Thẩm Nhạn Sanh cũng nhìn theo ra ngoài cửa sổ, Bắc Thành giữa mùa đông giá rét, bầu trời xám xịt, không biết đến ngày nào mới có thể thực sự hửng nắng.
Ngày Lục Cảnh Sách về nước đã là cuối tháng Một.
Lúc đó Thẩm Nhạn Sanh đã làm xong thủ tục xuất viện cho mẹ, hai mẹ con chuyển về khu tập thể nhà máy dệt ở đường Minh Hoa.
Căn nhà thực sự quá tồi tàn, lại vì là nhà trệt nên vô cùng ẩm thấp. Ngay đêm đầu tiên dọn vào ở, Thẩm Nhạn Sanh đã có chút hối hận, lúc trước cô không nên vì tiết kiệm tiền mà thuê một nơi tồi tàn như vậy.
Bản thân cô thì sao cũng được, nhưng mẹ vừa mới làm phẫu thuật, căn nhà vừa ẩm ướt vừa nấm mốc, nếu ở lâu dài e rằng sẽ không tốt cho sức khỏe.
Trong lòng cô tự trách, Chu Tú Vân lại nghĩ rất thoáng, bà mỉm cười nói: "Chuyện này có là gì đâu, đến bước đường này rồi, vẫn còn một nơi che mưa chắn gió để ở, đã là trong cái rủi có cái may rồi."
Hai mẹ con ngồi đối diện nhau ăn tối, khi nói đến đây chợt đều im lặng, cả hai cùng nghĩ đến bố. Cô và mẹ bây giờ vẫn còn có thể ngồi đây ăn cơm, nhưng lại không biết bố hiện giờ ra sao rồi.
Chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết, thời tiết cũng ngày càng lạnh, không biết áo ấm của bố có đủ không, năm mới này chắc chắn là cái Tết khó khăn nhất từ trước đến nay.
Buổi tối, Thẩm Nhạn Sanh chăm sóc mẹ ngủ trước, cô ngồi trong phòng khách vẽ một bản thiết kế. Thời gian qua trong nhà xảy ra quá nhiều chuyện, cô đã quá lâu không làm việc, khi cầm cọ vẽ lên, cô chỉ cảm thấy mỗi nét bút hạ xuống đều cứng nhắc đến mức không có linh hồn.
Lúc gần rạng sáng, chiếc điện thoại đặt bên cạnh chợt rung lên một cái. Cô đặt cọ vẽ xuống, cầm điện thoại lên, thấy là tin nhắn WeChat do Lục Cảnh Sách gửi tới.
Cô bấm mở ra xem, tin nhắn WeChat chỉ có vỏn vẹn hai chữ: "Ngủ chưa?"
Thẩm Nhạn Sanh nhắn lại: "Vẫn chưa."
Suy nghĩ một chút, cô lại nhắn thêm một câu: "Còn anh?"
Tin nhắn vừa gửi đi, Lục Cảnh Sách đã gọi điện thoại tới. Cô vội vàng bắt máy, hạ thấp giọng: "Alo."
Thẩm Nhạn Sanh do dự vài giây, dù sao thì cô vẫn không dám lên tiếng phản bác. Cô về phòng thay quần áo, cầm theo chìa khóa và điện thoại rồi lặng lẽ ra khỏi nhà.
Vừa ra khỏi nhà, cô đã nhìn thấy xe của Lục Cảnh Sách đỗ ở đầu hẻm từ đằng xa.
Cô bước tới, mở cửa ghế phụ rồi ngồi lên xe.
Đã gần nửa tháng trôi qua kể từ lần cuối gặp Lục Cảnh Sách, Thẩm Nhạn Sanh quay mặt về phía anh, nở một nụ cười, hỏi: "Chuyến công tác vẫn suôn sẻ chứ?"
Nụ cười mang ý lấy lòng trên mặt cô quá đỗi rõ ràng, Lục Cảnh Sách lại không mấy mặn mà, ánh mắt anh rơi xuống vết thương trên trán Thẩm Nhạn Sanh.
Nửa tháng trôi qua, vết thương trên trán Thẩm Nhạn Sanh đã được cắt chỉ, nhưng trông vẫn còn hơi đỏ, cũng không biết có để lại sẹo hay không.
Thấy Lục Cảnh Sách chằm chằm nhìn vết thương trên trán mình, cô vô thức đưa tay lên sờ một cái, nói: "Bác sĩ bảo, vài tháng nữa vết tích sẽ dần mờ đi."
Cô sợ Lục Cảnh Sách sẽ chê xấu, lại nói: "Nếu anh không thích, ngày mai tôi sẽ ra tiệm làm tóc cắt tóc mái để che đi."
Nghe vậy, Lục Cảnh Sách liếc nhìn Thẩm Nhạn Sanh một cái, anh không khỏi nhíu mày, nói: "Không được cắt."
Nghe vậy, Thẩm Nhạn Sanh cũng ngoan ngoãn gật đầu, nói: "Được."
Lục Cảnh Sách khởi động xe, cả quãng đường đều im lặng, chiếc xe chạy ra khỏi đường Minh Hoa, lao đi về phía đường Dương Hòe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)