Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Điên Rồi! Vừa Trùng Sinh Em Đã Sinh Con Cho Anh Chương 21:

Cài Đặt

Chương 21:

"Chú..." Lưu Phú Nhân không nói.

Hắn vốn dĩ cảm thấy bản thân mình có thể phân rõ. Nhưng sau khi trải qua chuyện này, hắn bắt đầu cảm thấy hoài nghi chính mình.

Hai người nhìn về phía Lục Lập Hành.

Lục Lập Hành cười nói: "Không có chuyện gì, lát nữa cháu cũng đi, cháu dạy cho hai người."

"Quá tốt rồi, vậy tôi trở về lấy rổ, anh Lục, anh chờ một lát."

Xưng hô của Vương Thiết Trụ đối với Lục Lập Hành trực tiếp biến thành anh Lục.

"Ừm, đi đi."

Lưu Phú Nhân thì ở trong sân chờ hắn.

Lục Lập Hành thu dọn sân nhà lại một chút. Vào lúc hắn muốn trở về phòng, bỗng nhiên...

"Chúc mừng kí chủ, nhận được cẩm nang khí vận X 1."

Lại được một cẩm nang khí vận?

Điều này chẳng phải nói rõ, mình có thể lên núi bắt thỏ hay sao?

Trong hai ngày này, Hoàng Cường chắc là sẽ không nhận nấm gan bò nữa, cần chờ tin tức bên phía Vương Cường. Hắn hình như cũng không nghĩ ra được còn có thứ gì có thể kiếm thêm thu nhập. Vậy thì đi bắt mấy con thỏ cũng tốt.

“Đại Hoàng, lát nữa lên núi bắt thỏ!”

Đại Hoàng còn đang khinh bỉ Lưu Phú Nhân nghe vậy thì lập tức hưng phấn vẫy đuôi:

“Gâu!”

Lại tới sở trường của cẩu gia đây rồi

“Bắt thỏ?”

Vẻ mặt của Lưu Phú Nhân có chút mơ hồ.

Lục Lập Hành nói: “Đúng vậy, Đại Hoàng biết bắt thỏ hoang, cháu muốn bắt vài con cho Vãn Thanh bồi bổ thân thể. Chú Lưu chờ một chút, cháu đi nói lại với Vãn Thanh một tiếng đã.”

Lục Lập Hành giao hết công lao lại cho Đại Hoàng, nếu không, căn bản không thể giải thích được chuyện tại sao con thỏ lại lao vào người mình.

“Được, được, được.”

Lưu Phú Nhân nhìn bóng dáng Lục Lập Hành rời đi, trong lòng yên lặng cảm khái” Tiểu tử này hình như cũng không tệ lắm! Lúc trước sao mình lại không phát hiện ra chứ.

Lục Lập Hành đi vào nhà, phát hiện Cố Vãn Thanh còn đang cầm 50 tệ kia mà ngẩn người.

Nghe thấy có người đi vào, nàng theo bản năng cất tiền vào. Nhưng trông thấy là Lục Lập Hành, lại nghĩ tới lời nói vừa rồi của Lục Lập Hành, nàng lại hốt hoảng đem ra:

"Em không, em không nên... Anh vẫn nên cầm lấy số tiền này đi!"

Đưa tiền cho nàng, nàng luôn cảm thấy lòng bất an.

“Anh nghĩ xem muốn mua cái gì thì đi mua một ít đi."

“Ha ha.”

Lục Lập Hành tiến lên, bắt được tay của nàng, vào lúc nàng ngây người lại nhét tiền vào trong tay nàng:

“Em cứ giữ số tiền này đi, sau này chúng ta còn phải xây một căn nhà lớn nữa.”

“Anh sẽ lại đi kiếm tiền để tiêu dùng hàng ngày, thuốc của em cũng đã có rồi, mấy ngày nay tạm thời không cần mua.”

“Chờ đường được khai thông, anh sẽ đưa em lên thị trấn khám thai.”

“Khám thai sao?”

Cố Vãn Thanh lại ngây ngẩn cả người...

...

Ở thời điểm này, tại thôn nghèo nàn lạc hậu như thôn Lục Gia, chuyện sinh con gần như phụ thuộc hoàn toàn vào bản thân người phụ nữ. Có rất nhiều người, từ sau khi xác nhận mang thai cho đến sinh con đều chưa từng đến bệnh viện lần nào. Vào lúc sắp sinh, bọn họ sẽ tìm một bà đỡ, rồi tự mình sinh ở trong nhà.

Cố Vãn Thanh chính chỉ là bởi vì mang song bào thai, thân thể không thoải mái nên mới đến phòng khám bệnh nhìn xem, mua thuốc giữ thai. Mà ở trong nhận thức của Cố Vãn Thanh, thuốc giữ thai đã là một khoản tiêu phí rất lớn. Lục Lập Hành lại muốn mang nàng đi kiểm tra khoa sản? Khám thai ở bệnh viện lớn đó chính là chỗ mà kẻ có tiền mới có thể đi được.

"Anh... anh biết khám thai tốn bao nhiêu tiền không?"

Đây cũng chuyện khiến cho Lục Lập Hành cảm thấy hối hận nhất ở kiếp trước. Khi đó, hắn ngay cả nằm mơ cũng thường xuyên mơ tới Cố Vãn Thanh và các con. Chỉ tiếc là, bởi vì con chết từ lúc thai nghén cho nên hắn chỉ có thể nhìn thấy một thân ảnh mơ hồ.

Một đời này, cho dù như thế nào, cho dù là dốc hết tất cả, hắn cũng muốn để Cố Vãn Thanh và các con được bình an.

"Thế nhưng, thế nhưng mà..." Trong đầu Cố Vãn Thanh cảm thấy hơi loạn.

Những chuyện xảy ra trong hai ngày này đều quá không chân thực, khiến cho nàng luôn cảm thấy như ở trong mộng. Hiện tại, ngay cả lời nói của Lục Lập Hành, nàng đều sắp nghe không hiểu.

"Không có thế nhưng gì cả, nghe anh, cất giữ cho tốt, chờ trữ đủ thì chúng ta sẽ xây căn phòng lớn!"

Căn nhà hiện tại chỉ là nhà ngói với hai gian. Nhà bếp ở bên cạnh, nhà xí ở phía sau, một cái lều thô sơ, một cửa sổ còn hở. Mùa hè còn tốt, thế nhưng mùa đông căn bản là không thể ở được.

Lục Lập Hành cảm thấy nhiệm vụ của mình còn rất nặng.

"Còn... còn muốn xây nhà?" Đầu óc Cố Vãn Thanh đã thanh tỉnh lại đôi chút.

"Ừm, đúng vậy, em nghỉ ngơi trước đi, anh mang theo Đại Hoàng lên núi bắt thỏ hoang."

Lục Lập Hành quay người rời đi.

Cố Vãn Thanh bước nhanh ra tới cửa, trông thấy hắn mang theo rổ, kêu Đại Hoàng, cùng Lưu Phú Nhân và Vương Thiết Trụ tiến vào núi. Nàng ngơ ngác nhìn bóng lưng

của hắn. Cho đến khi không nhìn thấy nữa, Cố Vãn Thanh mới đỡ bụng của mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc