Những kiến thức về y thuật, huyền thuật, công pháp võ đạo học được trong đầu đều rõ ràng rành mạch, từng thứ đều chứng minh rằng đó không phải là mơ, mình thực sự đã được Cổ Y Môn truyền thừa.
“Anh tỉnh rồi!”
Một giọng nói kinh ngạc vang lên bên tai, sau đó một khuôn mặt tuyệt đẹp xuất hiện trước mặt hắn.
Mái tóc dài của người phụ nữ xõa trên vai, khuôn mặt tinh xảo đến mức không thể chê vào đâu được, lại thêm thân hình thướt tha trước sau đầy đặn, quả thực đẹp đến mức cực điểm.
Hắn không khỏi ngây người, lớn đến từng này hắn chưa thấy người phụ nữ nào đẹp như vậy, ngay cả những ngôi sao nữ được chỉnh sửa kỹ lưỡng trên tivi cũng không bằng.
“Rất xin lỗi anh, tôi là Tần Sở Sở, hôm qua mới vừa lấy được bằng lái, không ngờ hôm nay đã đâm phải anh!”
Lúc này, Diệp Bất Phàm mới nhớ ra, cô gái đang áy náy trước mặt chính là chủ nhân của chiếc Maserati.
Hắn không hề oán trách cô gái này, đây là do hắn chủ động ăn vạ, không thể trách người ta được.
Ngược lại trong lòng còn tràn đầy lòng biết ơn, nếu không gặp phải nữ tài xế này, thì có lẽ mình sẽ không có được truyền thừa của Cổ Y Môn.
Thấy hắn không nói gì, Tần Sở Sở tiếp tục nói: “Anh yên tâm, chuyện đâm trúng anh tôi sẽ chịu trách nhiệm, anh cứ ở đây tĩnh dưỡng, tiền thuốc men tôi sẽ chịu hết, cho đến khi anh khỏi hẳn xuất viện.”
Thấy cô gái trước mặt không hề kiêu căng giống tiểu thư nhà giàu, Diệp Bất Phàm càng có thiện cảm, hắn nói: “Cảm ơn cô, tôi không sao.”
“Hôm qua tôi sợ muốn chết, không ngờ lại đâm anh bay xa như vậy.”
Tần Sở Sở vỗ vào ngực cao ngất của mình nói: “Nói cũng lạ, bác sĩ kiểm tra xong nói anh không sao, chỉ bị chấn động não dẫn đến tạm thời hôn mê.”
“Đây quả thực là kỳ tích, xe của tôi phải đưa đi sửa chữa lại, thế mà anh không sao, thật khiến người ta không thể tin nổi.”
Nghe đến hai chữ hôn mê, Diệp Bất Phàm giật mình, vội vàng hỏi: “Tôi hôn mê bao lâu rồi?”
Tần Sở Sở nói: “Khoảng nửa ngày, ban đầu bác sĩ nói phải 24 giờ sau anh mới tỉnh lại được…”
“Nửa ngày?”
Diệp Bất Phàm đột ngột ngồi dậy, mẹ vẫn đang ở bệnh viện nguy kịch, hắn không thể tiếp tục ở đây trì hoãn được nữa.
Giờ đây đã có được truyền thừa của Cổ Y Môn, trên đời này không có ai có y thuật vượt qua được hắn, không cần bác sĩ khác đến phẫu thuật, bản thân hắn có thể chữa khỏi bệnh cho mẹ.
Trong lúc tình thế cấp bách, hắn nắm lấy tay Tần Sở Sở, vội vàng hỏi: “Đây là đâu?”
Tần Sở Sở bị phản ứng của hắn làm cho giật mình, thậm chí còn quên rút tay về, theo phản xạ có điều kiện mà nói: “Đây là bệnh viện Trung tâm.”
Mẹ của hắn ở bệnh viện Giang Nam, còn cách đây một đoạn nữa, Diệp Bất Phàm nhảy xuống giường, đi giày rồi vội vàng chạy ra ngoài.
Tần Sở Sở ở phía sau gọi: “Này, anh đi đâu vậy? Bác sĩ bảo anh nghỉ ngơi cho khỏe…”
“Tôi không sao, làm thủ tục xuất viện luôn đi.”
Diệp Bất Phàm nói xong liền chạy một mạch ra khỏi bệnh viện Trung tâm, chạy về phía bệnh viện Giang Nam, ngang qua một hiệu thuốc thì mua một gói kim châm nhét vào túi.
Trong phòng ICU của bệnh viện Giang Nam, bác sĩ chủ trị Tạ Hải Đào lật mí mắt của Âu Dương Lan lên xem, sau đó lại nhìn thiết bị ở đầu giường, rồi nói với y tá Trương Tiểu Mạn: “Người đã chết rồi, tiến hành bước tiếp theo đi.”
“Nếu người nhà bà ta có thể nộp năm mươi ngàn tệ tiền phẫu thuật, do tôi đích thân phẫu thuật, có lẽ còn có hy vọng sống sót. Chỉ tiếc là một kẻ nghèo kiết xác, ngay cả chút tiền này cũng không lấy ra được, không có tiền thì chỉ có thể chờ chết.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



