Tô Dữu run lẩy bẩy cào cào tay nắm cửa: “Không cần khách sáo thế đâu, nếu không có chuyện gì thì tôi xin phép đi trước một bước.”
“Đứng lên.” Phó Tranh lạnh lùng ra lệnh.
Tô Dữu ngẩng đầu nhìn anh: “Tôi đứng lên anh sẽ không đánh tôi chứ?”
“Tôi không đánh phụ nữ.”
Tô Dữu yên tâm phần nào, không đánh phụ nữ là tốt rồi.
Cô dán sát vào cánh cửa run rẩy đứng lên, Phó Tranh đột nhiên giơ tay lên: “Nhưng tôi đánh phụ nữ tồi.”
“Hức!” Tô Dữu lại vội vàng ôm đầu ngồi xổm xuống, sao lại còn có vế sau nữa chứ!
Phó Tranh cũng chỉ dọa cô thôi, không định ra tay thật: “Biết sợ thì sau này đừng có ra ngoài nói hươu nói vượn nữa.”
Tô Dữu vội vàng đảm bảo: “Sau này ra ngoài tôi sẽ nói anh lợi hại nhất thiên hạ, một đêm chiến mười tám người cũng không thành vấn đề!”
Sắc mặt Phó Tranh vẫn đen như mực: “Cô ngậm miệng lại cho tôi!”
Tô Dữu mà ra ngoài nói như vậy, người không biết còn tưởng giữa họ có mối quan hệ mờ ám gì.
Tô Dữu làm động tác kéo khóa miệng, đảm bảo mình sẽ không mở miệng nữa.
Phó Tranh từ trên cao lạnh lùng nhìn cô, dường như đang suy nghĩ xem nên trừng phạt thế nào cho thích hợp.
Bàn tay đang ôm đầu gối của Tô Dữu lén lút véo đùi mình một cái, đùi đau nhói, đôi mắt cáo xinh đẹp lập tức phủ 1 tầng sương mỏng. Phối hợp với biểu cảm vô tội của cô, khiến người ta thấy mà thương.
Đáng tiếc Phó Tranh trong khoản sắt đá đã vượt xa người thường, anh hờ hững giáng cho Tô Dữu hình phạt nặng nề nhất: “Cô đã quan tâm đến cảm xúc của Thịnh Minh Châu như vậy, cái túi đó coi như cô tặng cô ta, quản gia sẽ không đưa tiền cho cô đâu.”
Đùng một tiếng, Tô Dữu cảm thấy như sét đánh ngang tai!
Tên gian thương! Có gì thì cứ nhắm vào cô, trừ tiền của cô làm cái gì!
Cô phải liều mạng với tên gian thương này!
Phó Tranh rất hài lòng với biểu hiện của cô, vui vẻ quay người rời đi.
Đột nhiên, chân trái trĩu xuống.
Phó Tranh cúi đầu nhìn, Tô Dữu đang ôm chặt lấy đùi anh, khóc lóc thảm thiết vô cùng chân thành: “Đừng như vậy mà hu hu hu, tôi với cô ta có thân thiết gì đâu, an ủi cô ta chỉ là không muốn cô ta ghi hận anh thôi, về bản chất là muốn tốt cho anh mà!”
Giọng điệu Phó Tranh quỷ dị: “Ồ? Vì tôi sao?”
“Đúng vậy đúng vậy, tôi đối với anh là một mảnh chân tình… xuất phát từ chân tình của người một nhà, anh không thể đối xử với tôi như vậy được!”
“Đã là một mảnh chân tình, cô còn so đo chút tiền đó với tôi sao?”
Tô Dữu nghiến răng nghiến lợi, có giỏi thì bây giờ trong túi anh chỉ còn lại vài nghìn tệ đi, xem anh có so đo một triệu tệ không!
“Tiền tài là vật ngoài thân, sao tôi lại để ý chứ. Nhưng mà! Dù sao bây giờ tôi cũng là người nhà họ Phó, ra ngoài tiêu xài mà không rút nổi tiền, làm mất mặt nhà họ Phó biết bao. Lỡ người ngoài tưởng nhà chúng ta sắp phá sản thì sao.”
Phó Tranh nhếch mép cười, đẹp thì đẹp thật, nhưng lời nói ra cũng tổn thương người ta thật: “Cô yên tâm, không ai quan tâm một đứa thiên kim giả trong tay có tiền hay không đâu.”
Tô Dữu: …
Bây giờ cô cảm thấy nguyên chủ hắc hóa thành như vậy, chắc phải có một nửa là do bị Phó Tranh kích thích.
“Buông tay.” Phó Tranh lười nói nhảm với cô.
Tô Dữu ôm chặt lấy đùi anh: “Tôi không buông, hôm nay anh không đưa tiền cho tôi, tôi sẽ!”
“Cô sẽ thế nào?” Gan cũng lớn đấy, còn dám đe dọa anh.
“Tôi sẽ cứ ôm mãi!” Tô Dữu dõng dạc tuyên thệ, hai tay ôm chặt lấy bắp chân thon dài săn chắc của Phó Tranh.
Cách một lớp quần tây mỏng, dường như có thể chạm vào lớp cơ bắp bên dưới. Lúc học thiết kế, Tô Dữu còn đặc biệt nghiên cứu về cơ bắp cơ thể người, bây giờ trong đầu tự động phác họa ra những đường nét cơ bắp tuyệt đẹp dưới lớp quần tây. Nghĩ nhập tâm quá, bàn tay nhỏ bé bất giác sờ soạng lung tung.
“Tô Dữu!” Phó Tranh lạnh lùng quát.
Từ ôm chuyển sang sờ soạng, cô chán sống rồi sao?
Thân hình kiều diễm của Tô Dữu run lên, vội vàng ngoan ngoãn ôm lấy.
“Đứng lên!”
“Đưa tiền cho tôi!”
“Đứng lên!”
“Đưa tiền cho tôi!”
Nói cô hèn , cô dám bỏ qua ánh mắt đáng sợ của Phó Tranh để đòi tiền.
Nói cô không hèn đi, vừa đòi vừa run lẩy bẩy, giống như một con cáo nhỏ bị hoảng ....
“Cô…”
Phó Tranh chưa nói hết câu, ngoài cửa đã vang lên tiếng của Phó Tề: “A Tranh, mở cửa.”
“Ây da, A Tranh vừa mới về, anh để nó nghỉ ngơi đàng hoàng đi mà.” Ngoài cửa còn có tiếng của Tô Lộ.
Phó Tranh nhíu chặt mày kiếm, ánh mắt quét một vòng quanh thư phòng: “Cô trốn xuống gầm bàn đi.”
Anh và Tô Dữu luôn trong trạng thái đối đầu, bây giờ Tô Dữu lại mặc đồ ngủ, nam nữ cô nam quả nữ ở trong thư phòng, bị nhìn thấy thì không hay.
Tô Dữu đảo tròn mắt: “Vậy anh phải đưa tiền cho tôi.”
“Nằm mơ đi.”
“Không đưa đúng không? Vậy tôi không trốn, lát nữa mẹ hỏi…”
Tô Dữu cá là anh không dám để Tô Lộ biết.
Gân xanh nổi lên trên bàn tay khớp xương rõ ràng của Phó Tranh, đang định từ chối thì nghe thấy tiếng Phó Tề tìm chìa khóa.
“Đưa cô một nửa!”
Một nửa cũng được! Tô Dữu nhanh chóng chui xuống gầm bàn.
Phó Tranh vuốt phẳng nếp nhăn trên quần áo, bước tới mở cửa: “Có chuyện gì vậy?”
“Tối lửa tắt đèn chú ở trong này làm gì?”
“Ngủ.”
“Giỏi thật, để trốn anh mà chú chạy vào tận thư phòng ngủ.” Phó Tề nói rồi định bước vào trong.
Phó Tranh đẩy ông và Tô Lộ ra ngoài: “Em đói rồi, xuống lầu ăn cơm thôi.”
Sau khi họ đi khỏi, Tô Dữu mới dè dặt chui ra, mò mẫm trong bóng tối chuồn khỏi thư phòng.
Cái chỗ này kích thích thật đấy, lần sau có mời cũng tuyệt đối không tới nữa.
Tô Dữu của sau này mới biết, chỗ này còn có thứ kích thích hơn đang chờ cô.
,
“Ai chọc chị San của chúng ta không vui vậy? Tự lăn ra đây nhận tội đi!”
Phan San San đen mặt bước vào một quán bar khói mù mịt, một đám người nhìn thấy cô ta lập tức đứng dậy.
Phan San San chẳng có gì đáng để bợ đỡ, nhưng ai bảo Phan San San có quan hệ tốt với Thịnh Thiên Duyệt chứ.
“Cút sang một bên, đừng làm ồn tôi.”
Gã mặt sẹo vỗ đùi cái đét: “Hoa khôi trường hồi đó á? Suỵt!”
Phan San San hắt thẳng ly rượu vào mặt gã, “Mắt kém thì đi rửa mắt đi!”
“Sai rồi sai rồi, hoa khôi là chị San!” Gã mặt sẹo rất biết điều đổi giọng, trong lòng khinh khỉnh, chỉ dựa vào cô mà cũng đòi so với Tô Chiêu Chiêu.
“Nhà cô ta không phải nghèo lắm sao?”
“Đúng vậy, nghèo đến mức một ngày phải làm mấy công việc, chậc, con ranh đó cũng cứng đầu phết, hồi đó bao nhiêu người muốn bao nuôi mà không thành.” Trong lòng gã mặt sẹo vẫn còn dư vị khuôn mặt thanh thuần động lòng người của Tô Chiêu Chiêu.
Xác định mình không nhớ nhầm, Phan San San nheo mắt lại, vậy Tô Chiêu Chiêu bây giờ làm sao lại lắc mình một cái biến thành con gái nhà họ Phó?
“Chị San, con ranh đó chọc giận chị à?”
Phan San San giấu nhẹm một số tình tiết, kể lại đại khái sự việc.
Đám người hạ lưu này biết Tô Chiêu Chiêu quay lại hào môn, mở miệng ra là: “Không thể nào, nếu cô ta thực sự là thiên kim hào môn, học đại học sao có thể sống khổ sở như vậy?”
“Tôi thấy tám phần mười là được hào môn bao nuôi, nói ra ngoài cho êm tai mới bảo là con gái. Bọn nhà giàu chơi tởm lắm, ban ngày nói với bên ngoài là con gái, tối đến vào phòng lại chơi con gái.”
Dứt lời, cả đám cười ồ lên.
“Tô Chiêu Chiêu, cái tên này nghe hơi quen tai, có phải người này không?” Một gã đàn ông cơ bắp cuồn cuộn lấy ra bức ảnh của Tô Chiêu Chiêu.
Gã mặt sẹo lập tức cười mỉa mai: “Lão Từ, sao ông còn giữ ảnh người ta, có phải tối đến cô đơn mang ra ngắm cho sướng không?”
Từ Nham cười gằn: “Tất nhiên rồi, xinh đẹp thế này chắc chắn phải lưu lại ngắm nhiều chứ. Tôi nói cho các người biết người thật còn đẹp hơn, ngày nào tôi cũng nhìn cô ta đi làm về, hồn suýt bị câu đi mất.”
“Ông cũng làm ở tập đoàn Phó thị à?” Phan San San đánh giá Từ Nham từ trên xuống dưới.
Từ Nham gãi đầu: “May mắn thôi, vào làm bảo vệ.”
Phan San San lập tức truy hỏi: “Vậy Tô Chiêu Chiêu này là con gái của Chủ tịch Phó các người sao?”
“Hả? Sao có thể chứ, con gái của Chủ tịch sao có thể ngồi chiếc xe rẻ tiền như vậy, hơn nữa cô ta chỉ là một thực tập sinh quèn. Nếu thực sự là con gái Chủ tịch, vào làm đã được làm sếp tổng luôn rồi.”
Phan San San nghe gã nói vậy, nụ cười trên mặt càng sâu hơn.
Cô ta biết ngay Tô Chiêu Chiêu không thể nào là con gái hào môn mà, hôm nay nói không chừng là chị cô ta lừa Thịnh Minh Châu thôi.
Hừ, cô ta nhất định phải đuổi cặp chị em dối trá này ra khỏi Phó thị, đuổi khỏi thành phố này!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
