Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhiều năm sau, khi Giang Trĩ Nhân nhìn thấy mảnh giấy nhàu nát này, cô vẫn sẽ nhớ đến cảnh tượng ấy.
Lúc ấy mới đầu xuân, hoa anh đào trong trường vừa hé nở nhụy hồng. Cô gục trên bàn học, dùng cằm đè lên cánh tay trái, mắt cụp xuống, buồn chán viết:
"Ngày mưa âm u, tôi thấy cậu ấy đứng bên bức tường đổ nát của viện phúc lợi, nheo một mắt lại, giơ một chiếc lọ thủy tinh vỡ nát lên soi vào bầu trời xám xịt không chút ánh sáng, đôi mắt đen sâu không thấy sự sống, nhìn vào khoảng không xám xịt, khóe môi rỉ máu, má cũng bầm tím một mảng."
"Đài khí tượng nói hôm đó là ngày lạnh nhất tháng Ba, thế mà cậu ấy mặc rất mỏng, người thì gầy gò."
"Đó không phải là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau."
Bút bi bỗng dưng hết mực, những dòng sau viết cũng không rõ nét. Giang Trĩ Nhân lắc lắc đầu bút, vẫn không ra mực.
Ánh mắt cô bỗng dời sang chiếc lọ thủy tinh đặt trên bệ cửa sổ. Bên trong là một con cá ngũ sắc, lười biếng vẫy đuôi, làm mặt nước gợn sóng lăn tăn như mặt hồ ngày mưa, từng vòng tròn xoáy nhẹ lan ra.
Bên trái, Hồ Lộ bỗng quay người bắt chuyện với cô, con cá trong lọ lập tức quay đầu, phập phồng lặn sâu xuống đáy.
“Này, cậu chuyển từ đâu tới vậy?”
Từng sống hơn một năm trong viện phúc lợi ở Biên Thành, đến năm năm sáu tuổi mới được mẹ nuôi hiện tại – Giang Lâm – nhận về nuôi.
Nói là “viện phúc lợi” cũng không hẳn chính xác, thực ra nơi đó chẳng chính quy gì, chỉ là một bà cụ tốt bụng lấy sân nhà mình chăm sóc mấy đứa trẻ không nơi nương tựa. Còn vì sao cô lại vào được nơi đó, Giang Trĩ Nhân đã chẳng còn nhớ rõ.
Lúc chuông vào học còn chưa vang lên, Hồ Lộ vẫn tiếp tục trò chuyện phiếm. Ngồi gần nên dễ kết bạn, Giang Trĩ Nhân cũng cố bắt kịp nhịp trò chuyện.
Hồ Lộ khen cô: “Cậu giỏi thật đấy, học kỳ hai lớp mười hai mới chuyển tới, mà trường này khó thi vào lắm đó.”
Rồi cô liếc nhìn chiếc bàn trống phía trước Giang Trĩ Nhân, đột nhiên hạ giọng:
“Tính theo thứ tự, người ngồi trước cậu chắc là Văn Kỳ. Tai cậu ấy không được tốt lắm, bình thường cũng không hay nói chuyện với ai.”
Hồ Lộ thở dài: “Nhắc cậu một tiếng, nếu nói chuyện với cậu ấy chắc phải nói to hơn một chút.”
“Ai cơ?” Giang Trĩ Nhân bỗng ngẩn người vài giây, lưng tựa vào ghế, tóc đuôi ngựa phía sau khẽ chạm vào lọ cá đặt trên bệ cửa sổ. Chiếc cốc thủy tinh bị va vào, lắc lư mấy vòng như sắp rơi, phát ra tiếng "keng keng". Giang Trĩ Nhân vội vàng quay lại đỡ.
Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, một bàn tay từ ngoài cửa sổ vươn vào, năm ngón tay trắng trẻo thon dài, lòng bàn tay đỡ lấy chiếc lọ sắp đổ, đẩy nhẹ trở lại. Con cá bên trong bị hoảng loạn, quẫy vài vòng.
Vị trí cô ngồi sát tường, bên phải là cửa sổ mở một nửa. Gió từ hành lang ùa vào, làm nước trong lọ bắn tung tóe. Hai tay Giang Trĩ Nhân ướt sũng, gió ngoài trời thổi làm mắt cô cay cay. Cô khẽ ngước mi, bắt gặp đôi mắt đen nhánh mà hôm qua cô đã thấy ở di tích viện phúc lợi.
Giọng Hồ Lộ từ sau vang lên cùng với cơn gió: “Là Văn Kỳ đó.”
Cậu thiếu niên đeo túi chéo một bên vai, tai mang máy trợ thính màu bạc. Làn da trắng đến trong suốt, như cánh chuồn chuồn vừa dính nước trên mặt ao. Áo khoác đồng phục trắng đen bị gió thổi phồng lên, mái tóc hơi dài lướt qua tai, vờn quanh mí mắt mỏng. Đôi mắt lạnh lùng, trầm lặng hơi cụp xuống, nhìn chằm chằm vào cô, ánh nhìn ban đầu có phần thờ ơ, thoáng chốc phủ lên thứ cảm xúc khó định, khựng lại trên gương mặt cô.
Giữa tiết xuân và đông, cậu đứng ngoài cửa sổ, cô ngồi bên trong, như thể đã cách biệt nhiều năm mới gặp lại.
Giang Trĩ Nhân cảm thấy khuôn mặt ấy quen thuộc đến lạ. Cô chợt nhớ đến vô số ngày đêm từng trải ở viện phúc lợi, động tác bất giác khựng lại, ánh mắt cũng quên cả rời đi. Văn Kỳ lướt qua cô một cái, ánh mắt dừng lại vài giây trên chiếc lọ cá trong tay cô, sau đó thu về. Đôi môi mím lại thành một đường cong hơi cụp, cậu giơ tay, lười biếng ấn máy trợ thính lại sát tai, rồi đi vòng từ cửa sau vào lớp học.
Hồ Lộ đưa cho cô mấy tờ giấy: “Lau tay đi.”
Giang Trĩ Nhân đờ đẫn nói lời cảm ơn, mãi sau mới nhận ra mình vẫn nắm chặt chiếc lọ cá, liền vội vàng buông ra, vo giấy lại lau nước trên tay một cách lúng túng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









