi! Sao Lộ Lộ cũng có mặt chứ? Đây không phải là có ý đồ phá rối, không coi anh ra gì ư?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










