Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong mấy chục phút đầu của tiết học đầu tiên, cả lớp bận rộn với việc phát bài kiểm tra và sách bài tập mới nhận được. Trên bục giảng chất đầy những xấp giấy bìa nâu, sách mới tinh được truyền tay nhau. Đến lượt Văn Kỳ, chỉ còn lại ba quyển, cậu lấy một quyển, xoay người lại, môi khẽ nhúc nhích, như thể tiếc từng chữ mà chỉ buông ra một từ:
“Sách.”
Giang Trĩ Nhân đưa tay ra lấy, đầu ngón tay hai người khẽ chạm vào nhau, cô cảm nhận được một luồng lạnh lẽo.
“Cảm ơn.” Nhớ lời Hồ Lộ dặn, cô cố nâng cao giọng một chút: “Tớ ngồi sau cậu, tên là Giang Trĩ Nhân.”
Giang Trĩ Nhân phát âm rõ từng chữ, mím môi, tròn mắt nhìn cậu, hy vọng cậu có thể nhớ ra điều gì đó.
Ngón tay Văn Kỳ hơi rụt lại, ánh mắt lãnh đạm cụp xuống, khẽ “ừ” một tiếng coi như đáp lời. Rồi cậu bỗng nhìn chằm chằm vào ngón tay vừa bị chạm, ngẩn người.
Khi cậu quay lại ngồi xuống, Giang Trĩ Nhân thấy trên tai cậu có nhiều lỗ xỏ khuyên không đều nhau, cả hai bên đều có, từ dái tai lên đến vành tai, như những lỗ đạn do người mới tập bắn để lại chẳng theo quy luật nào cả.
Giang Trĩ Nhân nhìn thêm vài lần, cảm thấy Văn Kỳ không giống người sẽ đi xỏ khuyên tai. Nhưng cô hiểu về cậu cũng chỉ giới hạn trong quãng thời gian ở cô nhi viện, lúc đó cả hai còn là trẻ con, chẳng thể lấy làm tiêu chuẩn gì.
Nhưng về sau, Văn Kỳ lúc ở bên cô luôn cười rất hiền, không hề có gì bất thường. Cậu nói, vì cô từng giúp cậu nên cậu muốn báo đáp.
Nói là nói vậy, nhưng bây giờ lại không nhớ ra cô, phải không?
Giang Trĩ Nhân nghĩ cũng không thể trách Văn Kỳ, dù sao hai người cũng xa nhau quá lâu. Khi còn ở viện phúc lợi, cô chỉ được gọi là “Nhân Nhân”, thậm chí còn chưa có một cái tên đầy đủ.
Buổi tối tan học, Văn Kỳ là người cuối cùng rời lớp. Giang Trĩ Nhân ngồi trên viền bồn hoa dưới lầu dãy học, cành cây khô trong bồn hoa chọc vào lưng cô, thời tiết đêm ở Biên Thành se lạnh, khiến cô còn rùng mình một cái.
Thấy cậu đi ra, Giang Trĩ Nhân vừa gọi tên vừa nhảy xuống khỏi bồn hoa.
“Văn Kỳ.” Cô lựa lời cẩn thận: “Có thể cậu không nhớ rõ, nhưng hồi nhỏ chúng ta từng ở cùng một viện phúc lợi. Trước đây tớ đã đến chỗ cũ tìm bà Vương và mọi người, nhưng hình như nơi đó bị dỡ bỏ rồi.”
Chính xác thì, trong ký ức của Giang Trĩ Nhân, hôm nay không phải lần đầu hai người gặp lại. Lúc cô quay về Hải Thành để tìm lại bạn cũ, từng gặp Văn Kỳ trong khu sân cũ bỏ hoang ấy.
Và đó cũng là lý do cô viết nên những dòng trong cuốn sổ tay của mình.
Cậu thiếu niên phía trước khựng lại, nhưng không quay đầu. Gió đêm thổi phần phật làm áo cậu bay phần phật, như ngòi pháo bị đốt âm thầm, trầm lặng mà vô lực.
Cậu lại nhấn nút máy trợ thính, rồi nói: “Tớ nhớ cậu, Nhân Nhân.”
Lần đầu tiên Giang Trĩ Nhân nghe cậu thiếu niên mười mấy tuổi ấy gọi tên thân mật của mình, cô ngẩn ra một chút, nhón chân giẫm nhẹ mũi giày trên mặt đất, lại ngẩng đầu, giọng nói trong trẻo pha chút do dự:
“Viện phúc lợi đó bị tháo dỡ rồi… bây giờ cậu sống ở đâu? Cũng được nhận nuôi rồi à?”
“Chưa.” Giọng cậu khô khốc, dừng lại một lúc rồi như quay đầu đi chỗ khác, không nhìn cô lâu, lại tiếp tục bước đi.
Giang Trĩ Nhân nhíu mày bước theo sau, giẫm lên bóng sáng của từng cột đèn đường, không ngừng hỏi:
“Chưa? Vậy cậu còn sống với bà Vương à? Tiểu Vũ, Đại Thông Minh, Lâm Tử mấy người họ…”
Chưa kịp nói xong, Văn Kỳ đã dừng bước một lần nữa. Đôi mắt đen sẫm như mực của cậu nhìn thẳng vào cô, không mang theo bất kỳ cảm xúc gì, tĩnh lặng đến lạnh người. Giang Trĩ Nhân lập tức nghẹn lời, mọi điều định nói như mắc nghẹn nơi cổ, như xương cá đâm vào lớp thịt mềm trong cổ họng – nuốt không trôi, nhả không được.
“Bà Vương đã qua đời rồi. Họ đều đã được nhận nuôi giống như cậu, mọi người đều sống tốt cả. Cậu có thể đừng hỏi tiếp nữa không?” Văn Kỳ điềm tĩnh nói.
Đây là lần đầu tiên Giang Trĩ Nhân nghe cậu nói một đoạn dài như thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









