Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đô Thị Cổ Tiên Y (Dịch) Chương 3: Phí Thuốc Đắt Đỏ 1

Cài Đặt

Chương 3: Phí Thuốc Đắt Đỏ 1

Ngay lúc này, Diệp Bất Phàm vội vàng từ bên ngoài xông vào, thấy tấm vải trắng trong tay Trương Tiểu Mạn liền hét lên: “Dừng tay, cô định làm gì vậy?”

Trương Tiểu Mạn giật mình, dừng động tác trên tay lại nói: “Bệnh nhân đã chết rồi…”

“Nói bậy, mẹ tôi chưa chết!”

Diệp Bất Phàm có được truyền thừa của Cổ Y Môn, chỉ nhìn thoáng qua đã nắm rõ tình hình bệnh của Âu Dương Lan, bây giờ chỉ là trạng thái chết lâm sàng trước khi tắt thở, chứ chưa thực sự chết.

Hắn tiến lên đẩy Trương Tiểu Mạn ra, sau đó lấy kim châm trong túi ra, ra tay như điện, nhanh chóng châm từng cây kim vào cơ thể Âu Dương Lan.

Tạ Hải Đào ngây người trước hành động của Diệp Bất Phàm, nhận ra hắn định làm gì, ông ta liền hét lên: “Nhóc con, người đã chết rồi, cậu còn bày trò gì nữa? Giả vờ hiếu thuận à? Có lòng hiếu thảo thì đã sớm lấy năm mươi ngàn tệ ra làm phẫu thuật, như vậy mẹ cậu đã không chết, không có tiền mà còn thích giả vờ, tôi khinh thường nhất là loại người như cậu…”

Ông ta ở bên cạnh lải nhải không ngừng nhưng Diệp Bất Phàm không thèm để ý, tập trung châm cứu cho Âu Dương Lan.

“Nhóc con, tôi nói cậu đấy, nghe thấy không?”

Thấy thanh niên trước mặt không thèm để ý đến mình, Tạ Hải Đào tức giận, lại hét lên: “Cậu là bác sĩ à? Lấy mấy cái kim tiêm hỏng đến đây châm lung tung, muốn mẹ cậu chết cũng không được yên ổn à? Tôi nói cho cậu biết, đây là phòng ICU, tính tiền theo giờ, tiền viện phí trước đó còn chưa trả hết, ở đây bày trò gì thế? Mau dừng tay cho tôi!”

Diệp Bất Phàm cuối cùng cũng châm xong cây kim cuối cùng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ hắn bị xuất huyết não đột ngột, loại bệnh này đối với Cổ Y Môn mà nói căn bản không là gì cả, may mà về kịp, nếu chậm thêm một chút nữa thì thật sự không kịp nữa rồi.

Tạ Hải Đào hét lên: “Nhóc con, cậu quậy đủ chưa? Thời gian từ nãy đến giờ cũng phải tính tiền.”

Sau đó ông ta nói với Trương Tiểu Mạn: “Gọi điện cho nhà tang lễ ngay, bảo họ đến kéo xác đi.”

Diệp Bất Phàm lạnh giọng nói: “Ông lang băm này, ông nói bậy bạ gì thế? Mẹ tôi còn sống!”

Tạ Hải Đào khinh thường nói: “Sống á? Cậu có vấn đề về thần kinh à? Nếu mẹ cậu sống lại được, tôi nhường chức bác sĩ chủ nhiệm này cho cậu ngồi…”

Ông ta đang nói, đột nhiên thiết bị giám sát ở đầu giường phát ra tiếng kêu bíp, ngay sau đó lại hoạt động trở lại, Âu Dương Lan vậy mà đã có nhịp tim.

Một nhịp... Hai nhịp, lúc đầu còn hơi chậm nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

“Đây… Đây là chuyện gì?”

“Mẹ, mẹ cuối cùng cũng tỉnh rồi.”

Diệp Bất Phàm kích động nắm lấy tay Âu Dương Lan, nếu không phải tình cờ có được truyền thừa của Cổ Y Môn thì hai mẹ con họ thật sự đã âm dương cách biệt rồi.

Tạ Hải Đào đột nhiên trợn tròn mắt, hoàn toàn không dám tin vào những gì mình nhìn thấy, tình trạng bệnh của Âu Dương Lan ra sao ông ta là người rõ nhất, cho dù không chết cũng không thể hồi phục nhanh như vậy.

Âu Dương Lan nói: “Con trai, sao thế này? Mẹ nhớ là đột nhiên ngất đi, mẹ có bị bệnh không? Có phải phải tốn nhiều tiền không?”

“Không sao đâu mẹ, mẹ đã khỏe rồi, chúng ta về nhà thôi.”

Lúc nãy, Diệp Bất Phàm không chỉ chữa khỏi bệnh xuất huyết não cho mẹ mà còn ngăn chặn những căn bệnh tiềm ẩn khác trong cơ thể bà.

Bây giờ Âu Dương Lan chắc chắn khỏe mạnh hơn bất kỳ ai, đương nhiên không cần phải ở lại đây nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc