Vương Cường cũng giống như hắn, đều là người làm ăn. Hoàng Cường cũng không cho rằng, hắn sẽ không có chuyện gì mà đi bộ lên núi chơi.
Vương Cường một hơi uống sạch chén nước mới thở phào: "Tôi à, tìm anh đương nhiên là có chuyện rồi. Bên trong núi của các người, có cái kia hay không, cái kia cái kia... cái kia gọi là cái gì nhỉ?"
Hoàng Cường nhìn hắn với vẻ mặt nghi hoặc.
"Cái gì?"
Vương Cường vỗ đầu một cái, cuối cùng cũng nghĩ ra:
"Nấm gan bò, đúng rồi, gọi là nấm gan bò!"
"Đây chính là một thứ đồ chơi mới mẻ, tôi nhớ trong núi thôn Lục Gia các người có nấm, nấm gan bò cũng là một loại nấm!"
"Nấm gan bò?" Hoàng Cường nhíu nhíu mày, cái tên này sao lại nghe quen tai như thế nhỉ? Hình như đã nghe qua ở đâu đó, nhưng hắn nhất thời lại không nhớ nổi.
Vương Cường nói: "Đúng đúng đúng, chỗ của tôi có mấy khách hàng muốn, đưa ra giá cả rất cao, bốn tệ một cân! Nói nếu như mà có thì muốn 20 cân trước, nếu như xác định là sản phẩm hoang dại chất lượng cao thì sẽ thu mua với số lượng lớn!"
"Đến lúc đó, hai chúng ta sẽ có thể kiếm lời được một khoản lớn đấy! Ông chủ Hoàng, tôi chỉ nói tin tức tốt này cho một mình anh thôi đó!"
"Anh nhanh nghĩ kỹ đi, rốt cuộc là có hay không, nếu như không có thì tôi sẽ đi hỏi hắn xem có biện pháp gì khác hay không!" Vương Cường vừa nói vừa lau mồ hôi đang chảy xuống từ trên trán.
Hoàng Cường híp mắt, đi tới đi lui trong phòng.
"Chỗ chúng tôi đúng là có nấm, thế nhưng là nấm gan bò...Đó là cái gì? Rốt cuộc đã từng nghe qua ở đâu rồi?"
"A, xem cái đầu của tôi này, tôi nhớ rõ ràng đã nghe qua ở đâu đó rồi!" Hoàng Cường có chút khó chịu.
Chính vào lúc này, Hoàng Tiểu Thạch thò cái đầu nhỏ ra từ trong nhà:
"Ba ba, hôm nay con còn muốn ăn thịt thỏ, ăn ngon!"
Hoàng Tiểu Thạch Vừa nói xong, Hoàng Cường lập tức tỉnh ngộ:
"Thỏ, đúng rồi là thỏ! Đi đi đi, tôi biết chỗ nào có!"
"Lục Lập Hành!"
...
Lục Lập Hành thu dọn trong ngoài phòng một lần.
Vào lúc hắn muốn đi ra ngoài tìm Hoàng Cường thì bị Vương Thiết Trụ ngăn cản.
Hôm nay, Vương Thiết Trụ vốn muốn tới xem Lục Lập Hành rốt cuộc đang làm gì.
Sao có thể mua được nhiều trứng gà trong thời gian ngắn như vậy.
Hắn lấy tiền từ đâu tới.
Thế nhưng vừa mới đến nhà Lục Lập Hành, thấy trong sân bày đầy nấm thì chấn kinh.
"Nấm thối? Thứ đồ chơi này không phải là có độc sao?"
"Lục Lập Hành, cậu không phải là bán nấm độc đó chứ?"
"Mau nói, cậu đã hại bao nhiêu người rồi!"
Lục Lập Hành có chút bất đắc dĩ. Người ở đây tuy đều có lòng tốt nhưng mà nhận thức lại không đủ. Cộng với quá khứ khốn nạn của mình trước đó, muốn để bọn họ tin tưởng mình đúng là chuyện khó khăn.
Lục Lập Hành đành phải giải thích: "Không phải, cái này không có độc, tôi đúng là cũng muốn bán cho bọn họ..."
"Không có độc? Tôi mới không tin!"
Vương Thiết Trụ vừa muốn nói gì đó, bỗng nhiên nhìn thấy Lưu Phú Nhân đang xuống núi. Hắn vội vàng gọi Lưu Phú Nhân qua.
"Chú Lưu, chú Lưu đến giúp đỡ chút!"
"Lục Lập Hành, tôi nói cho cậu biết, chú Lưu thường xuyên hái núi trên nấm, nấm gì có độc nấm gì không có độc, hắn chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn ra! Cậu để chú Lưu xem một chút!"
Lục Lập Hành trong lúc nhất thời không biết nói cái gì cho phải.
Nghe thấy tiếng gọi, Lưu Phú Nhân đi tới:
"Sao thế Thiết Trụ?"
"Ngài nhìn đi, chú Lưu! Lục Lập Hành nói những thứ này không có độc, ngài đến xem một chút, có phải là tên này lại muốn hại người hay không." Vương Thiết Trụ chỉ vào vỉ tre trong sân.
Lưu Phú Nhân hơi nheo mắt lại:
"Lục Lập Hành, không phải là đã bảo cháu vứt đống nấm thối này đi rồi sao? Sao còn chưa vứt nữa? Cháu điên rồi phải không?"
"Chú nghe nói Vãn Thanh mang thai, cháu làm như này... không phải là đang hại Vãn Thanh hay sao?"
Mắng Lục Lập Hành xong, Lưu Phú Nhân lại đi vào trong sân gọi Cố Vãn Thanh:
"Nha đầu Vãn Thanh, nha đầu Vãn Thanh?"
Lục Lập Hành rất là bất đắc dĩ:
"Chú Lưu, nàng đang ngủ."
"Ngủ? Ngủ cũng không được! Thiết Trụ, hắn không vứt, chúng ta vứt giúp hắn! Không thể để cho hắn hồ nháo được!"
"Vâng, được!"
Vương Thiết Trụ và Lưu Phú Nhân nói động thủ liền động thủ.
Đại Hoàng vẫn luôn đứng nhìn, ý thức được hai người muốn động thủ thì kêu to rồi lao đến!
"Gâu gâu..."
Vương Thiết Trụ và Lưu Phú Nhân giật nảy mình:
"Đại Hoàng, đừng làm rộn! Chủ nhân của mày muốn hại người!"
"Mày đi qua một bên, không được ảnh hưởng tới bọn tao!"
Động tác trong tay hai người vẫn không ngừng. Đại
Hoàng lượn quanh bọn họ, trực tiếp há miệng.
Lục Lập Hành vội vàng nói: "Đại Hoàng, đừng cắn người bị thương!"
Đại Hoàng nghe hiểu nên chỉ cắn tay áo của hai người. Nhưng mà hai người sao có thể chịu thua được.
"Lục Lập Hành, cậu dám để cho chó của cậu cắn chúng tôi?"
Lục Lập Hành cũng rất là bất đắc dĩ:
"Xin lỗi, hai vị, thật sự không thể vứt được, tôi cần nhờ cái này để mua thuốc dưỡng thai cho Vãn Thanh."
"Cháu, cháu, cháu... Cháu thực sự là... Thiết Trụ, cháu ngăn chặn Đại Hoàng, để chú vứt cho!"
"Được!"
Hai người phân công rõ ràng.
Lúc Cố Vãn Thanh ngủ dậy, đã nhìn thấy một màn như thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




