Tô Dữu vừa về đến tổ thiết kế 1, cả phòng đã nháo nhào, ríu rít hỏi cô tình hình: “Dữu Dữu, những người đó đều do cậu đuổi việc sao?!”
Tô Dữu dở khóc dở cười lắc đầu: “Tôi mà có bản lĩnh đó thì tốt rồi.”
“Có phải người nhà cậu đứng sau xử lý những người này không?”
Tô Dữu như có điều suy nghĩ: “Chắc là vậy.”
Cô còn tưởng trời cao hoàng đế xa, Phó Tranh không quản được đám người bên dưới này, không ngờ tin tức lại nhanh nhạy như vậy.
Cũng là chuyện tốt, đỡ mất công cô phải tốn tâm tư đi đối phó với những kẻ khác.
Người của tổ thiết kế 1 biết gia cảnh cô không tầm thường, nhưng không ngờ lại lợi hại đến thế.
Mặc dù rất tò mò người đứng sau cô rốt cuộc là ai, nhưng mọi người đều rất biết chừng mực, Tô Dữu không nhắc đến thì cũng không chủ động hỏi, chuyển chủ đề sang chuyện khác.
“Dữu Dữu, tôi ra giá mười tệ, cậu đuổi Tổ trưởng Lục đi.”
“Tôi ra hai mươi!”
“Cút cút cút, bây giờ tôi sẽ đuổi việc hết đám tiểu vương bát đản các người!”
Tô Dữu cùng mọi người bắt nạt Tổ trưởng Lục xong, tiếp tục hoàn thành bản thảo sơ bộ cho cuộc thi thiết kế.
Sáng ngày thứ hai sau khi gửi bản thảo đi, họ đã nhận được email thông báo lọt vào vòng chung kết từ ban tổ chức.
Đồng nghiệp biết tin thì hò reo nhảy nhót, bảo Tô Dữu nhất định phải giành giải nhất về, như vậy mới có thể đá Tổ trưởng Lục xuống được.
Tổ trưởng Lục ôm ly trà sữa bất mãn nói: “Này này này, tôi vẫn còn ở đây đấy nhé!”
“Chính là nói cho anh nghe đấy.” Mọi người ngày nào cũng bắt nạt Tổ trưởng Lục.
Đùa thì đùa vậy thôi, mọi người cũng thực tâm mong Tô Dữu có thể giành giải nhất, dành không ít thời gian nói cho cô nghe những điều cần lưu ý trong cuộc thi.
Cuộc thi yêu cầu phải làm ra trang phục hoàn chỉnh để trình diễn, lại liên quan đến việc tìm loại vải tốt và người mẫu ưng ý.
“Cậu sắp xếp thời gian cùng em gái đi Ninh Nam Thành một chuyến đi, vải vóc ở đó đa dạng, cũng tinh xảo hơn chỗ chúng ta. Nếu may mắn còn có thể gặp được những loại vải hiếm có trên thị trường, sẽ cộng thêm rất nhiều điểm cho tác phẩm đấy.”
Trong lòng Tô Dữu khẽ động, Ninh Nam Thành, địa danh này cũng từng xuất hiện trong nguyên tác.
Tô Chiêu Chiêu sẽ xác định quan hệ với Thịnh Thiên Lan ở Ninh Nam Thành.
Nếu cốt truyện nhất định phải phát triển như vậy, thì cô có trốn thế nào cũng không thoát được, đã vậy thì cứ đối mặt thôi.
Tối hôm đó Tô Dữu và Tô Chiêu Chiêu đã đặt vé máy bay đi Ninh Nam Thành vào ngày mai, Tô Lộ biết hai đứa phải đi xa như vậy thì hơi lo lắng.
“Bên đó dạo này đang mùa mưa, đường trơn ẩm ướt, hai đứa ra ngoài sẽ rất bất tiện. Đợi một thời gian nữa đi được không?”
Tô Dữu và Tô Chiêu Chiêu mỗi người một bên xoa bóp cho bà, “Bọn con là những người đầu tiên vượt qua vòng sơ khảo, phải đi thử vận may trước. Nếu không đợi một thời gian nữa mọi người đều qua vòng sơ khảo, vải đẹp sẽ bị giành hết mất.”
Phó Tề không hiểu về thiết kế, nhưng ông rất sẵn lòng giải quyết phiền não cho vợ: “Ngày mai ba sẽ sai người đóng gói toàn bộ vải vóc có thể mua được ở Ninh Nam Thành mang về đây, mỗi loại năm xấp đủ không?”
Tô Dữu lại một lần nữa cảm nhận được thế nào gọi là giàu nứt đố đổ vách, cô cũng muốn xa xỉ như vậy lắm, nhưng cô xót tiền: “Thế thì lãng phí quá ạ, bọn con đến tận nơi xem là được rồi. Nếu may mắn biết đâu còn gặp được loại vải không bán ra ngoài.”
Phó Tề nghe Tô Dữu nói ra hai chữ lãng phí thì vẻ mặt hơi phức tạp, con bé mà cũng biết lãng phí sao?
Ai mà chẳng biết trước đây con bé tiêu xài hoang phí nhất.
Tô Dữu biết mình lại để lộ sơ hở rồi, nhưng bây giờ cô đã bình tâm lại.
Một lỗi là lỗi, một đống lỗi thì thành tính năng!
“Vậy mẹ đi cùng hai đứa nhé?” Tô Lộ rất lo lắng hai đứa ra ngoài sẽ bị thương.
“Không cần đâu ạ, bên đó đi lại bất tiện, mẹ qua đó sẽ chán lắm. Yên tâm đi, con sẽ chăm sóc tốt cho Chiêu Chiêu, lúc về sẽ mang loại vải đẹp nhất cho mẹ được không?”
Tô Chiêu Chiêu cũng giơ tay đảm bảo: “Con cũng sẽ chăm sóc tốt cho chị!”
Trong lòng Tô Lộ mềm nhũn, hai đứa con gái này sao lại ngoan thế cơ chứ.
Nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của vợ, Phó Tề cũng thu lại ánh mắt dò xét Tô Dữu.
Chỉ cần Tô Lộ vui vẻ, cho dù Tô Dữu có giả vờ ông cũng có thể vờ như không phát hiện ra.
Tất nhiên, tiền đề là Tô Dữu thực sự không giấu giếm dã tâm gì.
Buổi tối Phó Tranh về đến nhà, vừa nhìn thấy Phó Tề ngồi ở sảnh lớn đã cố tình bước đi thật nhẹ.
Phó Tề không thèm ngẩng đầu lên nói: “Mấy tối nay cơm cũng không thèm về nhà ăn, là muốn ra ở riêng với anh rồi phải không?”
Cho dù là Chủ tịch Phó hô mưa gọi gió trên thương trường, lúc này cũng chỉ có thể lộ ra vẻ mặt đau đầu bất lực.
“Anh cả, giờ này anh nên cùng chị dâu về phòng nghỉ ngơi rồi.”
“Chú cũng biết giờ này là giờ cùng vợ về phòng nghỉ ngơi cơ đấy.”
Phó Tranh giơ hai tay đầu hàng: “Nếu anh thực sự thích làm bà mai như vậy, em có thể mở cho anh một quán mai mối.”
Phó Tề vớ lấy tờ giấy ăn trên bàn ném qua: “Chú tưởng anh ăn no rửng mỡ, nhân duyên của ai cũng quản chắc?”
Phó Tranh bắt lấy tờ giấy ăn ném lại lên bàn: “Bây giờ em lại thực sự hy vọng nhân duyên của ai anh cũng quản đấy.”
Như vậy ít nhất sẽ không chằm chằm vào một mình anh.
“Ngày mai đi xem mắt.” Giọng điệu Phó Tề không cho phép từ chối.
Phó Tranh dang tay: “Ngày mai em phải đi công tác ở Ninh Nam Thành, lịch trình đã định từ một tháng trước rồi, không tin anh có thể đi kiểm tra.”
Phó Tề nghiến răng, lại để thằng nhãi này trốn thoát một lần nữa!
“Vậy bao giờ chú về, anh sẽ sắp xếp lại.”
“Khó nói lắm, biết đâu lại đi công tác vòng quanh thế giới. Nếu anh thực sự rất muốn sắp xếp xem mắt, có thể sắp xếp cho cô con gái ngoan của anh. Gả nó đi sớm một chút, cái nhà này sớm được yên tĩnh.”
Phó Tranh lôi Tô Dữu ra đỡ đạn, đánh lạc hướng sự chú ý của Phó Tề.
Phó Tề khựng lại: “Anh thấy dạo này con bé thay đổi rất nhiều.”
Phó Tranh không quay đầu lại nói: “Sợ bị đuổi ra ngoài, đương nhiên sẽ thay đổi. Hành vi có thể thay đổi, nhưng tâm địa xấu xa thì không đổi được đâu. Anh đừng đợi đến lúc gây ra sai lầm lớn mới hạ quyết tâm xử lý.”
Phó Tề nhíu mày suy tư, Phó Tranh nói cũng có lý. Ai biết được Tô Dữu bây giờ đang giấu giếm tâm tư gì. Ngày mai hai đứa nó còn phải đi công tác riêng, cũng không biết có xảy ra chuyện gì không.
“Ngày mai hai đứa nó cũng đi công tác ở Ninh Nam Thành, không trông mong chú đi cùng chúng nó, nhưng chú phái người chiếu cố thêm một chút, có chuyện gì thì liên lạc với anh.”
“Biết rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)