Nàng tranh thủ thời gian đi ra ngoài, chuẩn bị ngăn cản.
Tuy nàng cũng không xác định được nấm này thật sự có thể bán lấy tiền hay không, nhưng cũng không thể để Đại Hoàng đả thương người được!
Đúng lúc này, cách đó không xa, bỗng nhiên truyền đến một tiếng kinh hô:
"Dừng, dừng, dừng!"
"Lục Lập Hành, cậu ở nhà sao? Quá tốt rồi!"
Trông thấy Hoàng Cường, Lưu Phú Nhân và Vương Thiết Trụ đều sững sờ:
"Ông chủ Hoàng, sao ông lại tới đây?"
...
Cố Vãn Thanh vịn khung cửa, bước chân dừng lại.
Hoàng Cường?
Hắn chính là người có tiếng ở thôn Lục Gia, thường xuyên làm buôn bán nhỏ, nhà nhà đều biết. Có điều hắn rất ít lên trên núi, bình thường đều ở trên thôn.
Trừ khi trên núi có thứ
hắn muốn.
Chẳng lẽ...
Cố Vãn Thanh kinh ngạc nhìn về phía Lục Lập Hành.
Hoàng Cường híp mắt, cười nhìn về phía đống nấm trên vỉ tre.
"Lão Vương, mau nhìn, ông muốn cái này đúng không?"
Vương Thiết Trụ và Lưu Phú Nhân hai mặt nhìn nhau.
"Muốn cái gì? Nấm thối?"
Không ai để ý tới hai người.
Vào khoảnh khắc Vương Cường nhìn thấy đống nấm trên vỉ tre thì đã không thể dời mắt!
Ba bước của hắn biến thành hai bước đi vào bên cạnh mấy người. Hắn ngồi xổm xuống, cầm lấy một cây nấm gan bò đã khô một nửa, nghiêm túc xem xét. Hắn vừa nhìn vừa tấm tắc khen kỳ lạ.
Lưu Phú Nhân giật giật tay áo của Hoàng Cường:
"Ông chủ Hoàng, đây là muốn làm gì? Thứ đồ chơi này có độc đó, tôi đang định cùng Thiết Trụ ném đi!"
"Đừng ném, tuyệt đối đừng vứt!" Hoàng Cường vẫn chưa trả lời, Vương Cường đã trực tiếp cắt ngang lời hắn.
"Ai nói thứ này có độc thế? Đây chính là đồ tốt!"
Vẻ mặt Lưu Phú Nhân có chút khó hiểu: "Cái gì? Đồ tốt?"
Ngược lại là khi còn bé, ba mẹ nói cho hắn biết, không thể hái lung tung nấm trên núi. Nếu không, ăn trúng độc bị bệnh là chuyện nhỏ, mất mạng mới là lớn.
Do đó, Lưu Phú Nhân vẫn cho rằng, nấm thối là nấm độc.
Vương Cường trực tiếp bẻ một miếng nhỏ rồi nhét vào trong miệng, vừa nếm vừa nói: "Ừm, đúng rồi, xem như đã tìm được!"
"Ông chủ Hoàng, đây chính là nấm gan bò mà chúng tôi muốn! Không nghĩ tới ở đây lại có nhiều như vậy! Ngon, đều rất ngon, những thứ này đều không độc."
"Quá tốt rồi, quá tốt rồi, vậy, người nào... người nào là Lục Lập Hành?"
Hoàng Cường cũng không nghĩ tới, mấy ngày nay Lục Lập Hành hái nấm thối lại là thứ mà bọn họ muốn tìm. Hắn vui vẻ đi đến bên cạnh Lục Lập Hành:
"Là người này, ai, không nghĩ tới. Lục Lập Hành, tiểu tử cậu đúng là thông minh! Thế mà biết thứ này có thể ăn được."
Lục Lập Hành cười yếu ớt nói:
"Tôi cũng chỉ là ngẫu nhiên biết được, cảm thấy rất ăn ngon nên hái trở về."
"Không tệ, không tệ, vậy... cậu có bán không?" Hoàng Cường có chút ngượng ngùng.
Dù sao hai ngày trước, hắn còn nói với Lục Lập Hành là cái đồ chơi này có độc, bảo hắn vứt đi. Hiện tại lại ưỡn ngực nghiêm mặt tới muốn người ta bán, quả thực có chút không ổn.
Lục Lập Hành cố ý do dự một chút.
Vương Cường tranh thủ thời gian cũng lại gần nói: "Lục huynh đệ, như này đi, cậu ra cái giá, nếu hợp lý thì chúng tôi thu hết! Sau này đến đây thu hàng cũng sẽ ưu tiên nhận của cậu."
"Đúng đúng đúng, cho cậu giá cả tối ưu." Hoàng Cường cũng phụ họa.
Trên đường tới, căn cứ theo lời nói của Vương Cường, con buôn trên thị trấn đang cần gấp, xem như là nhóm hàng mẫu đầu tiên. Nếu như mấy thôn làng xung quanh đây đều không có, bọn họ sẽ đi chỗ khác tìm. Nếu như vậy, bọn họ sẽ tổn thất một đơn lớn.
Làm người làm ăn, Vương Cường và Hoàng Cường cũng sẽ không để tình huống như vậy xảy ra. Dù là mua về với giá đắt một chút thì cũng đáng.
Lưu Phú Nhân và Vương Thiết Trụ hai mặt nhìn nhau:
"Cái này...Cái này thật có thể bán lấy tiền?"
Cố Vãn Thanh cũng không dám tin.
Lục Lập Hành trầm lặng một lát, ra vẻ lưu luyến không rời nói:
"Những thứ này vốn dự định phơi khô, rồi mùa đông lấy ra tẩm bổ thân thể cho vợ tôi."
Cố Vãn Thanh nghe xong thì sửng sốt một chút, đang muốn nói chuyện. Chợt thấy Lục Lập Hành nháy mắt với mình. Cố Vãn Thanh nuốt lời định nói vào.
Lục Lập Hành tiếp tục nói: "Nếu như hai ông chủ đã muốn, vậy cứ bán cho hai người trước rồi tôi lại lên núi hái là được. Chỗ của tôi tổng cộng có khoảng 20 cân, các người muốn bao nhiêu?"
"20 cân? Vậy thì quá tốt rồi!"
Vương Cường làm sao cũng không nghĩ tới, ngay cả số lượng đều phù hợp với nhu cầu của bọn họ như thế.
"20 cân, chúng tôi muốn hết, 2 tệ một cân, cậu thấy thế nào?"
Trở về có thể bán bốn tệ.
2 tệ một cân, bọn họ kiếm lời 40 tệ, có lời!
Nhưng mà lời của Vương Cường lại làm cho Lưu Phú Nhân và Vương Thiết Trụ hoàn toàn sợ ngây người.
"Cái gì? 2 tệ?"
20 cân không phải chính là 40 tệ sao?
Thời gian hai ngày kiếm được 40 tệ?
Phải biết, ở niên đại này, bọn họ đều lên núi kiếm ăn, có lúc, nếu như vận may không tốt, một tháng bọn họ còn không kiếm nổi mười tệ. Mà Lục Lập Hành, chỉ hai ngày ngắn ngủi, thế mà có thể kiếm được 40 tệ?
Hai người đều kinh ngạc nhìn về phía Lục Lập Hành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




