Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Điên Rồi! Vừa Trùng Sinh Em Đã Sinh Con Cho Anh Chương 19:

Cài Đặt

Chương 19:

"Ừm, 2.1 tệ một cân." Vương Cường chân thành nói: "Cân xong sẽ trả tiền tại chỗ! Không ghi sổ."

Vương Cường trực tiếp cho Lục Lập Hành một viên thuốc an thần. Lục Lập Hành cũng nhớ tới tin tức của hệ thống. Ở kiếp trước, Hoàng Cường thu mua 2 tệ một cân.

Nhưng mà xem tình hình trước mắt, Hoàng Cường và ông chủ Vương này chắc là cần số nấm này rất gấp. Làm người làm ăn, bọn họ không có khả năng làm ăn lỗ vốn được. Nói cách khác, mua vào với giá 2 tệ, bọn họ còn có thể kiếm một món hời. Nghĩ tới đây, Lục Lập Hành thở dài mà nói:

"Ai, ông chủ Hoàng à, ngài cũng biết, tuy tôi rất rất rất cần tiền, nhưng thân thể của vợ tôi cũng rất quan trọng, trong nhà không có chút thức ăn dinh dưỡng nào. Tôi thật vất vả mới hái được nhiều như vậy, nếu như ngài muốn lấy hết..."

Hoàng Cường cũng là người làm ăn, lập tức hiểu ý của Lục Lập Hành.

"2 tệ rưỡi, thêm năm xu, cậu cầm lấy mà đi mua thịt mua gạo mua mì, xem nha đầu Vãn Thanh gầy như nào rồi kìa, nào giống như là người đang mang thai. Tôi nói cho cậu biết, lúc vợ tôi mang thai, dáng vẻ còn to gấp đôi Vãn Thanh!"

Lục Lập Hành cười.

"Vậy thì đa tạ ông chủ Hoàng."

Lục Lập Hành nói xong liền vào nhà, đem tất cả nấm gan bò trong phòng ra.

"Đều ở nơi này, ông chủ Hoàng, anh Vương, các người kiểm hàng một chút."

Lục Lập Hành cũng đã chuẩn bị cân sẵn.

Vương Cường tranh thủ thời gian đi tới. Hắn mở túi ra, tùy tiện lấy một miếng nấm gan bò nhỏ ra thử.

Sau đó lại miếng thứ ba, miếng thứ tư.

Hoàng Cường có chút mờ mịt: "Lão Vương, anh làm cái gì vậy? Không phải nhìn xem là được rồi sao?"

Vương Cường lắc đầu: "Không, không phải, thực ra các người nói không sai. Nấm gan bò này cũng có, có độc, chỉ là cây nào có vị đắng thì mới có độc. Tôi đang nếm xem trong này có vị đắng hay không, tôi không nhìn ra được."

Vương Cường mới phát hiện ra loại nấm này rất đáng tiền trong mấy ngày này. Hắn còn chưa hình dung rõ lắm về nó.

Lục Lập Hành nghe vậy thì đi tới, nói:

"Cái này sao, để tôi dạy ngài."

Hắn lấy một miếng nấm gan bò ra từ trong túi, nói:

"Nhìn màu sắc, anh nhìn xem, những cây có thể ăn đều có màu trắng, nhìn vô cùng khỏe mạnh. Mà những cây độc thì bên trên rễ cây sẽ có màu, có cây là màu xanh đậm, có cây là màu đỏ."

"Nếu như vậy mà còn nhìn không ra thì anh cũng có thể ngửi mùi một chút, không cần nếm, mùi của cây có độc nghe thôi đã biết đắng rồi."

"Như vậy đi, hôm nào tôi sẽ hái mấy cây có độc rồi lấy ra cho anh phân biệt một chút."

Nghe Lục Lập Hành nói như vậy, Vương Cường cực kỳ vui vẻ:

"Vậy thì tốt quá, cảm ơn Lục huynh đệ, cảm ơn Lục huynh đệ!"

Hoàng Cường càng không biết nên trả lời như thế nào. Dù sao trước đây Lục Lập Hành đúng là nổi tiếng vì thói xấu. Hắn lại liếc mắt nhìn Cố Vãn Thanh. Đây đều là Cố Vãn Thanh có phương pháp giáo dục sao?

"Ha, người có vợ đúng là không giống xưa! Lục Lập Hành đều thay đổi tốt hơn, Lão Vương, anh đây chẳng phải quen biết rồi sao?"

"Đúng vậy, đúng vậy, mau tới cân đi rồi trả thù lao."

Mấy người cùng nhau cân, không nhiều không ít vừa đúng 20 cân.

Vương Cường lập tức đưa 50 tệ cho Lục Lập Hành.

Một tờ 50 tệ mới tinh.

Lưu Phú Nhân và Vương Thiết Trụ cũng nhịn không được mà nuốt một ngụm nước miếng.

Tờ tiền có giá trị lớn như vậy bình thường đều rất hiếm gặp.

Thế mà...

Lục Lập Hành lại vô cùng bình tĩnh xoay người, không chút do dự đưa tiền cho Cố Vãn Thanh.

"Cho em."

Cố Vãn Thanh còn không kịp phản ứng có hơi sững sờ...

...

"Cho, cho em?"

"Ừm, cho em." Lục Lập Hành lại đưa tiền về phía trước.

"Tiền của chúng ta, em cầm đi."

"Thế nhưng mà, thế nhưng mà..." Trong đầu Cố Vãn Thanh có chút loạn, căn bản không biết nên nói cái gì.

Kết

hôn lâu như vậy, đều là nàng đưa tiền cho Lục Lập Hành, có lúc không đưa tiền sẽ còn bị chửi. Lục Lập Hành thỉnh thoảng có thể kiếm được 2-3 tệ, đều gắt gao trông coi không cho người ta đụng vào, cuối cùng cũng tiêu vào trên người mình.

Từ sau khi cưới, Cố Vãn Thanh thậm chí còn chưa từng thấy tờ tiền mặt 50 tệ lần nào. Nhưng mà hiện tại Lục Lập Hành thế mà trực tiếp đưa tiền cho nàng?

Mấy ngày nay, Cố Vãn Thanh đã nhìn thấy sự cố gắng của Lục Lập Hành. Hắn mỗi ngày đi sớm về tối, hái nấm sau đó cắt rồi phơi khô. Khổ cực như vậy mới kiếm được tiền, cứ như vậy mà đưa cho nàng sao? Không phải giữ lấy để cho mình uống rượu đánh bài sao?

"Tại, tại sao?" Cố Vãn Thanh nghi ngờ nhìn về phía Lục Lập Hành.

Lục Lập Hành không khỏi bật cười. Hắn cầm tay Cố Vãn Thanh, trực tiếp nhét tiền vào trong tay nàng:

"Bởi vì em là vợ anh, tiền của anh không đưa cho em thì đưa cho ai?"

Lục Lập Hành vừa dứt lời, mọi người đều bật cười.

Hoàng Cường và Vương Cường vừa đóng gói nấm vừa cười to:

"Ha ha ha, tiểu tử này đúng thật là!"

"Lục Lập Hành, cậu không biết mắc cỡ à, nhiều người như vậy đang ở đây!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc