Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Điên Rồi! Vừa Trùng Sinh Em Đã Sinh Con Cho Anh Chương 20:

Cài Đặt

Chương 20:

Vương Thiết Trụ cũng không biết tại sao lại cảm thấy một tia khó chịu. Hắn nhìn Lục Lập Hành với vẻ mặt quái dị. Chẳng lẽ, người mình quen biết trước đó không phải Lục Lập Hành?

Bị mọi người cười như thế, Cố Vãn Thanh lập tức cảm thấy xấu hổ. Nàng quay đầu chạy vào nhà:

“Vậy em, em đi xem Thiên Thiên, Thiên Thiên hình như dậy rồi..."

Lục Thiên Thiên ngủ trưa còn chưa có dậy.

Lục

Lập Hành bất đắc dĩ lắc đầu.

Hoàng Cường lại cười lớn: "Tiểu tử được đó nha, người vợ xinh đẹp như vậy đều bị cậu nói cho ngại ngùng, ha ha ha!"

Vương Cường cũng nói: "Có phúc lớn, có phúc lớn, tôi nói cho cậu biết, cuộc sống gia đình muốn được hạnh phúc thì hai vợ chồng phải đồng tâm hiệp lực, cùng nhau cố gắng! Lục huynh đệ còn trẻ như vậy mà đã hiểu được đạo lý này, không tệ!"

Lục Lập Hành cũng cười.

Sau khi thu thập xong, Hoàng Cường và Vương Cường cũng chuẩn bị rời đi.

Trước khi đi, Vương Cường vỗ vỗ bả vai Lục Lập Hành:

"Lục huynh đệ, tôi tên là Vương Cường. Tôi sống ở đường Trường Tân trên thị trấn, có chuyện gì cần giúp đỡ có thể tới tìm tôi."

Ấn tượng của Vương Cường đối với Lục Lập Hành rất tốt. Hơn nữa, hắn còn có một loại ảo giác, tương lai của Lục Lập Hành nhất định sẽ không chỉ sống trong ngọn núi nhỏ hẹp này.

"Được!" Lục Lập Hành gật gật đầu.

Vương Cường lại nhìn Đại Hoàng bên cạnh:

"Lục huynh đệ, có câu này không biết có nên nói hay không."

"Anh cứ nói đi."

"Ừm, tôi nghe nói vợ cậu mang thai? Chó này không thích hợp ở cùng một chỗ với phụ nữ có thai, sẽ không tốt cho em bé."

Lục Lập Hành đã sớm nghĩ tới chuyện này. Hắn gật đầu:

"Tôi biết, đúng rồi anh Vương, nói đến chuyện này, chỗ của tôi đúng là có chuyện nhỏ cần nhờ anh giúp đỡ hỏi thăm một chút."

"Chuyện gì?"

Lục Lập Hành nhìn về phía Đại Hoàng:

"Đại Hoàng là do vợ tôi nuôi lớn, tựa như là người nhà của chúng tôi. Tôi muốn đưa nó đi, vợ tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý. Nhưng giống như anh nói, đúng là cũng cần phải đề phòng một chút. Anh có biết chỗ nào tiêm vắc xin phòng bệnh cho chó không?"

Lúc này, Đại Hoàng đơn thuần hoàn toàn không biết, Lục Lập Hành muốn tiêm cho nó. Nó chỉ nhìn thấy mình bị Vương Cường và Lục Lập Hành thảo luận. Ở trong nhận thức của nó thì chủ nhân nhất định là đang khen nó.

Hâm mộ không

Ghen tị không

Trong lòng Đại Hoàng vô cùng bành trướng!

Vương Cường nhíu mày: "Như vậy sao, tôi trở về sẽ hỏi giúp cậu một chút."

"Cảm ơn anh Vương!"

"Ha ha, không cần cảm ơn, sau này có vật gì tốt nhớ nghĩ đến anh Vương là được!"

Hai người nói tạm biệt.

Vương Cường và Hoàng Cường lúc này mới rời khỏi.

Lục Lập Hành không nhìn thấy phía sau cánh cửa nhà chính, Cố Vãn Thanh đang dán vào khung cửa, nghe mấy người nói chuyện.

Lúc nghe thấy Lục Lập Hành nói, bởi vì nàng mới giữ Đại Hoàng lại, khóe miệng nàng có chút giương lên, không tự chủ được mà nở nụ cười.

Lưu Phú Nhân và Vương Thiết Trụ còn đứng ở trong sân với vẻ mặt mờ mịt.

Đại Hoàng nhìn hai người một hồi liền đứng lên. Nó đi đến trước mặt hai người, ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới đi lui. Nó vừa đi vừa kêu “Gâu, gâu gâu”

Xem đi

Cẩu gia vừa rồi đã bảo các người đừng có ném đồ lung tung

Không nghe

Giờ thì hay rồi

Bất ngờ chưa

Đại Hoàng thỉnh thoảng còn liếc mắt nhìn hai người một cái, trong mắt tràn đầy sự xem thường.

Nhưng mà hai người Vương Thiết Trụ căn bản không chú ý tới việc bọn họ bị một con chó khinh bỉ. Trong mắt của bọn hắn chỉ có Lục Lập Hành.

"Lục, Lục Lập Hành." Vương Thiết Trụ lên tiếng trước.

"Ừm? Sao thế?"

"Chuyện là, chuyện là... hai ông chủ kia có thu mua nấm gan bò nữa không?"

Thời gian hai ngày kiếm mười mấy tệ. Một tháng chính là ngàn tệ đó. Con số kia tương đương với thu nhập một năm của bọn họ.

Quá thơm.

Lưu Phú Nhân lớn tuổi, có chút xấu hổ. Thế nhưng, nếu như quả thật có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, mình sẽ có thể ăn được gạo.

Hắn cũng xúm lại: "Tiểu Hành, hôm nay đều là lỗi của chú, chú không biết mới..."

"Không có việc gì, chú Lưu!" Lục Lập Hành khoát tay áo.

Nhìn thái độ hai người, hắn cũng biết là hai người đã biết sai.

Hơn nữa, Lưu Phú Nhân hoàn toàn là vì lòng tốt, sợ hắn lầm đường lạc lỗi, còn sợ Cố Vãn Thanh ăn phải nên để lại nấm của mình. Hắn sao có thể trách người như này được chứ?

Còn về Vương Thiết Trụ, Lục Lập Hành chuyển đến đây đã làm hàng xóm với hắn nửa năm. Hắn đúng là đã làm sai rất nhiều chuyện, đối phương có thành kiến với hắn là chuyện rất bình thường. Nhưng Vương đại nương lại giúp Vãn Thanh không ít. Lục Lập Hành cũng chưa từng tính toán với bọn họ.

"Cháu cũng không biết chuyện này, phải xem bọn họ sau đó nói thế nào, nhưng mà cháu cảm thấy bọn họ có thể sẽ tiếp tục thu mua nhiều hơn."

"Chúng ta trước tiên cứ đi lên núi hái một chút, thực ra thì, cho dù bọn họ không cần nữa, chúng ta cũng có thể giữ lấy tự mình ăn không phải sao?"

"Hương vị của nấm gan bò này không khác thịt là bao, dinh dưỡng cũng không kém, chỉ cần không phải là cây có độc thì đều sẽ có chỗ tốt đối với thân thể con người."

Nghe Lục Lập Hành kiểu nói này, hai người liên tục gật đầu:

"Đúng đúng, làm gì cũng không lỗ, vậy chúng ta đi lên núi đi!"

"Ừm, được, thế nhưng chú Lưu, chú có thể phân rõ cây nào có độc và cây nào không có độc không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc