Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bên đường vang lên vài tiếng còi xe, như những mũi giáo xuyên qua khoảng lặng, khiến cảm xúc Giang Trĩ Nhân chợt dâng lên. Cô nhìn đồng hồ, nghĩ bụng còn có thể về nhà trễ một chút nữa, rồi lại đi theo cậu, muốn biết giờ cậu sống ở đâu.
Vòng qua một con đường nhỏ dài, Giang Trĩ Nhân thấy cậu dừng lại trước một cửa cuốn, lấy từ túi áo đồng phục ra một chùm chìa khóa, mở cửa. Từ trong hắt ra ánh đèn vàng vọt, bên trong chỉ có hai chiếc giường đơn. Một chiếc trống, chăn gối xếp gọn, chiếc còn lại có một cậu tóc húi cua, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi đen, đang nằm chơi game. Dưới gầm giường còn đặt vài lon bia.
Khuôn mặt đó, Giang Trĩ Nhân vẫn còn chút ấn tượng. Trên thái dương có một vết sẹo, có lẽ là Đại Lâm từng sống cùng cô trong viện phúc lợi khi xưa.
Đặng Lâm Trác nhìn cô sững sờ rất lâu, rồi vội kéo chăn che người. Căn phòng không lớn, hơi bí, chỉ có một chiếc quạt trần thiếu cánh đang quay lạch cạch.
Văn Kỳ cúi người bước vào, ném túi chéo lên giường, rồi đi rửa tay ở bồn rửa. Giang Trĩ Nhân nghe tiếng nước chảy róc rách.
“Còn muốn hỏi gì nữa không?” Cậu nói mà chẳng buồn ngẩng đầu.
Giang Trĩ Nhân cắn chặt răng, như thể có gì đó chặn trong miệng, không thốt nên lời.
“Phòng này là của cha nuôi Đặng Lâm Trác. Tớ xin ngủ nhờ một giường, bình thường giúp trông xe dưới tầng hầm, ở luôn dưới hầm giữ xe. Sống không tốt, cũng chưa từng được nhận nuôi.”
Cô nghẹn một lúc lâu: “Vì sao chỉ có cậu… không được nhận nuôi?”
Văn Kỳ quay lưng lại với cô.
Giang Trĩ Nhân nhìn thấy từ chiếc gương phía trước, dưới mắt cậu có chút đỏ, đuôi mắt cũng rũ xuống mệt mỏi. Giọng cậu lại càng khàn đặc:
“Vì mặt mũi không ưa nhìn, tính cách lạnh nhạt, không dễ thương, lại còn bị điếc, mọi người đều nghĩ nuôi không nổi.”
Cứ nói nửa câu, cậu lại dừng lại một chút, giọng nói như kéo thành một đường thẳng, đều đều. Nếu không nhờ có tấm gương trước mặt, Giang Trĩ Nhân thậm chí không thể nào nhận ra được cảm xúc của cậu.
“Nhân Nhân.” Cậu gọi tên cô với tốc độ chậm rãi: “Cậu cũng biết mà, tớ vốn không được người khác yêu quý như cậu đâu.”
Không khí chợt lặng đi. Đặng Lâm Trác đảo mắt liên tục, không dám lên tiếng. Giang Trĩ Nhân lặng thinh hồi lâu, chỉ nghe tiếng nước chảy trong không gian yên ắng.
Chưa kịp mở miệng, điện thoại kẹp trong ngăn phụ cặp sách đổ chuông. Nhìn thấy là cuộc gọi của Giang Lâm, cô vội hắng giọng rồi bước ra xa vài bước để nghe máy.
Khi Giang Trĩ Nhân quay lưng đi, vẻ mặt Văn Kỳ lại trở nên lạnh nhạt hơn. Vệt đỏ dưới mắt cậu cũng lập tức tan biến, bị bóng lông mi che khuất hoàn toàn, như thể chưa từng tồn tại.
Cậu tắt vòi nước, ngước mắt liếc qua gương, hờ hững rút một chiếc khăn lông lau tay.
Trò chơi vẫn đang tiếp tục. Đồng đội chửi nhân vật của Đặng Lâm Trác là kẻ "treo máy" diễn trò. Người nằm trên giường nhảy dựng lên vài cái, vẻ mặt ngơ ngác: “Ai từng nói mặt mũi mày xấu chứ? Hồi đó chẳng phải chính mày không muốn được nhận nuôi à?”
Văn Kỳ nhẹ nhàng ném chiếc khăn lông về phía cậu ta, đồng thời liếc ra ngoài cửa. Đôi mắt ấy đen sẫm lặng thinh, xen lẫn sự lạnh lẽo như chính giữa mùa đông. Cậu thiếu niên đưa ngón tay khẽ đặt lên môi, ra hiệu cho Đặng Lâm Trác đừng nói nữa.
Mắt cậu hơi híp lại, mang theo ẩn ý sâu xa, giọng cảnh cáo trầm thấp:
“Đừng nhiều lời.”
Đặng Lâm Trác lập tức câm nín.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









