Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi sáng tại thành phố Giang Nam.
Diệp Bất Phàm đứng bên đường, nhìn dòng xe cộ tấp nập qua lại vẻ mặt phức tạp.
“Nhanh đi nộp tiền phẫu thuật, không thì tôi không dám đảm bảo mẹ anh có thể qua khỏi đêm nay.”
“Còn mặt mũi đến vay tiền, lần trước vay nhà chúng tôi còn chưa trả…”
“Không có tiền! Không có tiền! Mẹ mày chết hay sống liên quan gì đến tao?”
Mẹ Diệp Bất Phàm nhập viện, cần gấp năm mươi ngàn tệ để phẫu thuật nhưng dù làm đủ mọi cách thì anh vẫn không vay được một xu, chuyện này khiến anh vô cùng sốt ruột.
“Xem ra chỉ còn cách ăn vạ để kiếm tiền phẫu thuật cho mẹ, mặc dù trái với lương tâm nhưng cũng không còn cách nào khác, đợi có tiền sẽ trả lại cho người ta sau.”
Sau khi hạ quyết tâm ăn vạ, hắn lại nhìn về phía đường, năm mươi ngàn tệ không phải là số tiền nhỏ, phải tìm một chiếc xe xịn mới được.
Lúc này, một chiếc Maserati màu đỏ chạy tới, tốc độ không quá nhanh.
“Chính nó!”
Diệp Bất Phàm nhanh chóng bước tới hai bước, đột ngột lao ra trước đầu xe Maserati.
Hắn đã xem qua một số vụ ăn vạ kiểu này trên mạng, thuộc lòng trình tự ăn vạ, thấy hắn đột nhiên xuất hiện như vậy, tài xế nhất định sẽ phanh gấp, đợi xe dừng lại thì hắn sẽ lập tức nằm dưới gầm xe đòi tiền.
Nhưng không ngờ phản ứng của chủ chiếc Maserati này không giống như hắn nghĩ, hoàn toàn không theo lẽ thường.
Người lái xe là một cô gái rất xinh đẹp, thấy trước đầu xe đột nhiên xuất hiện một người thì lập tức hét lên sợ hãi, không những không đạp phanh mà ngược lại còn buông cả hai tay khỏi vô lăng, che mắt lại.
“Chết tiệt, đây là tình huống gì? Không đạp phanh mà che mắt là sao? Còn nữa, đạp ga gì chứ?”
Thấy chiếc Maserati lao tới như một con ngựa hoang mất cương, Diệp Bất Phàm muốn né cũng không kịp nữa.
Chỉ nghe thấy một tiếng ầm lớn, hắn như con diều đứt dây bị hất văng đi hơn chục mét, giữa không trung, hắn có cảm giác xương cốt trên người đều gãy, hắn nôn ra một ngụm máu tươi.
“Đúng là ăn vạ thì không nên ăn vạ xe có tài xế là nữ.”
Đó là ý nghĩ cuối cùng của hắn, rồi mất đi ý thức.
Sau khi xảy ra tai nạn, vô số người hiếu kỳ vây quanh nhưng không ai để ý thấy, máu hắn phun ra bắn vào một miếng ngọc bội cổ trên ngực, trong nháy mắt đã bị hấp thụ sạch sẽ.
Diệp Bất Phàm là một đứa trẻ mồ côi, khi được mẹ nuôi nhận nuôi, miếng ngọc bội này là vật duy nhất chứng minh thân phận nên hắn luôn đeo trên ngực.
Hắn mơ màng cảm thấy trước ngực mình ấm áp, ngay sau đó trong đầu vang lên một tiếng nổ lớn: “Hậu bối Diệp Bất Phàm, tiếp nhận truyền thừa Cổ Y Môn của ta!”
Tiếp theo, một ông lão áo xanh râu tóc bạc trắng xuất hiện trong cơn mơ của hắn: “Ta là Diệp Tiêu Dao của Cổ Y Môn, con được ta truyền thừa, phải tuân thủ quy tắc của Cổ Y Môn, cứu người giúp đời, hành y thiên hạ.”
Sau đó, vô số thông tin tràn vào não hắn, có công pháp võ đạo, phương pháp y thuật, thuật pháp Huyền môn và đủ loại tài nghệ.
Sau khi tràn vào, những thông tin này lập tức hòa làm một với ký ức của hắn, vô cùng rõ ràng, giống như đã có từ khi sinh ra vậy.
Cùng lúc đó, miếng ngọc bội trên ngực hắn càng lúc càng nóng, cuối cùng hóa thành một luồng khí mạnh mẽ tràn vào cơ thể.
Sau khi đi vào cơ thể, luồng khí nhanh chóng cường hóa cơ bắp và xương cốt của hắn, đồng thời dần chữa lành những vết thương nặng vừa rồi.
Một cảm giác cực kỳ thoải mái truyền đến, Diệp Bất Phàm nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Rõ ràng là mình bị chiếc Maserati đâm rất mạnh nhưng bây giờ không hề thấy đau, ngược lại trạng thái còn tốt hơn bất kỳ lúc nào, từng sợi cơ đều tràn đầy sức mạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


