“Dữu Dữu, lưu bản thiết kế xong thì qua văn phòng tôi một lát.” Tổ trưởng Lục gõ gõ mặt bàn của Tô Dữu.
Tô Dữu lưu bản thiết kế cho cuộc thi tân binh, rút USB ra rồi đi vào văn phòng của Tổ trưởng Lục, “Tổ trưởng, bản thảo hôm qua có vấn đề gì ạ?”
Tổ trưởng Lục bưng cốc trà, vẻ mặt xoắn xuýt: “Bản thảo không có vấn đề gì, khụ, cậu ngồi trước đi.”
“Không phải là cấp trên muốn đuổi việc tôi đấy chứ?” Chuông cảnh báo trong lòng Tô Dữu reo vang.
“Không phải không phải.”
“Vậy là anh có bệnh kín gì muốn hỏi tôi sao? Tôi cũng đâu có biết.”
“Cậu mới có bệnh kín ấy!” Tổ trưởng Lục tức giận mắng một câu.
Tô Dữu tựa lưng vào ghế: “Vậy rốt cuộc là có chuyện gì?”
Tổ trưởng Lục nắm chặt điện thoại, căng thẳng hỏi: “Cậu chắc không mắc chứng cuồng táo chứ? Ngàn vạn lần đừng có thú tính đại phát mà đập nát điện thoại của tôi, trong này còn lưu mấy chục GB… tài liệu thiết kế đấy.”
“Anh mà không nói là chuyện gì thì tôi cuồng táo thật đấy.”
Bình thường Tổ trưởng Lục đâu phải người lề mề, hôm nay bị làm sao vậy.
Tổ trưởng Lục đưa điện thoại cho cô: “Xem xong không được đập! Nếu không nửa năm tiền lương của cậu cũng không đủ đền đâu!”
Tô Dữu liếc nhìn, khóe miệng vốn đang nhếch lên lập tức cứng đờ.
Càng lướt xuống dưới, sắc mặt càng khó coi.
Không biết ai tối qua đã lập một nhóm chat, trong đó chỉ có các nam đồng nghiệp của công ty, từ tối qua đến giờ vẫn luôn tung tin đồn nhảm về Tô Chiêu Chiêu.
Nói thời đại học cô nghèo thế nào, vì tiền mà bị bao nhiêu người bao nuôi, còn gửi rất nhiều ảnh Tô Chiêu Chiêu đi làm thêm thời đại học làm bằng chứng.
Mặc dù không có ảnh nóng, nhưng những kẻ thích thủ dâm tinh thần với Tô Chiêu Chiêu đã bắt đầu mở tiệc, dùng đủ lời lẽ khó nghe để bình phẩm về cô.
Tổ trưởng Lục giật lại điện thoại trước khi Tô Dữu kịp đập nát nó, “Ban đầu tôi tưởng bọn họ nói vài câu rồi thôi, không ngờ càng lúc càng quá đáng, nên muốn hỏi cậu xem, em gái cậu có đắc tội với ai không?”
Có thể tung ra nhiều ảnh như vậy, nhìn là biết đã có chuẩn bị từ trước.
“Cái này thì dễ, nhưng trong này có cả trăm người, hôm qua tham gia bàn luận ít nhất cũng phải năm sáu chục người, cậu không thể đi đánh từng người một được đúng không?”
Khuôn mặt xinh đẹp của Tô Dữu tràn ngập lửa giận: “Tôi sẽ tìm ra kẻ đầu sỏ trước, những kẻ còn lại tính sau!”
Tổ trưởng Lục gợi ý cho cô: “Ý của tôi là, cậu có thể nói với người nhà. Nhà cậu đã có thể nhét cậu vào đây, xử lý mấy người này chắc không thành vấn đề.”
Vẻ mặt Tô Dữu phức tạp, nếu người bị công kích là cô, cô cũng không ngại làm vậy.
Nhưng người đó lại là Tô Chiêu Chiêu, nếu con bé biết những chuyện này chắc chắn sẽ rất buồn.
Vì cảm xúc của con bé, Tô Dữu nghĩ nếu mình có thể âm thầm giải quyết thì sẽ âm thầm giải quyết, không được thì mới nhờ nhà họ Phó giúp đỡ.
Giờ nghỉ trưa lúc ăn cơm, Tô Chiêu Chiêu nhạy bén nhận ra tâm trạng Tô Dữu không tốt, quan tâm hỏi: “Chị ơi, chị sao vậy?”
“Chị hơi buồn ngủ, nên không có cảm giác thèm ăn.” Bây giờ trong đầu Tô Dữu chỉ toàn nghĩ cách chỉnh chết cái gã tung tin đồn nhảm kia, tâm trí đâu mà ăn uống.
Tô Chiêu Chiêu lập tức đặt đũa xuống: “Vậy chúng ta về nghỉ ngơi đi.”
“Không sao, em cứ ăn thêm chút nữa đi.” Tô Dữu vô tình liếc mắt, thấy trong góc có mấy gã đàn ông đang nhìn bóng lưng Tô Chiêu Chiêu với nụ cười dâm đãng.
Tô Dữu hung hăng trừng mắt nhìn bọn chúng, dọa bọn chúng chạy mất dép.
“Chị ơi, sao vậy?” Tô Chiêu Chiêu không hiểu chuyện gì, quay đầu lại hỏi.
“Không có gì.”
Tô Dữu hung hăng dùng đũa chọc chọc miếng thịt gà trong bát, kẻ tung tin đồn cứ đợi đấy!
Buổi chiều Tổ trưởng Lục đã tra ra kẻ tung tin đồn là ai, Tô Dữu nhìn rõ thông tin của đối phương xong thì tức đến bật cười.
Đẹp quá đôi khi cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, đi trên đường mà cũng bị bảo vệ nhắm trúng.
“Cậu định xử lý thế nào?” Tổ trưởng Lục hỏi.
“Tìm người diệt khẩu hắn.” Tô Dữu hung hăng nói.
“Thế không được, giết người phải ngồi tù đấy.”
“Ai nói tôi muốn giết người? Tôi là công dân tuân thủ pháp luật mà.”
Tổ trưởng Lục nghi ngờ hỏi: “Vậy cái diệt khẩu cậu vừa nói là…?”
“Diệt cái miệng ở dưới, thích bị bao nuôi như vậy, thì cho hắn nếm thử cảm giác đó.”
Tô Dữu biết nói lý với loại người này chẳng có tác dụng gì, nên cô chọn cách gậy ông đập lưng ông.
Tổ trưởng Lục nhìn nụ cười âm u của cô, chợt thấy cúc hoa thắt lại.
Tối hôm đó, Từ Nham cũng trở thành nhân vật chính trong chính tin đồn bậy bạ do mình tung ra.
Những bức ảnh cay mắt của hắn cũng bị gửi vào nhóm đó, dọa không ít người sợ hãi thoát nhóm ngay trong đêm, nhìn thêm một cái là muốn nôn mửa.
“Chị gái à, nhà cậu làm xã hội đen thật đấy à?” Tổ trưởng Lục sùng bái nhìn Tô Dữu, không ngờ lại trả thù nhanh như vậy.
Tô Dữu nhún vai: “Là hắn tự làm tự chịu.”
Từ Nham ngày thường thích la cà quán bar, ngày nào cũng uống say khướt, mãi không bị làm sao thuần túy là vì hắn xấu.
Tối qua Tô Dữu sai người đăng ảnh hắn lên web đen, không ngờ lại có kẻ nặng đô đi tìm hắn thật, thậm chí còn xảy ra chuyện phía sau.
Về chuyện này Tô Dữu bày tỏ, tôn trọng mọi loại gu, ọe…
Tổ trưởng Lục lại hỏi: “Vậy những người còn lại cậu định tính sao?”
Tô Dữu chống cằm: “Cứ thu thập danh sách lại trước đã, rồi tìm cơ hội xem sao.”
Dù sao cô cũng không phải bá tổng thật, không có cách nào xử lý nhiều người cùng lúc. Ngày tháng còn dài, sau này tìm cơ hội xử lý sau!
Cứ tưởng chuyện đến đây là kết thúc, không ngờ buổi chiều lại xảy ra một chuyện chấn động toàn công ty.
Tất cả những nhân viên tham gia vào chuyện này đều bị sa thải, thậm chí còn bị đưa vào danh sách đen của ngành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)